Chiêu Phong lệnh cho Khanh Bình đi nhẹ nhàng một chút, cũng ra hiệu cho Tuệ Liên không nói gì.
Chàng rón rén ngồi trước cửa phòng Đàm Nhu, Khanh Bình cũng ngồi xuống theo, Tuệ Liên đứng đơ người ra không biết làm gì.
Khanh Bình vỗ nhẹ vào chân nàng, Tuệ Liên liền gõ cửa.
” Đàm Nhu, ta có thể vào không?”
Đàm Nhu lúc này đã dần thiếp đi, vừa nghe Tuệ Liên nói vậy cũng cố gắng bước xuống mở cửa.
Nàng chỉ thấy bóng sau cửa có một người cũng chỉ nghĩ là Tuệ Liên liền không chút do dự mà mở cửa, cánh cửa vừa hé, Chiêu Phong đã bật dậy còn phấn khích gọi nàng.
” Đàm Nhu.”
Làm nàng giật mình, nàng đóng sầm cửa lại thật nhanh chóng.
Chiêu Phong đứng đó nhìn hai cánh cửa khép lại, gió từ cửa “phập” thổi vào mặt mình, Tuệ Liên bị Khanh Bình kéo lại đã vội lắc đầu, nàng còn bạo lực hơn.
” Vậy thì cánh cửa này sẽ sửa đến lần thứ ba đó.”
Khanh Bình không để Tuệ Liên nói thêm còn bịt miệng nàng lại kéo nàng đi, Chiêu Phong vẫn không phá cửa vào như bình thường, không phải do sửa lại cửa hay chán ngắt vì suốt ngày phải phá cửa vào mà chàng đang cố gắng chờ.
Chiêu Phong bỗng cảm thấy Đàm Nhu cần bình tĩnh lại hơn, nếu hành động lỗ mãng quá chàng sợ Đàm Nhu sẽ nghĩ chàng là biến thái.
Đàm Nhu đứng sau cửa như muốn điên lên, nàng không dám đối mặt với Chiêu Phong, nàng cảm thấy chuyện vừa rồi là chuyện ngại ngùng đến xấu hổ.
Đàm Nhu cứ đứng đó như trồng, nàng không động đậy không nói gì, Chiêu Phong vừa chờ lâu nên đã vừa đứng chờ vừa nói chuyện với nàng.
” Chuyện đó, nàng không cần phải dàng buộc mình đâu, là ta, là ta không kiềm chế được bản thân, ta thật không tốt.”
Chiêu Phong lại im lặng, Đàm Nhu cũng không nói gì, sau một hồi tự dằn vặt mình Chiêu Phong lại nói.
” Nếu nàng muốn đánh ta thì ra đây đi, dù sao thì đối với nữ nhân nụ hôn cũng là một thứ quan trọng.”
Chiêu Phong quay mặt đi tự đắc ý, chàng đang chờ Đàm Nhu xông ra nói chuyện nhẹ nhàng với chàng.
Quả thực sau một lúc lâu thì Đàm Nhu chạy ra, nàng thấy bờ vai hiện lên trước mặt mình cũng có chút chạnh lòng, Chiêu Phong cũng đã quay người lại ôm lấy nàng vào lòng.
” Cuối cùng cũng chịu ra rồi, nàng làm ta lo lắng quá.”
Thấy Chiêu Phong cười tươi vậy Đàm Nhu cảm thấy mình đã bị lừa, nàng câm nín, mặt không chút cảm xúc Chiêu Phong vẫn đang nhìn nàng rồi cười.
Chiêu Phong nói.
” Nàng thật hay ngại ngùng như vậy sao? đáng yêu quá đó.”
Đàm Nhu lúc này mới nói.
” Làm sao mà chàng lại không có chút xấu hổ nào vậy? Còn vui vẻ như vậy nữa.”
Chiêu Phong vừa cười tươi hơn vừa thản nhiên đáp nàng.
” Sao lại xấu hổ, ta có làm gì sai đâu, với lại hôn nữ nhân của mình là sai sao?”
Đàm Nhu cười trừ, nàng đứng nhìn người trước mặt mình cảm giác thật muốn đánh hắn, nàng vừa giơ tay lên đã bị Chiêu Phong bắt lại.
Chiêu Phong lại như vừa rồi ghé sát vào người nàng, Đàm Nhu bày ra vẻ mặt cam chịu nũng nịu với chàng.
Nàng bắt đầu cất giọng nhỏ nhẹ pha thêm chút nũng nịu của mình.
” Chiêu Phong…. ôm ta đi.”