…
Cô theo cả đội tập hợp ở tầng dưới rồi leo lên xe quân cảnh, Chu Cẩn bắt đầu chỉnh lại đồng hồ theo chỉ thị trong tai nghe.
Sau khi chỉnh xong, cô cầm bộ đàm lên và báo cáo với Đàm Sử Minh: “Chu Cẩn của đội trọng án, yêu cầu tham gia chiến dịch tiếp viện.”
Khi Đàm Sử Minh nghe thấy giọng nói của Chu Cẩn, lông mày cau lại, tức giận gầm lên: “Ai cho cháu đi!”
“Đội trưởng Đàm, để cô ấy đi đi.”
Giang Hàn Thanh bước vào phòng chỉ huy, đứng ngay sau lưng Đàm Sử Minh nói vọng lên: “Cô ấy đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi.”
Giọng nói của anh có lẽ mang theo vài phần điềm tĩnh nhất trong phòng chỉ huy này.
Đàm Sử Minh bất giác thở dài, thân là sư phụ như ông làm sao có thể không biết những công sức mà Chu Cẩn đã bỏ ra?
Ông nhấn nút liên lạc, nói với Chu Cẩn: “Nghe theo chỉ huy, chú ý an toàn.”
Chu Cẩn: “Rõ.”
Dưới màn đêm đen, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, đan xen nhau chiếu sáng, tiếng còi xe báo động vang tận trời cao, xe quân cảnh lao vùn vụt trên đường quốc lộ.
Khoảng mười phút sau, đường dây kết nối vô tuyến được thông dẫn, Đàm Sử Minh cuối cùng cũng liên lạc lại được với Diêu Vệ Hải.
Đàm Sử Minh thông báo ngắn gọn rõ ràng với Diêu Vệ Hải: “Giáo sư Giang đã có một phát hiện mới. Thích Nghiêm rất có thể vẫn còn sống và hắn có tham gia vào giao dịch tại bến Kim Cảng.”
“Cái gì?”
Diêu Vệ Hải dựa lưng vào thùng hàng, ẩn nấp trong bóng tối, tiểu đội chỉ huy cũng đang núp phía sau đợi lệnh hành động.
“Không kịp giải thích đâu.” Đàm Sử Minh nói: “Bây giờ Hạ Vũ vẫn chưa đến bến, tôi luôn cảm thấy tình hình có vẻ không khả quan cho lắm.”
Vì Diêu Vệ Hải đã yêu cầu Đàm Sử Minh làm chỉ huy bên ngoài nên tất nhiên sẽ tuyệt đối tịn tưởng đối với những gì về tình hình tạm thời mà ông ấy báo cáo.
Sau hai ba giây im lặng, Diêu Vệ Hải cũng đã nhanh chóng tiếp nhận việc Thích Nghiêm cũng có mặt ở bến tàu, trầm giọng nói: ” Cái tên Thích Nghiêm này, so với việc mua bán đổi chác, hắn ta có lẽ càng cảm thấy hứng thú hơn với cảnh sát.”
Giọng nói của Diêu Vệ Hải không hề có chút sợ hãi, mà ngược lại lại phảng phất sự phấn khích trong đó.
Ông nói: “Tôi đã nắm rõ tình hình, hãy cử thêm hai đội hình cảnh đến bến Kim Cảng để hỗ trợ.”
Diêu Vệ Hải đã quan sát được vị trí của nhóm người, xung quanh kho hàng đều là thùng container, lợi dụng ban đêm, ông dẫn theo người không ngừng thu hẹp vòng vây và đã tìm ra một chỗ nấp gần kho hàng.
Bây giờ thì đợi tín hiệu của tình báo nằm vùng, một khi giao dịch kết thúc, cảnh sát sẽ lập tức triển khai hành động bắt giữ.
Trong phòng chỉ huy, Giang Hàn Thanh khẽ nhíu chặt mi tâm, nhướng mắt, nhìn chằm chằm khung cảnh trên màn hình.
Giang Hàn Thanh hiếm khi biến đổi cảm xúc, bình thường vẻ mặt anh luôn lạnh nhạt thờ ơ, không thể nhìn ra bất kỳ góc cạnh nào, nhưng khi gặp phải tình huống nguy cấp, anh không thể che giấu được sự sắc sảo trên khuôn mặt, giống như bây giờ, lông mày đen nhánh của anh thanh thoát đến sắc nét.
Sau hai phút, anh nói: “Không đúng.”
Đàm Sử Minh cảnh giác: “Cái gì không đúng?”
“Camera đang lặp lại.”
Giang Hàn Thanh chỉ vào một trong những màn hình bên trên, có một đốm sáng bay dập dờn ở trong góc, rất khó nhìn thấy.
Đó là một con bướm đêm.
Nó bay vào trong tầm nhìn của camera, bay lòng vòng xung quanh, rồi lại bay ra, Giang Hàn Thanh nhẩm đếm thời gian, ba giây sau lại tiến vào trong màn hình.
Nếu như quan sát kỹ hơn một chút thì sẽ phát hiện ra quỹ đạo bay của nó là như nhau.
Đàm Sử Minh kinh hãi thất thần, lẩm bẩm nói: “Làm sao có thể?”
Ai đã di chuyển màn hình giám sát ở bến Kim Cảng?
…
Nhà kho bến tàu.
Mắt ngọc của chú Thất sáng quắc hiện ra tia lạnh lẽo, bắt được những thay đổi tinh tế nhất trên gương mặt Tưởng Thành.
Nhìn thấy tấm ảnh của Diêu Vệ Hải, trong đầu anh hiện ra vô vàn suy nghĩ, cuối cùng Tưởng Thành định thần lại, đột nhiên bật cười.
“Chú Thất, tôi hoàn toàn không hiểu ý của chú.” Tưởng Thành nói, “Tôi làm ăn buôn bán cho sếp Hạ, không phải giúp chú giết cảnh sát.”
“Chuyến này không có vụ gì để làm.” Chú Thất nở nụ cười thâm hiểm, “Tối nay một tấn ma túy sẽ được chuyển đến Kim Cảng. Chỉ có những người ngồi đây mới biết thông tin này. Có điều đây là hàng giả, thứ đến Kim Cảng hôm nay chỉ có tàu chở hàng, không có món hàng nào cả.”
Tưởng Thành cau mày.
Chú Thất kêu người mang đến một chiếc máy tính xách tay, màn hình lớn phân làm bốn camera giám sát.
Màn hình đen trắng, mặc dù không thể nhìn rõ như ban ngày nhưng vẫn có thể thu lại được một vài bóng người.
Chú Thất mỉm cười, liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: “Các cậu nói xem, một con tàu chở gỗ bình thường, sao đáng để công an huy động nhiều người thế này?”
Một người ngạc nhiên: “Chú Thất, ý của chú là có nằm vùng trong số những người ở đây? – Là ai!”
Ngón tay Tưởng Thành khẽ siết chặt.
“Tôi không biết.” Chú Thất ung dung nói: “Nhưng sẽ sớm biết thôi.”
Ông ta ấn con cờ đen lên ảnh của Diêu Vệ Hải, trầm giọng nói: “Lão Bọ Cạp đã dặn dò rồi, người này phải sống. Nếu hắn ta chết, phải có người chôn theo hắn; ai có thể bắt sống hắn đem về thì sẽ được nhận ba trăm vạn tiền thù lao.”