“Lễ khởi ——” Lão Ngô hô giùm nó.
Có lẽ điều này không hợp với phép tắc, các thôn dân đều chần chờ trong chớp mắt ấy.
Nhưng lại nhanh chóng có thêm một trận sấm rền ùa tới. Thôn dân mới rồi còn đang do dự đột nhiên nhốn nháo như lỡ nhỏ một giọt nước vô chảo dầu sôi không bằng.
Họ lần lượt nhào về phía các vị khách đó, không biết bao nhiêu bàn tay tái nhợt vừa dài vừa thẳng đưa ra, muốn đẩy mạnh bọn Văn Thời vào trong đám lửa.
Các thôn dân bao gồm cả trai gái già trẻ thế thì sức lực phải lớn hơn một người rồi.
Khi đùn tới, mắt của họ còn đang chảy nước, trông vẫn có dáng dấp của người thường. Dãy người đi đầu còn có cả vài ông cụ bà già.
Có lẽ do nghĩ đến cảnh thành trống không máu chảy thành sông từng xuất hiện trong mơ, Văn Thời cũng hất dây rối ra ngoài, nhưng đã níu tay lại trước khi đánh trúng họ.
Vì vậy dây rối quất một phát giữa không khí như một chiếc roi dài và phát ra một tiếng ‘chát’ vang dội.
Các thôn dân cứ tưởng sấm lại ùa tới, lập tức co rúm người khi vừa nghe thấy tiếng vang ấy.
Lần này, vẻ sợ hãi đã hoàn toàn hiện rõ trên những khuôn mặt kia.
“Họ sợ sấm sợ mưa!” Thừa dịp Lão Ngô cũng bị hù bởi tiếng vang, Chu Húc vùng vẫy khỏi tay ông, kéo mặt nạ lên và hô với bọn Văn Thời.
“Mấy anh có nghe thấy không vậy? Họ sợ mưa! Sợ mưa á!!!” Chu Húc lướt qua biển người mênh mông, kêu khàn cả giọng.
“Hình như là Chu Húc hay sao ấy?” Hạ Tiều nhận ra giọng nói đó, vừa định nhắc lại cho anh mình nghe một lần thì tay chân đã bị mấy thôn dân kìm lại, ngoảnh đầu chuẩn bị lao vào biển lửa.
Cũng may Văn Thời không chỉ nghe thấy mà còn ra tay ngay tức thì —— nếu tất cả thôn dân đều sợ sấm và mưa vì lý do nào đó, thế thì anh có thể tạo ra chút tiếng động.
Ngón tay thon dài của anh kéo một cái, dây rối bị quấn lập tức vung thẳng ra xa.
Đằng Xà vừa có thể phá biển cũng có thể xuyên mây. Mục đích của Văn Thời là để rối của mình vọt lên cao để tụ thêm nhiều mây mưa. Âm thanh chẳng phải lớn khủng, chỉ cần va chạm và phát ra vài tiếng sấm để đám thôn dân tản ra là được.
Tiếc là khéo quá, không chỉ một mình anh nghĩ thế ——
Theo phản xạ có điều kiện, Trương Lam ném ra tám lá bùa tương ứng với tám hướng, cũng muốn gọi chút sấm sét tới để hù người một tí. Không cần phải có tính công kích gì cả, đủ khí thế là được.
Trương Nhã Lâm cũng quấn dây rối, thuận lợi thả ra một con cự thú mắt xếch trán trắng, nhìn như hổ nhưng không phải hổ.
…
Vì vậy trong cùng một chớp mắt, mưa gió đã gặp nhau tại đường chân trời!
Một bóng dáng dài lớn mang theo sức lực khủng khiếp đâm thẳng vào tầng mây, xoay người vài cái rồi quây quần xung quanh hàng ngàn áng mưa mây, sau đó lao nhanh tới như một vòng xoáy to đùng.
Gió lớn băng ngang khắp nơi, lướt qua mọi con mắt. Tất cả cây cối đều đang cúi gập người trong tiếng rít này, rể cây đan xen bị bứng lên phân nửa.
Mà con cự thứ mắt xếch trán trắng nhảy xuống từ phương xa lại há mồm ngồi bên mé rừng như một đống núi, sức hút khó thể lường được quả thực có thể nuốt hết mọi thứ trên mặt đất vào bụng.
Mây mưa đang vọt tới cũng lượn vòng cuồn cuộn dưới sức mạnh dữ dội này.
Trong nháy mắt, mọi thứ xung quanh chợt tối sầm lại.
Lúc các tầng mây đang va vào nhau, tia chớp sáng như tuyết cắm thẳng vào đại thụ tựa mây băng đang lao xuống!
Con mãng xà đen lớn quấn quanh ánh chớp, chằn chịt chọc thấu các áng mây.
Tiếng sấm bám theo sau nổ ra giữa đất trời.
Miêu tả cảnh thế này là long trời lở đất thì cũng không hề quá đáng đâu.
Chu Húc đã khàn cả giọng không còn hô nữa. Nó lẳng lặng ngửa đầu lên, nhìn tiếng động cực lớn kia và thầm nói trong lòng: thôi cũng chẳng cần phải hô nữa…
Chỉ bảo là để hù dọa thôn dân thôi mà, tui có kêu mấy người lật núi tách biển đâu…
Thôn dân đã quỳ rạp xuống đất từ lâu, hồn đều bị dọa đến nỗi bay mất. Họ thất kinh, lẫn trốn các hướng tựa như một tổ ong vò vẽ bị thọc trúng.
Đừng nói mà mấy thôn dân này, ngay cả Hạ Tiều cũng sợ ngây người.
Đống củi khô bị thổi bay từa lưa xuống đất, ngọn lửa đã cháy xém lên tay áo mà cậu còn chẳng phản ứng kịp.
Mãi đến khi bị một nguồn lực không mạnh không nhẹ nào đó kéo một cái để tránh khỏi đám lửa, cậu mới nhận ra sự nóng rát trên cánh tay, nguyên vùng đó đã đỏ loét.
Cậu ngoảnh đầu định xem thử ai đã túm mình, song lại phát hiện xung quanh chẳng có một ai. Cậu vô thức tưởng là anh mình đã vứt dây rối ra, song cũng chẳng thấy bóng dáng của bất cứ sợi dây nào.
Nhưng Tạ Vấn lại liếc sang chỗ cậu một cái rồi lập tức ngẩng đầu ngắm về phía chân trời.
Hạ Tiều nhìn theo ánh mắt của hắn và thấy con mãng xà đen của Văn Thời đang đâm thủng chín tầng mây, quanh thân lóe lên một sắc đỏ lờ mờ, như thể lửa sắp bùng lên.
Tạ Vấn híp mắt trong gió, sau đó lại cúi đầu nhìn dưới đất một vòng. Hắn chẳng nghĩ gì, ngón tay đang buông xuôi bên người hơi nhúc nhích.
Văn Thời lại xoay đầu nhìn về phía hắn ngay khoảnh khắc này.
“Anh đang nhìn gì thế?” Văn Thời nhìn xuống đất theo ánh mắt của hắn.
Không biết chỗ này đã được tổ chức bao nhiêu lần Đại Mộc và đốt bao nhiêu miếng củi khô, nó vốn đã là một miếng đất hoang, có vỏn vẹn bao nhiêu cây cỏ đều đã bị nhổ tận gốc giữa tiếng gió mạnh gào thét như thế, chẳng biết đã bay về đâu.
Tạ Vấn lướt mắt qua nơi ấy, nhưng ngoại trừ cát bay đá vụn thì không còn thứ gì khác nữa. Ngay cả Văn Thời cũng không thể nhìn ra bất cứ vấn đề gì.
Biểu cảm thắc mắc của anh hiện lên quá rõ rệt, Tạ Vấn ngước mắt nhìn về phía anh rồi lại quét một vòng dưới đất, sau đó mới đưa mắt về, ngón tay đang cong lại cũng dần thả lỏng và buông xuống.
Trong nháy mắt đó, Tạ Vấn đã nhắm mắt lại.
Văn Thời cảm thấy có gì đó sai sai về hắn, nhưng khi Tạ Vấn mở mắt ra lại, vẻ mặt đã khôi phục như thường. Hắn nở một nụ cười với Văn Thời và bảo: “Tôi nhìn lộn thôi.”
“Nhìn lộn cái gì?” Văn Thời nhìn dưới đất một cái —— rõ ràng thì một nơi hoang vắng như thế chẳng có gì để nhìn lộn cả.
“Không có gì hết.” Trời đất bị mây đen đè ép đến nỗi trở nên tối kịt, nên khó mà thấy rõ biểu cảm của Tạ Vấn. Nói xong, hắn cong mắt nhìn Văn Thời, trong con ngươi là ý cười: “Đừng tra tận ngọn nguồn như thế, chừa lại cho tôi chút mặt mũi đi chứ.”
Văn Thời nhìn vào ánh mắt của hắn, đang định mở miệng táp lại thì một trận sấm sét rầm rầm lại nổ tung trên tầng mây, thế rồi trời lập tức khóc mưa to.
Trong thôn đâu đâu cũng nổi lên tiếng thét chói tai đầy kinh hoảng, như thể trời không phải đang khóc mưa xuống trần thế, mà là dao phây mới đúng.
Lục Văn Quyển vội vã chạy tới, vừa kéo Hạ Tiều vừa lôi Chu Húc, la lên với mấy người khác: “Mấy cậu đừng lo ha! Trời đã mưa, không thể nán lại bên ngoài đâu, nhanh theo tôi về nhà đi!”
“Ý dì là sao? Vì sao lại không thể nán lại?” Hạ Tiều suýt chút nữa bị dì ta túm ngã.
Lục Văn Quyển xoay đầu lại nhìn như thủy quỷ, hỏi nghe sâu xa: “Con có biết nếu có mưa trong núi thì mọi thứ sẽ mọc lên cực nhanh không?”
“Thứ gì?”
“Con thử đoán xem?”
▓▒░(°◡°)░▒▓
Chú thích nhẹ:
(*) Tục lạ (tên chương): tập tục kỳ lạ.
HẾT CHƯƠNG 65 („• ֊ •„)