Cả hai người lớn đều chú tâm vào đứa nhỏ, nào có để ý ở bên kia phụ mẫu của hài tử đang xì xào to nhỏ chuyện gì đó, một lúc sau chỉ thấy Dương Thục Khuê mừng rỡ cười. Tấn Bửu ôn hoà vỗ vỗ vai thê tử, biểu hiện như nói cô ấy cứ yên tâm, hình như là định làm chuyện gì đó.
Lúc này hai người mới ngờ ngợ ra chuyện gì đó, khi quay đầu nhìn sang thì chỉ thấy Tấn Bửu đã tiến tới chỗ của cô và nàng. Cảm giác như hắn là có chuyện muốn nói, Tề Tiểu Khả vừa định cất tiếng hỏi, không ngờ tới hắn ưỡng ngực thẳng người rầm một cái liền quỳ xuống trước mặt của cô và nàng.
Chiêu Hoàng cùng Tề Tiểu Khả đồng thời hoảng hốt đứng hẳn dậy. Tề Tiểu Khả cũng lập tức khụy xuống đỡ lấy tay của Tấn Bửu.
“Tấn Bửu huynh có gì đứng dậy từ từ nói! Không còn phải hành đại lễ như vậy!”.
Tấn Bửu vẫn kiên định quỳ gối, cúi người dập đầu trước Chiêu Hoàng cùng cô, giọng điệu tỏ vẻ vô cùng kính trọng hai người các cô. “Thật sự vô cùng đa tạ hai vị ân nhân! Gia thất của ta vốn dĩ khổ sở, ta vì kiếm tiền cho nên thường xuyên không có ở nhà, trong nhà chỉ còn lại thê tử một người bụng mang dạ chửa. Thật sự không còn biết dựa vào ai! Thiên gia thương xót, ngày thê tử lâm bồn được hai vị ân nhân cứu giúp mới không một xác hai mạng, hài tử cũng bình an ra đời. Hôm nay Phùng Tấn Bửu xin khấu đầu với hai vị! Trăm ơn vạn ơn dù cho có chết Phùng Tấn Bửu cũng không bao giờ dám quên!!”.
“Nam tử đại tráng, đầu gối chỉ có thể quỳ phụ mẫu, đầu chỉ có thể khấu lạy với tổ tông. Cho nên huynh không thể hành đại lễ với chúng ta được!”.
“Giống như người nói! Người là ân nhân của Phùng gia, cũng là quý nhân của phu thê ta. Vậy đây là việc nên làm!”. Nói xong liền liên tục dập đầu.
Tề Tiểu Khả hoảng lên, vội vã chặn lại hắn. “Huynh không cần phải làm vậy! Gặp người nguy nan phải ra tay giúp đỡ đó là chuyện thường tình. Huynh hành đại lễ như thế này chúng ta nhận không nổi đâu! Cứ đứng dậy trước rồi hẳn nói sau!!”.
“Phải đó! Phùng huynh hãy đứng dậy trước đi!”. Chiêu Hoàng bước nhanh tới đỡ lấy khủy tay của hắn, trong lòng vẫn ôm chặt đứa nhỏ. Bản thân Chiêu Hoàng đã từng là Hoàng đế, từ nhỏ đã được nhận hành lễ quỳ bái, thử hỏi có ai thấy nàng mà lại dám không quỳ gối khấu đầu. Vậy mà lúc này nhìn thấy hắn hành lễ với mình nàng lại cảm thấy bản thân có chút hống hách ngang tàng, khiến cho nàng vừa bối rối vừa khó xử.
Bên này Chiêu Hoàng, Tề Tiểu Khả chật vật với Phùng Tấn Bửu. Bên kia Dương Thục Khuê cũng đã rời khỏi giường, chậm rãi đi tới đồng thời quỳ xuống cùng phu quân, dập đầu.
Lần này càng khiến cho Tề Tiểu Khả phát hoảng hơn, phụ nữ vừa sinh xong không thể vận động quá sức, đi lại đã là cấm kị, huống gì lúc này cổ còn đang quỳ trước mặt của mình. Tề Tiểu Khả nhào qua dìu nàng, cố gắng kéo nàng đứng dậy. “Tẩu phu nhân cô vừa mới sinh, thân thể còn rất yếu, đừng nên làm như vậy! Cô mau đứng lên đi!”.
Mặc cho cô và nàng có khuyên thế nào vẫn không lay động được đôi phu thê kiên định kia. Tề Tiểu Khả cùng Chiêu Hoàng chỉ đành bất lực khụy gối đối diện với họ.
Tấn Bửu hướng hai người khấu đầu một cái, cất giọng nói. “Chẳng dám giấu giếm hai vị ân nhân, hai ngày nay phu phụ chúng ta đã bàn bạc nhiều lần. Cuối cùng Tấn Bửu đã tự quyết định thay mặt tổ tông Phùng gia, để cho hài tử nhận hai vị làm ân phụ ân mẫu. Không biết hai vị có đồng ý hay không!?”. Câu từ vô cùng vững vàng, không có vẻ gì là muốn đùa giỡn cả.
Điều này lại khiến cho Chiêu Hoàng và cô một lần nữa bối rối. Yêu cầu như vậy thử hỏi làm sao mà họ có thể trả lời được đây. Chưa nói đến Chiêu Hoàng, chỉ riêng cô thôi thì cũng đã cảm thấy không đúng rồi. Cô chỉ mới hai mươi ba, còn muốn nhỏ tuổi hơn cả phu thê họ, đã vậy lại không thể tự quyết định số mệnh của mình ngay lúc này. Như thế, thử hỏi cô làm sao mà dám nhận yêu cầu của bọn họ chứ!
Lại nói tới Chiêu Hoàng đi, mặc dù nàng đã từng xảy thai, đứa bé mất đi, chắc chắn là nàng rất muốn có một đứa con để bù đắp vào khoảng trống đó. Nhưng mà thân phận của nàng lại chính là rào cản khiến nàng không thể chấp thuận chuyện này được, nhưng nàng lại không thể phũ phàng từ chối hảo ý của người ta. Cho nên mới dồn ép lựa chọn của bản thân, cân nhắc xem phải làm như thế nào để vẹn toàn đôi bên.
Tề Tiểu Khả quay đầu nhìn biểu tình của Chiêu Hoàng. Cô giống như nhìn thấu được, nàng là đang đắn đo lưỡng lự. Rất muốn nhận lời họ, nhưng đồng thời cũng tự chất vấn lại thân thế của bản thân. Cô biết nàng vẫn luôn mong muốn có được một đứa con, nhưng nếu như lúc này đồng ý với đề nghị kia thì có khiến cho nàng càng bị ảnh hưởng về tâm lý hay không? Nhận một đứa trẻ như vậy có phải càng làm cho nỗi đau của nàng càng nặng hơn hay không? Tề Tiểu Khả chớp chớp mắt, trong đầu không ngừng suy nghĩ, đắn đo, sau một hồi cô lập tức liền đưa ra quyết định.
Cô khẽ thở hắt một cái, đỡ lấy phu thê họ cùng đứng lên. “Nếu đã như vậy, chúng ta cũng không dám từ chối nữa”.
“Thật sao!?”. Tấn Bửu cùng thê tử vẻ mặt mừng rỡ hỏi lại.
“Phải!”. Tề Tiểu Khả gật đầu chắc nịch.
Nhận được sự khẳng định của cô, phu thê họ liền phấn khởi.
Bên này Chiêu Hoàng lại ngơ ngác nhìn chăm chăm Tề Tiểu Khả. Nàng thật sự không hiểu được, rõ ràng là với thân thế của hai người vốn dĩ không thể nào nhận đứa nhỏ làm dưỡng tử, vậy mà cái tên kia chưa hỏi ý kiến nàng thì đã gật đầu khẳng định với người ta. Rốt cuộc hắn có xem trọng lời nói của nàng hay không!?
Đứa bé được trả về cho mẫu thân, bọn họ vô cùng vui mừng không ngừng đối với đứa trẻ nói, “Từ hôm nay, hai vị đây chính là ân phụ ân mẫu của con. Sau này con nhất định phải thay chúng ta báo hiếu với họ, có biết hay không?”.
Tề Tiểu Khả nựng nựng má của đứa nhỏ, vô thức mỉm cười. “Đứa nhỏ tên là gì?”. Cô quay đầu hỏi Tấn Bửu.
“Chúng ta vẫn còn bận bịu thu dọn mọi việc sau khi thê tử sinh nở, cho nên vẫn chưa đặt tên cho hài nhi”. Tấn Bửu thật thà trả lời.
“Dù gì hai vị cũng đã là ân phụ ân mẫu của đứa nhỏ, nó có thể được như bây giờ cũng là nhờ hai vị. Hay là hai vị đặt tên cho hài nhi đi!?”. Thục Khuê vội vàng đề nghị.
“Vậy sao được chứ!”. Chiêu Hoàng đáp lại.
“Sao lại không!? Hài tử chắc chắn sẽ rất hãnh diện vì cái tên mà ân phụ mẫu của nó đặt cho ấy chứ!”. Tấn Bửu vội góp lời.
Chiêu Hoàng còn muốn nói nhưng Tề Tiểu Khả đã nhanh hơn một bước bồng lấy đứa nhỏ đưa lên cao. Đứa bé có vẻ rất thích khi cô làm như vậy cho nên cứ liên tục cười khúc khích, quẫy đạp tay chân.
“Thôi được! Để nghĩ xem có cái tên nào hợp với con hay không?”.
Tề Tiểu Khả kéo đứa nhỏ xuống, đi tới đưa qua cho Chiêu Hoàng. Vốn dĩ nàng vẫn còn đinh ninh với việc hắn chưa hỏi nàng đã chấp thuận làm ân phụ mẫu của đứa nhỏ, nàng đã muốn lên tiếng khướt từ. Bây giờ ngắm đứa nhỏ trên tay, nàng lại nghĩ như thế này cũng tốt, ít ra cũng không phụ hảo ý của cha mẹ nó.
Tề Tiểu Khả mím môi, từ trong ngực áo lấy ra một cái túi gấm nhỏ màu lam, ở trong đó lấy tới mấy cái trang sức. Hai cặp vòng, chân và tay, một cái khoá trường mệnh được đính thêm lục lạc, tất cả đều được làm bằng vàng, vô cùng tinh xảo. Tề Tiểu Khả lần lượt đeo vào trên người của đứa nhỏ một cách nhẹ nhàng. “Phùng Tiểu An, đeo vào khoá trường mệnh, từ nay về sau cầu mong cho con bình bình an an, yên ổn khôn lớn”. Dứt lời, chiếc khoá cuối cùng của vòng chân cũng được đóng chặt.
Phu thê Phùng Tấn Bửu mừng rỡ, không ngừng lặp lại cái tên mà cô đã đặt cho đứa nhỏ, hài lòng gật đầu nói tên hay, tên hay.
Tề Tiểu Khả mỉm cười nhìn bọn họ vui mừng, trong lòng cũng có cảm thấy vui lây. Cô quay sang nhìn nàng, nàng chỉ im lặng bế đứa trẻ, không nghĩ tới cô nhìn thấy trên gương mặt diễm lệ ánh lên niềm hạnh phúc, mắt phượng cũng long lanh rồi.
Chiêu Hoàng nhìn đứa nhỏ trong lòng, đột nhiên nàng cảm thấy niềm hạnh phúc ấm áp bị chôn vùi bấy lâu một lần nữa được dâng trào. Nàng giống như lại được nhìn thấy Trịnh nhi, nhìn thấy tình yêu bé bỏng của nàng. Đứa nhỏ không ngừng cười, giống như nó rất yêu thích Chiêu Hoàng, nàng xem nó như báu vật vô giá mà ôm lấy đứa nhỏ, đưa tay nựng má của nó, rơi lệ mỉm cười.
“An An, nhìn ta này. Ta là mẫu thân của con”.
Hai người và một đứa nhỏ ở cạnh nhau. Hạnh phúc, ấm áp, giống như một gia đình.
—–Hết Chương 65—–
Tác giả: Ngâm giấm lâu quá rồi, phải trở lại với đường đua thôi.

Ngày đăng: 5-5-2021