– Hy…- giọng Thần trên điện thoại sốt sắng hơn
– chờ em một chút!
– không cần nữa rồi,anh đã vào trong…”- nhỏ lại nhìn ra cửa sổ,giật mình, bóng chiếc xe đã chạy vào trong,đỗ trước mặt sân rộng lớn… nhỏ liền bế Nhất Thiên xuống nhà,Thần đang ngồi với mẹ của Chấn Nam,nói chuyện vui vẻ
– cậu là…!!
– mẹ!!- Hy từ xa lên tiếng cất lời trước khi anh định mở lời nói
– à con đây rồi! Thấy cậu ta đã đợi ngoài cổng rất lâu! Thì ra cậu ta đến gặp con! -bà Quách vui vẻ tiếp lời,chăm chú nhìn vào gương mặt ưu tú của Thần
– anh ấy chính là Âu Thần!-Hy nhìn theo mắt Thần rồi trân trân trả lời,lời nói mang chút mất tự nhiên, bà Quách bỗng chăm chăm nhìn,đặt tách trà xuống,bà vốn là người hiểu chuyện,lại trước khi nhìn thấy cậu ta đã thấy nét mặt của Nhất thiên có phần giống cậu ta
– vậy mọi chuyện là thế nào!?
– xin lỗi bác,đã đến đây đường đột thế này,hôm nay cũng là muốn đến nói chuyện với bác,cảm ơn bác đã chăm sóc cô ấy và Nhất Thiên thời gian qua!- giọng Thần trầm ấm,nét ôn nhu trên khuôn mặt khiến bà Quách có chút thiện cảm,bà vốn rất thương nó,càng muốn nó phải hạnh phúc. Bất luận đã xảy ra chuyện gì,gặp cậu ta ở đây,bình an vô sự bà cũng thấy yên lòng phần nào.
– chuyện này không cần cảm ơn,ta vốn là bạn tri giao cùng mẹ Thiên Hy,chăm sóc con bé cũng là chuyện nên làm…—
– vậy thì mẹ đã quên là con và cô ấy từng có hôn ước từ khi chưa lọt lòng sao?- một giọng nói khàn đặc mang chút khó chịu từ đằng xa, Chấn Nam đang dảo bước đến vô ý ngồi ngay cạnh nó quàng tay qua vai nhỏ kéo nó lại gần,nét mặt đầy vẻ khiêu khích nhìn Lâm Thần
– Chấn Nam!!-bà Quách lên tiếng nhìn về phía cậu con trai của mình tỏ vẻ không hài lòng
– con nói không đúng sao?- Nam hỏi lại,ánh mắt vẫn nhìn thẳng Lâm Thần,chính là muốn chứng kiến sự nhẫn nại của hắn
– cậu nói không sai! Nhưng chuyện này vốn dĩ không thể từ một phía bằng lòng được!!- Thần vẫn giữ thái độ điền tĩnh của mình,giọng điệu hết sức nhẫn lại,tử tế đối khẩu với hắn,anh biết nếu càng nói giọng điệu tức giận chỉ khiến hắn thấy hứng thú
– vậy sao? Về chuyện này cũng không cần anh phải tới tận đây để kiểm chứng!
– Chấn Nam!!!…- đúng là nó ngồi bên cạnh đã hết chịu nổi,thực sự hai người này mãi không cùng nhau đứng dưới một bầu trời được sao,nhỏ ngân giọng khi gọi tên anh rồi khẽ thở dài
– anh có thể bớt nói một chút không? Anh biết quyết định em thế nào rồi mà! Dù anh có nói thế nào thì hôm nay có mẹ ở đây,em cũng nhất định phải nói rõ ràng…! -nhỏ nhấn mạnh từng câu,vốn là sẽ từ từ thưa chuyện với mẹ,nhưng Nam lại khiến nhỏ không thể bình tĩnh hơn được nữa. Nam nghe xong đôi lông mày nheo lại,liền lập tức cười lớn,âm vị vô cùng nhạt nhẽo đứng dậy,không có vẻ để ý đến lời nói của Hy
– Được thôi! Còn xem hắn đủ bãn lĩnh thế nào!! 9h tối mai tại đường đua 18,tôi chờ anh ở đó! Nếu không đến đừng nghĩ có thể đưa cô ấy đi khỏi đây!!- giọng nói cơ hồ đều rất rõ ràng,nghiêm túc hơn bao giờ hết,Hy bỗng thấy rùng mình,rốt cuộc Nam vẫn ngoan cố đến cùng,đây là “liều chết cũng không chịu buông tha sao” Hy không giữ thêm một chút bình tĩnh nào nữa,vội ngăn cản.
– Chấn Nam! Anh quá đáng rồi đấy!
– Con định làm gì! -Bà Quách không hiểu trong ý tứ cậu con trai mình muốn điều gì càng không hiểu rốt cuộc hai người sẽ làm gì,chỉ cảm thấy thằng con trai ngẫu nghịch của mình lần đầu tiên nó cương quyết đến thế,nãy giờ Thần vẫn ngồi đó,không biểu lộ bất cứ biểu cảm gì,anh chậm rãi nói
– được! Tôi sẽ đến!- lời nói cương quyết,khoé miệng khẽ vẽ lên một nụ cười ma mị nhìn theo bóng dáng Chấn Nam ra khỏi phòng…
Bên ngoài cổng chính, Hy vẫn đứng đó,tay nắm lấy khuỷu tay Thần,giọng nói có chút lo lắng
– Lâm Thần! Chuyện này thực sự hết sức nực cười,anh không cần phải đến,em sẽ nói chuyện với anh ấy… chắc chắn anh ấy sẽ nghe em…
– Thiên Hy,em thật ngốc,hắn nói vậy tức là muốn anh cùng hắn giải quyết với nhau,không hề liên quan đến chuyện chúng ta,em có nói cũng vô ích…-Không sao,chỉ là một cuộc đua xe,không thành vấn đề…
– Nhưng… Lâm Thần… Anh biết em lo cho anh và cả hai…- giọng nhỏ cứ thế nhỏ dần rồi lại nghẹn lại,nỗi lo lắng vẫn không giấu khỏi trên gương mặt xinh xắn. Thần thấy vậy liền cười trừ,đưa tay kéo nó ôm vào lòng mình âu yếm
– Lo cho anh như vậy,thực sự không giống em chút nào!!
– Anh…anh còn đùa được!!!- Hy tỏ vẻ giận dỗi,quay mặt đi
– không sao! Chỉ là một cuộc đua xe,anh nhất định sẽ không nể mặt hắn càng không cho phép hắn có ý định thắng anh!-
– thôi nào không để hắn thắng nhưng cũng không đến nỗi khiến cả hai bị thương được chưa!- Thần nhấn mạnh thêm vì không muốn nó nghĩ ngợi nhiều,nghe Thần nói vậy không có nghĩa là nhỏ bớt lo lắng đi phần nào,nó biết đại lộ đó thường diễn ra những cuộc đua xe rất tàn khốc,ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì,khó khăn lắm nhỏ mới có thể gặp lại anh nhất định là không muốn anh xảy ra chuyện gì,càng không muốn Nam vì chuyện này mà có chuyện,nó sẽ rất hối hận.
– nhất định không được để bị thương!- Giọng nói của nó trầm ngâm đầy nỗi lo lắng,Thần nghe xong khẽ cười hơi cúi xuống kéo đầu nó lại ngực mình,áp đầu lên vầng trán của nó,nét mặt đầy tâm tư ý vị,lại càng ấm áp như những đôi yêu nhau chấn an
– Anh sẽ không sao cả! Nhất định… sau chuyện này anh sẽ đưa em và con đến nơi em thích,chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc…- từng lời nói của Thần khiến tâm tư của Hy chợt rung động,cảm giác này trước nay chưa từng có,nó biết trái tim mình trước nay vẫn luôn thuộc về anh. không đáp lại lời anh nhỏ chỉ khẽ gật đầu như đồng ý, Thần nhẹ nhàng đẩy nó ra nét mặt hân hoan nhìn nó trìu mến
– từ nay về sau nhất định không để em và Nhất Thiên chịu khổ nữa…-Thần vừa nói vừa nghĩ đến lúc nhìn thấy Nhất Thiên,lòng không giấu nổi niềm vui khi trở thành cha thằng bé. Hy nghe xong,nỗi lòng chợt dịu lại,ôm chặt lấy anh không nỡ buông tay,cả hai cứ thế quyến luyến nhau mãi đến khi Thần lên xe ra về.