Nhị lão gia lấy hai quả hạch đào từ trong tay hắn, nhẹ bóp nói: “Tiểu tử Phong Hoa kia ta luôn luôn không nhìn thấu, nhưng ta biết nó là một người thông minh. Nhưng lão đại làm vậy cũng thật quá khó coi, bề ngoài mang bộ dạng đại bá, thực ra đã sớm lộ dã tâm, bằng không sao có thể biết rõ chuyện nhị bá lén có quặng đồng thiết. Chỉ sợ, mấy thứ bên ngoài không phải đồ hắn muốn, thứ hắn muốn thực sự là quặng đồng thiếc kia.”
“Còn chúng ta?” Quản sự kia đi sau một bước nhỏ giọng nói.
“Thái thái nhà ngươi nói rất đúng, yên lặng nhìn sự biến động này đi, nếu hai vợ chồng đó là thứ đứng được, tam phòng chúng ta không cần thiết phải tổn hại thể diện của cha ta, nhưng nếu hai người đó là đồ bùn nhão không trát được tường, vậy cũng đừng trách nhị bá phụ ta đây nhân lúc cháy nhà hôi của. Nói gì đi chăng nữa, đó cũng là đồ của Kim gia ta, không phải sao?” Nhị lão gia lảo đảo lắc lư chắp tay sau lưng đi ở đằng trước, quản sự hiểu ý cười, đi theo phía sau.
Chờ hai vị bá phụ rời đi, Kim Phong Hoa cũng không ngồi kiệu, trực tiếp dẫn theo Quan Kỳ đi bộ lên núi, nhớ tới thái độ của hai người kia, Kim Phong Hoa không khỏi cười nói: “Chỉ là loại mãng phu, chỉ sợ chỉ có Nhị lão gia là có chút đầu óc.”
“Đồ đó còn đặt ở nơi của Nghiêm tổng quản sao?” Quan Kỳ cũng có chút tò mò.
“Thả lỏng đi, chờ chính lão tự tay đưa cho ta, gia đây còn không thiếu chút tiền ấy.” Kim Phong Hoa khinh thường nói.
Quan Kỳ biết được chủ tử luôn luôn là chí không ở nơi này, trong lòng hắn ta cũng lén lút chế nhạo tầm nhìn của người Kim gia thiển cận, lấy giá trị con người của chủ tử nhà mình, Hoành Thành Kim gia tính cái gì.
“Vưu Xuân Sinh nói tháng sau phải về nhà sao?” Kim Phong Hoa đột nhiên hỏi.
“Vâng, Vưu thiếu gia nói, muốn tạm đừng một thời gian, chờ thi hương lại gặp lại.” Quan Kỳ trả lời.
“Về nhà……” Kim Phong Hoa nhìn cơn gió lùa qua kẽ núi, khóe miệng cong lên nói: “Chờ đến lúc hắn về nhà, xem hắn chạy đến nơi nào , cẩn thận một chút, đừng để bị phát giác.”
“Thiếu gia yên tâm, hắn cùng lắm chỉ là một thương gia, chúng ta là người nào chứ.” Quan Kỳ tự hào nói.
“Cẩn thận sẽ không mắc sai lầm, nếu bị phát hiện, các ngươi phải chịu.” Kim Phong Hoa quay đầu lại lạnh giọng nói.
Quan Kỳ run run, vội vàng khom người đáp.
“Quan Kỳ, ngươi có biết không? Trong cung có một vị Quý phi họ Vưu đấy…” Kim Phong Hoa nhàn nhạt nói, nhấn vào rồi dừng lại.
Quan Kỳ cảm giác lông tơ dựng thẳng lên, hoàn toàn không dám thiếu cảnh giác.
Bên trong Tuỳ Viên, Tiên Y đã chuẩn bị xong cơm trưa, thấy Kim Phong Hoa đi từ bên ngoài vào nhà, vội vàng đi qua giúp hắn thay quần áo: “Hôm nay trời càng ngày càng nóng, sao chàng lại không ngồi kiệu mà vào, đi lên tới đây không nóng sao?”
Con ngươi của Kim Phong Hoa nhu hoà, duỗi tay vòng qua ôm thê tử, một hồi lâu cũng không buông tay, không hề chê nóng chút nào, “Hôm nay hai vị bá phụ của đại phòng cùng nhị phòng tới tìm ta.”
“Có việc gì?” Tiên Y cũng không tránh đi, dựa vào lồng ngực Kim Phong Hoa hỏi.
“Còn không phải là vì tiền của nhị phòng.” Kim Phong Hoa có một vài lời không ngại Tiên Y.
“Vậy cứ để cho bọn họ tính kế đi, dù sao chúng ta cũng không để bụng.” Tiên Y không sao cả nói, đống tiền đó đều là tài sản của người ta, bọn họ cho thì nàng nhận, còn không cho nàng cũng không muốn lấy, nàng và Kim Phong Hoa cũng không phải hạng nghèo đến mức phải đi xin cơm, người khác không biết, nàng còn không biết Kim Phong Hoa sao, dù thế nào nàng cũng có thể sống thoải mái.
Nhìn Tiên Y có cùng suy nghĩ với mình, Kim Phong Hoa nhịn không được muốn cúi đầu tìm hương thơm kia, kiếp trước hắn ghét nhất là có người kéo chân mình, hiện giờ thê tử thông tuệ săn sóc, hắn lại càng thêm cảm thấy lựa chọn lúc trước của mình là chính xác, nhưng nếu thê tử thật sự muốn sản nghiệp của nhị phòng Kim gia, hắn cũng không ngại đoạt từ tay Nghiêm tổng quản, tóm lại suy nghĩ của Tiên Y chính là suy nghĩ của hắn, bất luận thế nào bọn họ cũng là người có suy nghĩ giống nhau nhất.
Hai người không đứng đắn một lúc, vừa mới chuẩn bị đi dùng cơm liền nghe thấy Bích Tỉ bên ngoài truyền tin tới, nói là có người đưa thiếp mời cho Tiên Y.
Tiên Y tò mò, bởi vì thời gian học trong thư viện ở Hoành thành của Kim Phong Hoa quá ngắn, phu tử trong học viện lại không phải loại có thân phận lớn có thể dẫn người nhà đến ở cùng, cho nên từ trước tới nay Tiên Y vẫn chưa tới thư viện, lại chưa từng giao lưu với gia quyến của học sinh cùng trường với Kim Phong Hoa, vậy người đưa thiệp mời lần này, rốt cuộc là ai?
“Mạnh Huệ Lam? Sao lại là nàng ta?” Tiên Y trăm triệu lần cũng không nghĩ tới cô nương mọc mắt trên đỉnh đầu kia lại tới Hoành thành.
Kim Phong Hoa suy tư một lát, liền hỏi nói: “Mạnh Huệ Lam có phải gả cho Lưu gia ở phủ thành Lâm Thanh hay không?”
Tiên Y hồi ức một hồi lâu mới nói: “Hình như là, nghe nói là nhà bán dược liệu.”
“Cũng khó trách.” Kim Phong Hoa kéo tay Tiên Y đi đến phòng bên ngoài, “Nàng còn nhớ nữ nhi của Ngưu huyện lệnh không? Người chết trong phòng ả ta là huynh đệ của tiểu thiếp của hoành thương Lưu gia, cùng một tổ tiên với Lưu gia nhà chồng của Mạnh Huệ Lam, nhưng bởi vì hoành thương Lưu gia thế lớn, vẫn luôn đè đầu nhà chồng của Mạnh Huệ Lam, cho nên mấy năm nay nhà bán dược liệu đó vẫn luôn ở phủ thành phụ cận Lâm Thanh, lần này đương gia của nhà hoàng thương bị nữ sắc mê hoặc, lại có dính líu với Ngưu huyện lệnh, cho dù căn cơ của Ngưu huyện lệnh không sâu nhưng cũng là quan lại một phương, hai bên tranh chấp chỉ có thể đôi bên cùng hại, nhà bán dược liệu kia lại được lợi.”
“Vậy bọn họ tới Hoành Thành làm buôn bán?” Tiên Y ngồi ở bên bàn ăn, dùng nước bưởi rửa tay.
Kim Phong Hoa gõ nhịp tay lên mặt bàn, nói: “Mạnh Huệ Lam nàng cứ tuỳ ý, gặp cũng được không gặp cũng được, nhưng còn trượng phu của nàng ta ta chắc sẽ gặp một lần.”