“Lấy ra đây! Ngươi muốn cả hai ta chết ở nơi này sao?” Quân Thư Ảnh quát.
Cao Phóng vẫn không đáp ứng, tiếp tục mang Quân Thư Ảnh đi: “Trước hết chúng ta hãy tìm một chỗ ẩn thân rồi quyết định sau.”
Quân Thư Ảnh lại giãy ra: “Lão chính là sư phụ của Sở Phi Dương, ngươi nghĩ chúng ta có thể trốn được sao?” Ánh mắt y trầm xuống: “Chỉ cần nội lực của ta có thể khôi phục trong chốc lát, cùng với độc dược của ngươi, ta không tin là không thể giết lão.”Người phía sau càng lúc càng đến gần. Cao Phóng cuối cùng cũng đồng ý, lấy ra một viên dược màu đỏ sậm. Quân Thư Ảnh đoạt lấy, nuốt vào. Cao Phóng mặt mày ưu tư nhìn y.
Quân Thư Ảnh chợt che ngực khuỵu xuống, há miệng thở dốc, hai mắt xuất hiện tia máu, trên trán nổi gân xanh. Trong nháy mắt, y cảm nhận nội lực cuồng loạn mà bá đạo chảy tràn trong người mình. Quân Thư Ảnh phải dùng hết sức lực mới khống chế được, mà Tín Bạch cũng đã đuổi kịp họ.
“Yêu nhân lớn mật! Dám tiêu dao dưới mắt Thanh Phong Kiếm Phái ta. Lão phu há có thể tha cho các ngươi?” Tín Bạch giơ kiếm chĩa thẳng vào Quân Thư Ảnh cùng Cao Phóng.
Quân Thư Ảnh cười lạnh, không trả lời, chỉ phi thân đến, cùng Tín Bạch triền đấu.
Nhờ dược của Cao Phóng, nội lực Quân Thư Ảnh được đả thông toàn bộ, nhất thời có thể ứng phó với Tín Bạch. Nhưng y biết mình không thể chống đỡ được bao lâu. Từ khi y nuốt viên dược kia vào, hài tử trong bụng cũng bắt đầu náo loạn. Nếu không phải có nội lực hộ thể, có lẽ giờ này y đã giãy chết trong đau đớn rồi.
Cao Phóng tập trung quan sát, chờ thời cơ thích hợp để ra tay. Nhưng Tín Bạch dù sao cũng là một cao thủ, trong khi Quân Thư Ảnh càng lúc càng đuối sức thì Tín Bạch không lộ ra một sơ hở nào. Cao Phóng không khỏi nóng lòng. Sắc mặt Quân Thư Ảnh tái nhợt đến dọa người, ánh mắt thể hiện cơn đau đớn cố kiềm chế. Hắn không muốn chờ đợi thêm nữa.
Cao Phóng che vào giữa hai người đang triều đầu, bàn tay khẽ vẫy, một làn khói trắng đột nhiên xuất hiện. Hắn kéo Quân Thư Ảnh ra, cho y ăn một viên dược màu tím. Tín Bạch mặc dù không rõ làn khói trắng kia là gì, nhưng vừa rồi lão đã chứng kiến Cao Phóng dùng độc lợi hại như thế nào. Người này chỉ phất tay áo trước mặt Tín Vân Thâm một cái, liền khiến cậu hôn mê.
Tín Bạch lui về sau mấy trượng(*) , không cho làn khói chạm vào người mình. Rồi lão vung tay lên, dùng nội lực xua tan làn khói.
Cao Phóng tung một đòn không trúng, liền biết tình thế vô vọng. Nội lực Quân Thư Ảnh đang tán đi, xương cốt đau đớn khiến y dần dần mất đi ý thức. Tín Bạch rút kiếm phi thân đến. Cao Phóng theo bản năng chắn trước Quân Thư Ảnh, hai mắt nhắm chặt.
Nhưng không có đau đớn. Ngược lại hắn chỉ nghe tiếng hai thanh kiếm va vào nhau. Một thân ảnh cao lớn chắn trước Quân Thư Ảnh cùng Cao Phóng. Cao Phóng mở to mắt nhìn người trước mắt, huyền y(*) không gió mà bay. Không phải Sở Phi Dương thì là ai nữa?
————————-
(*) 1 trượng: 3,33m
(*) huyền y: y phục màu đen
« Dương thư mị ảnh__» Dương thư mị ảnh_
Tháng Chín 6, 2010 bởi yatoki
Cơn tức giận của Sở Phi Dương bùng nổ, hắn không chút nghĩ ngợi, vung tay thật mạnh, nội lực cực đại ngưng tụ thành kình khí đánh tới Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh căn bản có muốn tránh cũng không được, bị khí này đánh vào ngực, y phun ra một ngụm máu, ngã xuống.