Phó Bình Sinh hơi ngạc nhiên.
Lập tức Hứa Trúc Linh lấy ra một con cua †o tươi ngon để trước mặt ông ấy.
Con cua vừa bị lấy ra khỏi bể nước thì lập tức bò tứ tung.
“Thấy rồi chứ, cháu sẽ bò ngang”
“Ha ha, cô nhóc này thật là thú vị. Ai mà chấp nhận lý lẽ ngang như cua của cháu chứ”
“Bạn trai của cháu chứ ai, anh ấy còn ngang hơn cháu nhiều”
“Vậy thì tiền đồ của cháu sẽ rộng mở lắm đây”
Phó Bình Sinh không khỏi ngậm ngùi vì thế hệ sau luôn giỏi hơn thế hệ trước, không thể không thừa nhận điều này.
Trong buổi chiều hôm đó có ba mươi vị khách đến ăn ở nhà hàng nhưng đã có tới mười tám người đến gây sự trước cửa nhà hàng bởi vì sau khi họ ăn cơm ở đây xong thì bị nôn ói tiêu chảy dữ dội.
Họ đi bệnh viện kiểm tra thì phát hiện trong dạ dày có lưu lại mẫu thức ăn có thành phần giống như thuốc xổ.
Gordan ráng kiềm nén không làm ầm ï lên nhưng cả nhà hàng đều loạn lên như ong vỡ tổ. Bởi vì họ lục được trong ngăn tủ lạnh của Hứa Trúc Linh có một bịch thuốc xổ.
Trong tổng số hai mươi người thực tập sinh chỉ có một mình cô là có gương mặt đặc trưng của người phương đông. Hơn nữa cô còn đi bãng cửa sau chứ không phải qua các khâu tuyển chọn gắt gao của nhà hàng nữa chứ.
Bọn họ cầm lấy chứng cứ, đi qua đi lại trước mặt Hứa Trúc Linh như thể lên án cô thật là ác độc, còn nói cô không có lương tâm.
Thực chất cô chỉ là gián điệp đến đây để phá hoại danh dự của Gordan.
Bọn họ liên thủ với nhau để chỉ trích Hứa Trúc Linh, thay Gordon chủ trì công đạo.
Hứa Trúc Linh cũng biết được tình hình rất nghiêm trọng, cho dù là thủ đoạn hại người của họ rất vụng về nhưng rõ ràng là đã có vật chứng trong tay rành rành như thế cộng thêm với tâm lý bài ngoại nên cô khó lòng mà thoát khỏi chuyện này.
Nấu ăn quan trọng nhất là phải vui vẻ, còn nếu như đã lục đục nghỉ kị lẫn nhau thì cô cũng không muốn ở lại chỗ này chút nào.
Hứa Trúc Linh chủ động muốn rời khỏi đây nhưng bọn họ cũng không buông tha cho cô một cách dễ dàng như thế. Họ bắt cô phải thề độc rằng cô vĩnh viễn không được gia nhập vào giới đầu bếp nữa.
“Tại sao tôi phải thề độc với mấy người chứ? Sau này tôi có tham gia vào ngành nghề này hay không thì có liên quan gì đến mấy người chứ?”
“Nếu cô không chịu thề độc thì chúng tôi đành phải đưa vụ việc này ra pháp luật thôi”
“Cứ việc đi tố cáo đi, tôi cũng có thể điều tra mà. Tôi có thể điều tra thông qua các bản ghí chép và camera giám sát của tất cả các bệnh viện và các hiệu thuốc xem ai đã mua gói thuốc xố này. Sở dĩ tôi không muốn đôi co với các người là vì tôi cũng chẳng muốn ở lại nơi này nữa. Chẳng qua mấy người cũng chỉ muốn đuổi tôi đi khỏi đây mà thôi, bây giờ tôi đã đồng ý đi rồi mà mấy người lại định được đẳng chân lân đẳng đầu hả?”
Hứa Trúc Linh vừa dứt lời thì mọi người nhìn nhau ngạc nhiên, họ không ngờ được cô lại có bản lĩnh lớn đến vậy.
Nếu sự thật giống như cô nói thì có thể dễ dàng tìm được thủ phạm đã bày ra trò này rồi.
Nhưng rõ ràng Hứa Trúc Linh đã có cách đối phó, vậy tại sao cô vẫn đồng ý sẽ rời khỏi đây chứ?
Mọi người nghĩ mãi mà vẫn không ra lời giải Sau khi Hứa Trúc Linh thu dọn đồ đạc thì chỉ một lát sau Phó Bình Sinh cũng đến “Nếu cháu đã có cách để chứng minh bản thân trong sạch thì tại sao lại còn rời khỏi đây làm gì?”
“Cháu không thích nấu ăn trong bầu không khí như vậy. Nếu tâm trạng không thoải mái thì sẽ nấu ăn không được ngon nữa”
“Cháu nói cũng đúng. Tôi cũng thấy nghệ thuật nấu ăn vốn dĩ là chuyện khiến người ta thấy vui vẻ trong lòng mới phải nhưng bây giờ lại ồn ào mất trật tự như vậy thì tôi cũng không thoải mái chút nào. Gordan là người thích nổi tiếng nhưng sau ánh hào quang đó cũng mang đến không ít phiền phức. Dù sao bây giờ tôi cũng nghĩ thông rồi, chỉ bằng tôi với cháu cùng nhau rời khỏi đây rồi đợi cháu hoàn thành khóa học thì lúc đó cháu có thể thành nghề rồi”
“Chú cũng muốn đi khỏi đây sao? Phó Bình Sinh, ở đây cũng có một nửa công sức và tiền bạc của chú đó.”
“Chỉ cần Gordan còn ở đây ngày nào thì mọi người sẽ không ai chú ý đến tôi đâu, cho nên tôi ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Huống hồ tôi đã sớm gửi đơn từ chức cho.
Gordan rồi, có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào.
Chỗ ở của cháu có nhà bếp không? Đây đều là những nguyên liệu nấu ăn và một số vật dụng liên quan mà tôi chuẩn bị cho cháu, giá cả mắc lắm đó”
Phó Bình Sinh vừa nói vừa cười.
Hứa Trúc Linh gật đầu lia lịa, được về nhà là điều tuyệt vời nhất rồi
Cô và Phó Bình Sinh thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi thì Gordan đến tiễn họ.
“Hai người có trách tôi đã không giải oan cho hai người không đó?”
“Thật ra trong cuộc sống luôn tồn tại những tình huống như vậy mà. Tôi rời khỏi đây thì phòng bếp của nhà hàng sẽ bình yên trở lại là thôi. Ông là bếp trưởng nên chắc chắn ông cũng biết nếu ông thiên vị tôi thì sẽ khiến cho các thực tập sinh làm loạn nên cuối cùng ông đã lựa chọn im lặng phải không?”
“Cô nhóc này nhìn ngốc nghếch vậy mà không ngờ cô lại thông minh đó.”
Gordan khen ngợi Hứa Trúc Linh và gật đầu nhìn cô với vẻ hài lòng.
Hứa Trúc Linh thì lại tỏ vẻ không đồng ý mà chu cái miệng ra nói: “Đó là tôi giả bộ ngu ngơ thôi”
Gordan cười rồi tiễn họ lên xe, trước lúc đi còn vỗ vỗ vai của Phó Bình Sinh và nói với ông ấy: “Nhờ ông dạy dỗ trước cho học trò tương lai của tôi vài chiêu nha, có điều ông cũng đừng giấu nghề quá”
“Cái gì mà học trò tương lai của ông chứ?
Bây giờ cô ấy đang là học trò của tôi mà. Mặc dù tay nghề của tôi kém hơn ông nhưng học trò của tôi lại giỏi hơn”
“Ông.”
“Tôi phải theo học trò yêu quý của tôi về nhà đây, cũng không có gì là uổng phí cả.
Chậc chậc, chức danh vợ của tổng giám đốc tập đoàn Cố Linh nghe cũng thật kêu đó nha.
Nó không thể so được với chút danh tiếng nhỏ nhoi của một đầu bếp như ông đâu” Phó Bình Sinh vừa nói vừa cười ha ha rồi quay người rời đi chỉ để lại Gordan đứng ngây như phỗng.