“Chứng cứ, hừ, tôi lại muốn xem xem là chứng cớ gì!”
La Thanh Nhã vừa dứt lời, phía cửa đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương của Cố Tử Vị.
“Mẹ, cứu con! Mẹ, mau cứu con với!”
Khương Tuấn áp giải Cố Tử Vị tiến đến, Cố Tử Vị đã bị đánh tới mức không còn hình người.
Tim Cổ Triệt và La Thanh Nhã đều rất căng thẳng.
La Thanh Nhã vội đi lên trước, đẩy Khương Tuấn ra, bước tới đỡ Cố Tử Vị.
Cậu ta bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, trên người vết máu loang lổ, răng cửa bị rụng, nói còn hơi thều thào.
La Thanh Nhã run rẩy vuốt ve mặt của con trai, cả giận nói: “Cậu ba, cậu đánh con tôi thành như vậy, hôm nay tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!”
Lúc La Thanh Nhã xông lên, muốn liều mạng với Cố Gia Huy, chị ta không nghĩ tới Khương Tuấn ở sau lưng bật một đoạn ghi âm.
“Tôi… Tôi nhận, tôi muốn cưỡng hiếp Hứa Minh Tâm, nhưng không ngờ ông nội tới, nên tôi bất đắc dĩ phải trốn từ sân thượng. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi nhận… Tôi nhận tội!”
La Thanh Nhã nghe xong, thân thể chị ta cứng ngắc, quay đầu nhìn Cố Tử Vị.
Cố Tử Vị khóc ròng nói: “Mẹ, bọn họ vu oan giá hoạ, ép con nói, cái này không phải lời thật lòng của con, con bị ép bất đắc dĩ!”
“Cố Gia Huy, chú hơi quá đáng rồi đấy!”
Cố Triệt cũng mơ hồ nổi giận. Cố Gia Huy cười nhạt: “Quá đáng sao? Lúc mấy người bắt nạt người phụ nữ của tôi, tại sao không nói quá đáng? Mấy người dám vu oan giá hoạ, vì sao tôi không thể? Anh và chị dâu không giáo dục được con, thì để tôi làm.”
Cố Gia Huy ở trên đường đi anh cũng có hành động, trực tiếp bảo Khương Tuấn đi tìm Cố Tử Vị.
Thằng nhóc con này rất sợ chết, đánh một trận là đàng hoàng lại liền.