Cô đứng ở một bên cúi đầu, giọng nói sợ hãi, một bộ dạng cực kỳ bối rối bất an.
Câu nói này của Tô Khiết thật sự rất đỉnh, bây giờ cô nói mình là người đã có chồng, tiếp theo đó nếu như như Nguyễn Hạo Thần lại nói bọn họ là vợ chồng, chỉ cần cô không thừa nhận thì chắc chắn thư ký Lý sẽ rất nghi ngờ.
Đương nhiên vào thời điểm này, Tô Khiết cũng không quên thuận tiện mắng cậu ba Nguyễn hai câu.
Động tác của cậu ba Nguyễn dừng lại, chuyển tâm mắt nhìn về phía cô, sắc mặt dường như hơi đen.
Anh hẹp hòi? Anh đánh cô?
Anh hẹn hòi lúc nào? Anh đánh cô lúc nào?
Vốn dĩ thư ký Lý đã cảm thấy không thích hợp, nghe thấy lời nói này của Tô Khiết thì liên cảm giác càng không xong, lúc đầu muốn nói cái gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lúc này của tổng giám đốc nhà mình, lời nói ra đến khóe miệng thì lại cứng rắn ép trở vê.
“Cậu có thể đi rồi.” Cậu ba Nguyễn lạnh lùng quét mắt nhìn thư ký Lý, sau đó liền cất bước trực tiếp đi vào phòng.
“Thư ký Lý, anh có thể khuyên nhủ tổng giám đốc giúp tôi được không?” Tô Khiết nhìn Nguyễn Hạo Thần một chút, sau đó lại nhìn thư ký Lý, một bộ dạng như là sắp khóc.
“Trợ lý Tô, căn phòng này là của tổng giám đốc, nếu không thì cô qua căn phòng kế bên đi.” Mặc dù là thư ký Lý sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Tô Khiết thì thật sự không có cách nào từ chối được.
Lúc này thư ký Lý thật sự không biết tổng giám đốc nhà anh ta có ý gì, mặc dù tổng giám đốc mà anh ta quen biết cũng không phải là người như vậy, không thể nào lại so đo bởi vì một căn phòng.
Nhưng mà anh ta thật sự không thể nghĩ ra nguyên nhân khác, anh ta nghĩ rằng để tổng giám đốc nhà anh ta đi vào căn phòng này, vậy thì để trợ lý Tô đi qua căn phòng khác thì chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?
“Ừm, được” Tô Khiết rất là hài lòng, liên tục gật đầu, sau đó muốn rời đi như lời của thư ký Lý.
“Tô Khiết, em dám cử động một bước cho tôi nhìn thử xem.” Lúc này, cậu ba Nguyễn đã ngồi ở trên giường, chỉ là mặc dù bây giờ anh đang ngôi nhưng mà khí thế vẫn chèn ép khiến cho người khác hít thở không thông.