Một hồi thanh âm giống như tiếng trống bắt đầu chậm rãi vang lên. Đây là một loại tiếng trống rất lớn. Mới đầu chỉ có Kế Duyên nghe được, sau đó bốn vị Chân Long cũng mơ hồ có thể nghe thấy. Đến cuối cùng ở trong tai Kế Duyên, tiếng trống mênh mông này đã trở thành thanh âm đinh tai nhức óc thì một đám Giao Long trong quần long cũng đều lục tục nghe được tiếng trống.
“Thanh âm gì vậy?” “Hình như là tiếng trống rất xa xôi!”
“Mặc kệ tiếng trống gì kia đi, ta sắp nóng muốn chết rồi! “Ta cũng chịu không nổi nữa, Long Quân…”
“Chư vị không được nhiều lời, đi nhanh!”
Lúc Kế Duyên nói chuyện, trán đã toát mồ hôi. Đây không chỉ là do hắn khẩn trương cực độ, mà cũng do cảm giác nóng rực đến mức khoa trương này. Hơn nữa, những con rồng này còn đang nói cái gì tiếng trống ở phương xa? Đùa à, nó gần trong gang tấc đấy!
Ánh sáng phía trên và phía sau càng ngày càng chói mắt, nhiệt độ xung quanh cũng càng lúc càng nóng. Có một số Giao Long lúc này dứt khoát nhắm mắt lại. Đây là nhờ có kiếm quang của tiên kiếm ở phía trước, bốn vị Chân Long thi pháp ở phía sau. Nếu không thì ảnh hưởng của nhiệt độ cực nóng và ánh sáng kia sẽ còn khoa trương hơn nữa.
“Đông… Đông… Đông… Đông… Đông đông đông đông…
Tiếng trống dần dần dày đặc, áp lực tâm lý và áp lực thể chất của Kế Duyên cũng càng lúc càng lớn. Hắn không ngừng thúc dục pháp lực. Mãi đến khi tiếng trống sau lưng càng ngày càng xa, ánh sáng cũng từ màu đỏ vàng dần hóa thành màu đỏ, rồi từ từ ảm đạm đi, lúc này hắn mới hung hăng thở phào nhẹ nhõm, tốc độ cũng dần chậm lại.
Một đám Long Giao cảm nhận được tốc độ Kế Duyên chậm lại, bắt đầu giảm tốc độ theo hắn. Giờ phút này, một vài Giao Long thậm chí còn có loại cảm giác thở dốc rất nhỏ. Mặc dù tính từ lúc bắt đầu chạy trốn tới hiện tại còn không tới nửa canh giờ, nhưng cái cảm giác khẩn trương này đè ép mọi người đến mức không thở nổi. Cảm giác khẩn trương này vừa đến từ Kế Duyên và bốn vị Long Quân, cũng đến từ sự biến hóa cuối cùng.
Kế Duyên xoay người lại, nhìn về phía phương hướng vừa dẫn chúng long vội vàng chạy trốn. Ở phương xa đừng nói là Phù Tang thụ, cho dù là ngọn núi trong biển thì bây giờ cũng đã không nhìn thấy. Trong tầm mắt của hắn, mơ hồ có thể nhìn thấy một mảnh hồng quang phương xa.
“Phù…”
Kế Duyên thở dài một hơi, nhìn về phía bốn vị Chân Long thật lớn bên cạnh. Đối phương cũng đang dời tầm mắt từ phía xa nhìn về phía Kế Duyên.
“Kế tiên sinh, vừa rồi là cái gì vậy? Lão phu tựa hồ nghe được tiếng trống như có như không. Còn có loại ánh sáng và nhiệt độ này, thật là khoa trương. Nếu tiên sinh biết được, mong ngài giải thích nghi hoặc cho chúng ta.”
Thanh âm già nua của Hoàng Dụ Trọng từ trong miệng rồng truyền ra. Tất cả chúng long ở bên cạnh cũng chờ Kế Duyên nói chuyện. Kế Duyên còn sợ hãi trong lòng, nhưng trên mặt đã khôi phục bình tĩnh.
“Mới vừa rồi chúng ta đều nhìn thấy Phù Tang thần thụ, nhưng chư vị có lẽ không biết, tác dụng của Phù Tang thần thụ…”
Kế Duyên nhìn phương xa, chậm rãi mở miệng nói.
“Cái này gọi là Phù Tang thần thụ, là nơi nghỉ chân của mặt trời. Vừa rồi hẳn là thời khắc mặt trời hạ xuống Phù Tang, Tam Túc Kim Ô – cũng chính là ‘linh’ của Thái dương – trở về. Nếu chúng ta ở lại bên kia, chỉ sợ lành ít dữ nhiều…”
Kế Duyên nói sơ lược về những phỏng đoán dựa theo trí nhớ kiếp trước, nói rõ về sự hung hiểm lúc nãy. Cho dù Kim Ô không làm gì thì cũng chưa chắc an toàn, huống chi có khả năng Kim Ô sẽ làm ra một vài hành động nào đó.
Kế Duyên vốn định cầm lông vũ trong tay, nhưng giờ phút này lại có chút không dám. Chỉ là bỗng nhiên hắn nhướng mày, rồi lại lấy lông vũ ra.
Sợi lông vũ này vẫn tản ra ánh sáng và vẫn mang đến cho Kế Duyên một cảm giác nóng rực. Nhưng nếu so với mấy canh giờ trước khi bọn họ đi qua vị trí hiện tại, ánh sáng và cảm giác nóng rực này ít nhất đã mạnh hơn gấp đôi. Trước kia, thực ra Kế Duyên cũng cảm nhận được quang nhiệt của lông vũ Kim Ô này có sự dao động, nhưng lúc trước hắn nhiều lần tìm nhầm đường nên cũng không rõ ràng lắm. Về sau, khi hắn tìm đúng đường, cứ đi về phía trước thì mọi thứ lại càng mạnh hơn, hiện tại khá là mãnh liệt.
Đúng vậy, đến bây giờ, Kế Duyên cực kỳ tin tưởng rằng sợi lông vũ này chính là lông của Kim Ô. Tuy rằng kích thước chỉ nhỏ hơn cánh tay một chút, nhưng khả năng tạo ra tình huống này rất lớn, ít nhất thì nguồn gốc của lông vũ không cần hoài nghi.
“Tam Túc Kim Ô? Thái dương chi linh?”
Vẻ mặt của lão Hoàng Long lộ vẻ kinh ngạc. Nhìn về phía mấy con rồng khác thì phần lớn đều có biểu tình giống vậy. Sau đó, mấy vị Long Quân đều nhìn về phía Kế Duyên, mà đúng hơn là lông vũ trong tay Kế Duyên. Lúc nãy, khi mọi người hỏi thăm, hắn luôn từ chối trả lời, thì ra lại có bí mật dọa người như thế. Chẳng qua, mấy vị Long Quân này cũng hiểu rõ một chuyện. Thực ra lúc trước Kế Duyên không nói rõ ràng, chủ yếu là vì bản thân hắn cũng không thể xác định phía trước là cái gì. Lúc ấy Kế Duyên cũng không có khuynh hướng nghĩ rằng lông vũ chính là của Kim Ô. Dù sao thì kích thước lớn nhỏ cũng không giống, hắn còn tưởng rằng có thể tìm được dấu vết của một loại thần điểu nào đó nữa đấy.
“Mặt trời hạ xuống Phù Tang? Nói cách khác, vừa rồi chúng ta đang trốn tránh vầng thái dương?”
“Ánh sáng lúc nãy..” “Còn có tiếng trống kia là?”
Mấy vị Long Quân cùng đồng thời nói chuyện, kinh nghi lẫn lộn, mà điều này cũng nhắc nhở Kế Duyên.
“Vừa rồi xem như chúng ta tránh né mặt trời, nhưng cũng không chính xác là như vậy. Kim Ô thăng thiên tạo thành ban ngày, nhưng khi hạ xuống thì chưa chắc. Về phần tiếng trống kia…”
Kế Duyên không rõ tiếng trống là tình huống gì, nhưng tiếng trống đó cũng làm cho Kế Duyên nhớ tới chuyện lúc trước ra biển cùng Ứng Nhược Ly. Ở thời khắc năm cũ chuyển giao sang năm mới, hắn từng nghe được tiếng trống tương tự. Tâm tư Kế Duyên chuyển động. Suy nghĩ đến đây, bỗng nhiên hắn mở miệng nói.
“Các vị, ta muốn quay lại chỗ cây Phù Tang. Các ngài có thể rời đi trước, Kế mỗ đi tìm hiểu một mình là được rồi!”
“Cái gì?” “Kế tiên sinh?” “Kế thúc thúc!”
Nghe được lời này của Kế Duyên, chúng long bên cạnh còn chưa kịp phục hồi tinh thần từ trong kinh hãi thì lại bị kinh ngạc lần nữa. Ba con rồng nhà họ Ứng là kích động nhất.
“Kế tiên sinh, nghĩ lại đi!”
Vẻ mặt Kế Duyên khi thì nhíu mày, khi thì giãn ra, rõ ràng hắn vẫn đang đắn đo suy nghĩ, sau đó là hạ quyết tâm.
“Kế mỗ nhất định phải đi một chuyến, nếu không tâm tư khó yên! Liệt vị không cần đi với ta. Linh giác của Kế mỗ luôn luôn nhạy bén, nếu có chuyện thật sự không thể làm được, một mình ta bỏ chạy cũng thuận tiện một chút!”
Nói xong mấy câu này, Kế Duyên nhìn một đám Long Giao chung quanh một lượt. Hắn không nói thêm gì nữa, trực tiếp tự mình ngự thủy quay lại, hướng về phương hướng mà mọi người vừa liều mạng chạy trốn. Nếu hắn suy nghĩ không sai, rất có thể thời khắc nguy hiểm nhất chỉ là lúc hoàng hôn mà thôi.
“Kế tiên sinh, ta cùng đi kiểm tra với ngươi!”
Thấy Kế Duyên đi xa, lão Long Ứng Hoành hóa thành hình người hô to một câu, sau đó ngự thủy đuổi theo, trước khi rời đi còn không quên dặn dò Long Tử Long Nữ một câu.
“Hai người các ngươi theo sát mấy vị Long Quân rời đi trước, ta và Kế Duyên đi rồi trở về ngây”
“Ai, Ứng Long Quân chờ một chút, ta cũng cùng đi xem!”
Người nói chuyện chính là Thanh Vưu Thanh Long Quân. Y cũng vội vàng ngự thủy đuổi theo, chỉ còn lại Bạch Dư Long tộc ở phía sau kinh nghi bất định. Hai vị Long Quân khác vốn cũng muốn đi dò xét, nhưng nhìn chúng long bên cạnh, hai người vẫn là dẹp ý nghĩ này đi.