Vẻ mặt của Lăng Hàn cũng lạnh xuống.
Nam tử kia không quan tâm sự tình con thỏ biết nói tiếng người, lại nhìn chằm chằm Lăng Hàn, cười lạnh nói:
– Lại dám nói chuyện với ta như vậy, ngươi chê mệnh dài sao?
– Thỏ Gia thấy ngươi mới sống thiếu kiên nhẫn.
Con thỏ xen mồm.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
– Có câu chó ngoan không cản đường, vậy ta không thể làm gì khác hơn là đạp bay!
– Lớn mật!
Nam tử kia giận tím mặt, lại xuất thủ trước, trong tay có một cây roi màu đen, cuốn tới cổ của Lăng Hàn. Hắn lộ ra vẻ tàn nhẫn, chỉ cần bị roi dài của hắn cuốn trúng, nguyên lực kinh khủng bắn ra, hắn có thể lấy đầu của đối phương trong nháy mắt.
Ánh mắt của Lăng Hàn cũng bắn ra hàn quang, người này cản đường không tính, vừa ra tay lại muốn lấy mạng, thực sự là độc ác.
Đối với người như thế, tự nhiên không cần hạ thủ lưu tình.
Lăng Hàn cũng ra tay, trên tay quấn quanh ánh chớp, đùng đùng đùng… liền nắm lấy roi dài của hắn.
Sức mạnh Lôi đình thông qua roi dài truyền về phía đối phương.
– A!
Nam tử kia kinh ngạc thốt lên, sức mạnh Lôi đình truyền đến, điện giật làm toàn bộ cánh tay phải của hắn tê dại, năm ngón tay hoàn toàn mất đi tri giác, không khỏi buông tay, roi liền rơi xuống.
Hắn vội vươn tay trái ra, muốn nắm roi trở về, đây là do Phi Vân Kim Ti và Hắc Mộc Đằng chế tạo thành, cực kỳ quý giá.
Vèo, nhưng roi dài lại như linh xà chuyển động, bắn về phía Lăng Hàn, đã rơi xuống trong tay hắn.
– Trả ta!
Nam tử kia kêu lên.
Lăng Hàn lườm một cái nói:
– Đầu óc của ngươi có vấn đề sao?
– Tiểu tử, ngươi đây là đang tự tìm đường chết sao?
Nam nhân kia uy nghiêm đáng sợ nói.
– Nói như vừa nãy ngươi không muốn giết ta, chỉ là dụ dỗ ta chơi vậy.
Lăng Hàn lắc đầu, vung roi quất tới nam tử kia, bởi vì thân roi quấn quanh kim loại, nên thành vật dẫn vô cùng tốt cho sức mạnh Lôi đình, cả thân roi biến thành màu trắng, đan dày chớp giật, có mạch văn cổ điển thoáng hiện.
– Đệt!
Nam tử kia chửi thề một tiếng, nơi này tất cả đều là sức mạnh Lôi đình, cũng làm cho sức chiến đấu của võ giả thuộc tính Lôi tăng cao, một đòn nổ ra có thể xúc động sức mạnh Lôi đình bốn phía bổ trợ.
Sinh Hoa Cảnh có thể xúc động thiên địa linh khí bổ trợ công kích, nhưng nơi này đã biến thành hải dương Lôi đình, võ giả thuộc tính ngũ hành căn bản mượn không được linh khí đối ứng, chỉ có thể dựa vào sức mạnh bản thân chiến đấu, tự nhiên ảnh hưởng sức chiến đấu rất lớn.
Nhưng đối với võ giả thuộc tính Lôi mà nói, nơi này là thiên đường.
Nam tử kia chỉ có thể chuồn về phía sau, tránh né đòn đánh này.
Lăng Hàn theo vào, lại quất một roi.
Sức chiến đấu của hắn vốn đạt đến Linh Anh Cảnh đỉnh cao, lại thêm sức mạnh Lôi đình bổ trợ, tự nhiên có thể ngược bất kỳ Linh Anh Cảnh nào, trừ khi đối phương cũng nắm giữ linh căn thuộc tính Lôi.
Nam tử kia làm sao đối kháng hắn?
Lăng Hàn từng bước tiến vào, đối phương thì lùi từng bước, roi dài đánh đến đùng đùng đùng… sức mạnh Lôi đình đan dệt, cực kỳ đáng sợ.
Nam tử kia đầu đầy mồ hôi lạnh.
Sức mạnh Lôi đình ở nơi này rất khủng bố, như đặt chân vào vũng lầy, từng bước gian nan, cần phải đối kháng với lôi hải mãnh liệt, bất luận đối với nguyên lực hay thể lực, đều là một loại tiêu hao rất lớn, cho nên mới phải đi một lúc cần nghỉ ngơi một hồi.
Nhưng bây giờ thì sao, một cây roi cuồng quất ở trên đầu hắn, căn bản không cho hắn thời gian thở dốc, để hắn chỉ có thể như con chó điên, hung hăng chạy về phía trước.
Muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật.
– Đáng ghét! Đáng ghét!
Nam tử kia cực kỳ tức giận.
– Tiểu tử, ngươi không nên khinh người quá đáng! Ta là người của Thiết Thụ Ngân Hoa Lý gia, Lão tổ là cường giả Thiên Nhân Cảnh, thiên hạ cộng ngưỡng!
– Há, ta rất sợ a, chỉ có thể làm thịt ngươi, miễn trừ hậu hoạn.
Lăng Hàn cười nói, roi trong tay đánh càng gấp.
Nam tử kia phát sinh tiếng gào sỉ nhục, một đường đi qua, hắn bị rất nhiều người nhìn thấy dáng dấp chật vật của mình, từng ánh mắt khác thường để hắn cực kỳ giận dữ và xấu hổ.
—————