Dương Khai tự biết thế, nên cũng chẳng ngăn cản.
Nhưng một chuyện gây chấn động đã xảy ra. Sau khi linh thể thần hồn của Lệ Dung bắn ra luồng sức mạnh đó, thì Kim Nhân Độc Nhãn đang được Dương Khai giấu kín lại tự nhiên hiện hình.
Trong lúc Dương Khai không khống chế, Kim Nhân Độc Nhãn từ từ mở mắt ra.
Uy phong vô tận giáng lâm, mạnh như Lệ Dung mà còn không kìm được rùng mình. Trong thoáng chốc, linh thể thần hồn của bà có cảm giác như muốn tan vỡ tới nơi.
Con ngươi hẹp dài màu vàng hiển hiện, uy nghiêm đến mức khiến nội tâm nảy sinh cảm giác phải quỳ bái vái lạy.
Ngay khoảnh khắc này, mười mấy ngọn lửa thần thức không ổn định kia như đụng phải khắc tinh, tất cả đều ổn định, dồn lại một chỗ, im lặng lạ thường.
Lệ Dung trợn trừng mắt, khắp không gian chỉ còn lại một màu hoàng kim chói lóa.
Dương Khai biến sắc, cố gắng kết nối với Kim Nhân Độc Nhãn, nhưng lại không có bất cứ hồi đáp nào.
Một tia kim quang bắn ra từ Kim Nhân Độc Nhãn, bừng sáng trên mười mấy ngọn lửa thần thức, thanh lọc hết những tạp chất chứa trong đó, uy lực của kim quang không giảm, còn đánh đúng vào linh thể thần hồn của Lệ Dung.
Dương Khai nghẹn họng nhìn trân trối, đứng như chôn chân một chỗ!
Lệ Dung vẫn không nhúc nhích, linh thể thần hồn nhạt dần, nhanh chóng biến mất tăm.
Đợi đến khi linh thể thần hồn của Lệ Dung biến mất hoàn toàn, Kim Nhân Độc Nhãn mới từ từ khép lại. Dương Khai sững sờ nhìn nó, thần sắc mù mịt.
Mãi một lúc sau, Dương Khai mới thầm chửi thề một tiếng, không kịp hấp thụ mười mấy ngọn lửa thần thức đã qua thanh lọc kia nữa, hắn hấp tấp thoát ra khỏi thức hải.
Vội vã mở mắt ra, Dương Khai nhìn thấy ngay Lệ Dung đang ngồi trước mặt mình. Lúc này, hai mắt bà trợn tròn, duy trì ở một tư thế cứng đờ, một ngón tay đang chỉ vào trán hắn, khắp người toát đầy mồ hôi, cứ như vừa gặp ác mộng, đôi mắt bà đong đầy sự hoảng sợ, sắc mặt cũng tái nhợt.
Hắn lập tức buông thần thức ra, phát giác thấy căn phòng này đã bị phong bế, Dương Khai mới thở phào hơn được một chút.
Sức mạnh hủy diệt của Kim Nhân Độc Nhãn hắn biết rõ hơn bất kỳ ai. Linh thể thần hồn của Lệ Dung bị chiếu rọi như vậy, rất có khả năng sẽ chết ngay tại chỗ.
Người phụ nữ này là chủ nhân Ma Thần Bảo, nếu bà chết ngay trước mặt hắn, thì bất luận thế nào hắn cũng không thể giải thích rõ ràng được. Đến lúc đó đừng nói là nghiên cứu thuật luyện đan, ngay cả đi tìm Tô Nhan và tiểu sư tỷ cũng chẳng thể mơ đến. Hàn Phi và Hoa Mặc nhất định sẽ phanh thây hắn, báo thù cho Lệ Dung.
Ổn định tâm trạng, Dương Khai dùng thần thức xoay một vòng quanh Lệ Dung. Hắn kinh ngạc phát hiện ra rằng, Lệ Dung không hề bị chút thương tổn!
Cho dù trông mặt bà có vẻ sợ hãi quá độ, nhưng kể cả thần thức lẫn thân xác bà đều không mảy may sứt mẻ. Có điều lúc này, không hiểu bà bị gì mà lại rơi vào trạng thái vô ý thức hỗn loạn.
Chuyện gì thế này? Dương Khai ngơ ngác.
Mỗi lần Kim Nhân Độc Nhãn thi triển sức mạnh, đều kéo theo sức sát thương cực lớn, bất cứ một thần thức ngoại nhập nào vào trong thức hải của Dương Khai cũng đều bị hủy diệt, thanh tẩy. Nhưng lần này Lệ Dung lại không bị chút tổn hại nào.
Nhờ tu vi của bà quá mạnh? Hay là vì nguyên nhân khác?
Song, bất kể thế nào, Lệ Dung bình an vô sự cũng đủ cho Dương Khai nhẹ lòng hơn.
Nheo mắt lại liếc nhìn mỹ phụ đang trong tình trạng vô ý thức trước mặt mình, khí tức Dương Khai chợt trở nên nguy hiểm.
Vừa rồi Lệ Dung đã nhìn thấy Kim Nhân Độc Nhãn. Dương Khai đang nghĩ, có nên lợi dụng thời cơ này để giết người diệt khẩu hay không.
Một lúc sau, hắn mới lắc đầu, từ bỏ ý nghĩ điên rồ trong đầu.
Giết Lệ Dung, hắn cũng sẽ gặp rắc rối, không đáng.
Ngồi xuống lại, Dương Khai hít sâu một hơi. Có tiếng huyên náo vọng vào từ ngoài phòng, hẳn là người của Ma Thần Bảo đã phát giác ra điều bất thường trong này, đang tụ cả về đây, tiếng của Hoàn Nhi cũng thi thoảng văng vẳng vào tai Dương Khai.
Dương Khai nhắm mắt làm ngơ.
Đợi mãi một hồi lâu sau, Lệ Dung vẫn chưa có phản ứng, Dương Khai không canh chừng bà nữa, lại chìm vào thức hải, bắt đầu hấp thụ sức mạnh của số lửa thần thức kia.
Sở dĩ Dương Khai đòi hỏi mười mấy ngọn lửa thần thức này, là vì hắn đã đọc được một vài ghi chép từ đống sách cổ kia rằng, võ giả sở hữu lửa thần thức có thể tăng cường uy năng bản thân bằng cách dung hòa lửa thần thức của người khác.
Lửa thần thức của Dương Khai sinh ra từ miếng Ngọc Trung Chân Linh nọ, đánh giá một cách tương đối thì sức nóng không quá cao. Nếu hấp thụ sức mạnh của người khác, thì lửa thần thức sẽ trở nên lợi hại hơn nhiều.
Bất luận là với công lực hay thuật luyện đan của hắn, thì việc này cũng đều có tác dụng rất lớn.
Bởi thế, khi biết trong tay Lệ Dung có mười mấy ngọn lửa thần thức, Dương Khai không kìm nổi động lòng.
Hấp thụ qua một hồi, quá trình tuy đơn giản nhẹ nhàng, nhưng cả thức hải lại có một sự thay đổi rất rõ rệt.
Nước biển như những ngọn lửa bùng cháy càng thêm bền chắc, sức nóng cũng tăng lên mấy bậc. So với lửa thần thức mà ban đầu hắn có, thì lửa thần thức này đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Thu hoạch quá lớn. Dương Khai vô cùng hài lòng.
Đến khi hắn rút khỏi thức hải, thì chợt phát hiện Lệ Dung đã tỉnh lại. Vẫn phong thái chín chắn đoan trang như cũ, đôi mắt thấp thoáng nét thông tuệ bình tĩnh đang nhìn chăm chú vào hắn, vẻ mặt đầy mơ hồ và ngờ vực.
Bốn mắt nhìn nhau, Lệ Dung hình như hơi sợ sệt, vội vàng chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
– Không sao chứ?
Dương Khai hỏi.
Lệ Dung chậm rãi lắc đầu.
– Bà nhìn thấy rồi hả? Dương Khai trầm giọng hỏi.
Lệ Dung ngập ngừng một lúc, khẽ gật đầu, nhưng liền nói: – Ngươi không phải lo, ta sẽ không tiết lộ chuyện này đâu.
– Ồ? Vẻ mặt Dương Khai chuyển sang đầy nghiền ngẫm.
Bà vội tỏ rõ thái độ như vậy, cứ như có ý ám thị với hắn, khiến Dương Khai rất khó chịu, không biết tại sao bà lại nói vậy.
– Ngươi không tin ta à? Lệ Dung nhíu mày. – Ta có thể thề trên danh nghĩa Đại Ma Thần, trước khi chưa được ngươi cho phép, tất cả những gì ta vừa nhìn thấy, ta sẽ không nói với người thứ hai!