Cố Gia Huy nghe vậy thì gật đầu, hai người sóng vai đi vào, họ đều hứng gió bụi mệt mỏi, thế nhưng nó không ảnh hưởng khí thế của hai người chút nào.
Bọn họ từng hợp tác ở biên cảnh một thời gian, mặc dù không có bất kỳ liên hệ máu mủ gì, nhưng tình như thủ túc.
Thời điểm mấu chốt, dứt bỏ ân oán cá nhân thì bọn họ vẫn là bạn bè ăn ý nhất.
Tối hôm qua, mọi người đều có tâm sự nặng nề, nên cả đêm không ngủ.
Cho nên sáng sớm, trong nhà cũ trở nên náo nhiệt.
Bệnh viện truyền tin tức đến, nói Hứa An Kỳ tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, nhưng… Tử cung bị tổn thương nghiêm trọng, về sau tỷ lệ mang thai gần như là số không.
La Thanh Nhã nghe được tin tức này thì trong lòng run lên, nhưng vẫn không mềm lòng.
Sáng sớm chị ta đã bắt đầu náo loạn, thậm chí còn suýt đập đầu, buộc ông cụ phải đưa ra lời giải thích.
Chị ta muốn đưa Hứa Minh Tâm vào đồn cảnh sát, tốt nhất là ở tù chung thân, vĩnh viễn không thể ra ngoài.
Lúc Cố Gia Huy đi vào, anh vừa lúc nghe được tiếng quát tháo thê lương của La Thanh Nhã.
La Thanh Nhã thấy Cố Gia Huy tới, chị ta tiếp tục khóc lóc: “Bố, bố nhất định phải làm chủ cho An Kỳ nhà chúng con, một người phụ nữ không thể có con. Đây là chuyện đau khổ đến dường nào!”
“Thằng ba… Chuyện này con thấy thế nào?”
Cố Gia Bảo nhìn về phía anh.
“Cậu ba, hôm nay cậu mà thiên vị người phụ nữ này, tôi sẽ liều mạng với cậu. Tôi có chết, cũng phải lấy lại công bằng cho con tôi.”
“Vậy chị đi chết đi!”
Cố Gia Huy vừa nói, giọng nói anh lạnh lùng như từ địa ngục lên, không một chút cảm xúc.
Anh không nhìn La Thanh Nhã, mà đi thắng đến vườn hoa.
Anh đẩy cửa kho ra, La Thanh Nhã vốn không ngăn được.