Trong nháy mắt khi thấy nàng, Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng rõ ràng cứng ngắc lại. Nếu nói trên thế giới này người nào khiến hắn sinh ra cảm giác áy náy thì vị trước mắt này chính là người duy nhất.
Tô Cầm lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi muốn gϊếŧ con gái ta?”
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng cơ mặt hơi co quắp một chút, “Cầm Nhi, nàng nên biết, tộc ta cùng Khổng Tước Yêu tộc thù hận sâu cỡ nào, ta không thể nhìn Khổng Tước Yêu tộc có một vị Hoàng Giả trưởng thành, đối với tộc ta sẽ là uy hiếp rất lớn.”
Tô Cầm lạnh lùng nói nói: “Lợi ích, lại là vì lợi ích chủng tộc, hoặc là nói cũng vì lợi ích của chính ngươi. Vì bản thân, ngươi cái gì cũng có thể từ bỏ, giống như năm đó ngươi từ bỏ ta. Miệng ngươi từng nói cỡ nào yêu ta, nguyện ý vì ta đánh đổi mạng sống, nhưng khi cơ hội thành tựu Hoàng Giả bày ra trước mặt ngươi, ngươi không chút do dự vứt bỏ ta như một đôi giày rách. Tình yêu của ngươi vẫn luôn rẻ mạt như vậy. Hiện tại, lại vì cái gọi là lợi ích chủng tộc, ngươi lại muốn gϊếŧ con gái ta. Tới, ngươi gϊếŧ luôn cả ta đi, vừa vặn xong hết mọi chuyện.”
Sắc mặt Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng rõ ràng trở nên trắng xám thêm vài phần, hắn có thể ra tay với người khác, nhưng vị trước mặt này thì không được. Nàng là áy náy lớn nhất đời hắn, cũng là một nửa hắn vĩnh viễn không thể quên.
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng cười khổ nói: “Cầm Nhi, nàng nên biết, đối với Yêu tộc chúng ta, dù là ai, thành Hoàng là việc quan trọng cỡ nào. Nếu như ta không thành tựu Hoàng Giả, làm sao có thể đứng ở đây ngày hôm nay? Ta yêu nàng, ta có thể thề với nàng, đời ta tới giờ khắc này này chỉ có yêu một người. Nàng có thể hỏi bất kỳ tộc nhân nào của ta, với địa vị Hoàng Giả của ta, cho tới hôm nay ta cũng chưa lấy vợ, thậm chí một người làm thiếp cũng không có. Mỗi lời ta nói với nàng lúc trước đều là tự đáy lòng, đời này ta cũng chỉ yêu mình nàng. Ta có thể không quan tâm nàng cùng hắn có hài tử, chỉ cần nàng nguyện ý trở lại bên cạnh ta, ta vẫn sẽ một lòng yêu nàng, tương lai chúng ta cũng sẽ có con của mình.”
Tô Cầm cười lạnh một tiếng: “Ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao? Hơn nữa, ta có thể nói cho ngươi, lúc trước khi hạ sinh Tiểu Mỹ, ta khó sinh sắp chết, bây giờ đã không còn năng lực sinh dục. Ta như vậy, ngươi còn muốn sao?”
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng biến sắc, tiếp theo nhìn hằm hằm Khổng Tước Đại Yêu Vương: “Hỗn trướng, ngươi đối xử với nàng như vậy?”
Khổng Tước Đại Yêu Vương lại cười, “Ta hỗn trướng? Ngươi có tư cách nói lời này sao? Lúc đó ngươi ở chỗ nào?”
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng dừng một chút, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tô Cầm, “Ta muốn, chỉ cần nàng nguyện ý trở lại bên cạnh ta, không có khả năng sinh con thì như thế nào? Ta muốn là nàng, cũng không phải một cỗ máy sinh dục. Chỉ cần nàng nguyện ý, ta vẫn sẽ vĩnh viễn yêu nàng.”
Tô Cầm lạnh lùng nói: “Sau đó lại cùng nữ nhân khác sinh con sao? Lúc đó ngươi sẽ nói với ta, đó là vị truyền thừa chủng tộc, ngươi thân là Hoàng Giả nên phải có trách nhiệm, đúng không?”
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng ngây dại: “Cái này …”
Thanh âm Tô Cầm càng trở nên lạnh lùng: “Lâm Hề Mặc, ta đã sớm nhìn thấu ngươi rồi. Ngươi vẫn ích kỷ như thế, ngươi chỉ biết lấy lợi ích của mình làm trung tâm. Cho nên, ta không nguyện ý, vĩnh viễn cũng sẽ không nguyện ý. Đến đây đi, gϊếŧ ta đi, giẫm đạp lên thi thể mẹ con chúng ta, sau đó ngươi tiếp tục con đường của mình.” Vừa nói, nàng liền muốn bay tới phía trước.
Đúng lúc này, ngân quang chợt loé lên, bên người nàng nhiều thêm một người, Khổng Tước Đại Yêu Vương bắt được bờ vai của nàng.
Tô Cầm quay đầu nhìn về phía hắn, Khổng Tước Đại Yêu Vương khẽ lắc đầu, “Không nên vọng động, dù không vì ngươi cũng phải suy nghĩ cho hài tử. Ngươi chết rồi, gia hoả này sẽ thật sự phát điên. Ngươi nói không sai, hắn đúng là vì tư lợi, nhưng mà ta cũng nhất định phải thừa nhận, hắn thật sự rất yêu ngươi. Cho nên ngươi không thể chết, đừng quên chuyện ngươi đã đáp ứng ta.”
Tô Cầm đỏ mắt quay đầu đi chỗ khác, không có bay về phía trước.
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng nhìn Khổng Tước Đại Yêu Vương, lạnh lùng nói: “Nếu như ngươi là một nam nhân thì đứng ra. Hôm nay ta nhất định phải gϊếŧ ngươi.”
Khổng Tước Đại Yêu Vương trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười, nói: “Vốn ta cũng không còn sống được lâu, chuyện ta nên làm cũng đã làm xong. Hãy để ta nói vài lời với thê tử của ta, rồi ta sẽ tiếp ngươi đánh một trận cuối cùng này, để ngươi biết ai mới là người chiến thắng cuối cùng.”
Nói xong câu đó, trên người Khổng Tước Đại Yêu Vương loé lên ngân quang, mang theo Tô Cầm trở về phía Khổng Tước Yêu tộc, sau đó quay sang chỗ Vương Phi.
Vương Phi lạnh lùng nhìn Khổng Tước Đại Yêu Vương, lại nhìn Tô Cầm bên người hắn, sau đó hỏi Khổng Tước Đại Yêu Vương: “Thê tử mà ngươi nói, là ta hay là nàng?”