Đặc biệt là Hạo Thiên Thi Nguyệt, vẻ mặt cô là đặc sắc nhất, đến giờ cô đã ý thức được mặc dù suy đoán thân phận Diệp Thành của mình có thể đã sai, có lẽ hắn thật sự tên là Tần Vũ, nhưng chắc chắn không phải Tần Vũ trong bảng Phong Vân.
“Đi thôi”, Hạo Thiên Huyền Chấn đã bước xuống khỏi bục chiến đài.
Hơn nữa, trước khi xuống, ông còn không quên liếc nhìn Doãn Trọng và Viên Sinh Thái.
Đừng đánh giá thấp ánh mắt này, nó mang theo rất nhiều ý nghĩa, chẳng hạn như chuyện vạch rõ địa bàn, không cần ông nói cũng không cần Thiền Uyên Chân Nhân nói, mọi thứ đều được thể hiện trong ánh mắt.
Ngay sau đó, phi kiếm khổng lồ bay lên không trung, bay vút đi như một đạo trường hồng.
Sau khi họ đi, mọi người cũng lần lượt rời đi, hơn nữa ngoài cảm thán ra, họ còn cảm thấy kinh ngạc và khiếp sợ.
“Hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt, đệ tử đứng thứ chín mươi chín trong bảng Phong Vân không biết trở nên lợi hại như vậy từ lúc nào!”
“Việc này còn cần phải nói à! Chắc chắn là hắn che giấu thực lực”.
“Hầu như chưa ai được thấy Tần Vũ, nhìn tình cảnh này thì người đời thực sự đã đánh giá thấp hắn. Sức chiến đấu của hắn ít nhất cũng trong khoảng năm mươi người đầu tiên”.
“Lần này nhà họ Viên và nhà họ Âm Dương thua đau thật! Tốn biết bao nhiêu tiền mời đệ tử bảng Phong Vân về, cuối cùng lại bị đạp sạch”.
Nghe những lời bàn tán của mọi người đang ra về, khuôn mặt già nua của Doãn Trọng và Viên Sinh Thái đều nóng rát, ánh mắt hung dữ, vẻ mặt dữ tợn. Bọn họ tới đây vốn là định chiếm một chút địa bàn của Hạo Thiên thế gia, nhưng bây giờ thì hay rồi, địa bàn của họ đã bị chiếm sạch.
Giết, giết, giết.