Nghe Hàn Lập nói thế khiến cho cô gái không khỏi hơi bất ngờ, khuôn mặt trầm ngâm đánh giá lời của Hàn Lập.
Xem ra việc trở thành thiếp của Hàn Lập cũng không khiến cho cô gái này có quá nhiều điều phân vân.
“Ta biết, ngươi luôn có lòng tự trọng cao. Cho dù ta là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng không khiến ngươi bằng lòng nhận là phu quân. Nhưng mà chuyện này cũng không quan hệ nhiều lắm, trong lòng ta ngươi cũng không phải là đạo lữ tốt nhất. Bỏ qua hết mọi trở ngại, ta thu ngươi làm thiếp, cũng có ý muốn che chở cho ngươi, tại phương diện tu luyện có thể tiến xa hơn, chuyện đó cũng không khó. Hơn nữa, trải qua vài năm, ngươi cũng biết ta không phải là người hung ác tàn bạo hay tính tình cổ quái, cho dù hạ cấm thuật đi nữa, đi theo ta cũng không phải chịu khổ cũng không phải ủy khuất gì. Hơn nữa sau này, chân tâm của ngươi làm cho ta yên tâm tất sẽ tháo bỏ cấm thuật, chuyện đó không phải không có khả năng. nếu không làm tì nữ cho ta hai mươi năm. sao, chỉ chớp mắt là trôi qua thôi”.
Hàn Lập vừa nói vừa nhìn vào khuôn mặt của cô gái, tùy ý đối phương chọn lựa.
“Tiền bối có thể cho ta hai ngày thời gian suy nghĩ không?” Trong lòng cô gái hỗn loạn, vừa không muốn bị quản chế vừa muốn được tu sĩ Nguyên Anh Kỳ trợ giúp, nhất thời không thể quyết định, chần chờ nói.
Về việc trở thành thị thiếp của Hàn Lập, nàng đã sớm biết chân tướng trước tiên đã như vậy, cũng không thấy việc trở thành thị thiếp của một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ có gì là không ổn.
Dù sao được một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ có lời chọn lựa tu sĩ Trúc Cơ Kỳ làm thiếp, thì có vô số nữ tu sĩ động tâm.
“Có thể. Trước tiên ngươi xuống núi, hai ngày sau lại quay lại. Thời gian dài như thế cũng đủ để cho ngươi chọn lựa” Hàn Lập gật đầu, không làm khó cô gái, gọi Ngân Nguyệt đi ra.
Mộ Phái Linh thi lễ cáo lui, theo Ngân Nguyệt rời đi, có chút hoảng hốt.
Trong chốc lát, Ngân Nguyệt đã quay trở lại.
“Chủ nhân, người đưa ra hai cái điều kiện này hơi…” Ngân Nguyệt giương đôi mắt sáng, long lanh lưư chuyển, bật cười.
“Thật là có gì kì lạ sao? Ngặt nghèo? Vừa đúng lúc ta cần một vị tu sĩ trẻ tuổi làm thiếp và cô gái đó cũng có tâm nguyện” Hàn Lập liếc Ngân Nguyệt, thần sắc vẫn thản nhiên nói.
“Tất nhiên là không ngặt nghèo nhưng mà cô giá này trái tim rất kiên định, bộ dáng cao ngạo. thật sự làm khó cho Mộ cô nương rồi. nhưng với bí ẩn của chủ nhân thì việc hạ cấm thuật là tất yếu” Ngân Nguyệt thở nhẹ một hơi, sâu kín nói.
“Ngân Nguyệt, ta cảm giác ngươi có không ít hảo cảm với cô gái này” Hàn Lập đột nhiên cẩn thận đánh giá thân thể mềm mại mê người của Ngân Nguyệt rồi nói.
“Hảo cảm cũng không phải. Chỉ là cô gái này gây cho ta một cảm giác thân thiết, hình như là trước kia ta cũng vô cùng thân cận một người như thế, bất giác khiến cho trái tim hơi rung động” Ngân Nguyệt ngẩn ra, cười khổ.
Nghe dến đó, Hàn Lập gật đầu cũng không có tiếp tục truy hỏi.
Tiếp đó, Ngân Nguyệt thức thời cũng không nhắc lại chuyện của cô gái, ngược lại cùng Hàn Lập thảo luận chuyện về làm sao luyện hóa kiềm lam băng diễm. đây mới là chuyện Hàn Lập quan tâm nhất.
—————————–
Cô gái kia tiến vào trong đại sảnh nhìn thấy Hàn Lập.
“Thế nào, suy nghĩ kĩ chưa. Làm thị nữ hai mươi năm hay là bị ta hạ cấm thần thuật?” Hàn Lập nhìn cô gái, hỏi dứt khoát.
“Tiểu nữ có nghĩ qua. Tại tu tiên giới có thể làm thiếp cho một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đối với một nữ tu sĩ cấp thấp mà nói, đúng là một loại cơ duyên. Nhưng mà trở thành thiếp của tiền bối thì mong tiền bối có thể cho vãn bối một lời hứa, Phái Linh tình nguyện bị cấm chế, cả đời không rời xa khỏi tiền bối” Lần này hiển nhiên trong tâm đã có ý kiên định, cô gái trấn tĩnh nói.
“Điều kiện? Nói thử xem” Khuôn mặt Hàn Lập không đổi, dường như đã có đoán trước.
“Ta biết Hàn tiền bối không phải là người háo sắc, cho nên hy vọng tiền bối có thể đáp ứng ta trong vòng ba mươi năm tạm thời không chiếm nguyên âm của ta. Ta đang tu luyện đến thời kỳ mấu chốt. Mà công pháp này, thân thể xử nữ vô cùng trọng yếu. Đây cũng chính là nguyên nhân mà Phái Linh liều chết không muốn lập gia đình. Chỉ cần qua ba mươi năm, mặc kệ Phái Linh có kết đan hay không đều chính thức cùng tiền bối song lữ tu luyện”.
Không biết có phải là cảm thấy điều kiện có chút quá phận hay không, mà cô gái này nói từ song tu có hơi ngượng ngùng, lời vừa nói ra thì khuôn mặt chợt ửng đỏ càng thêm vẻ mê người.
“Ba mươi năm. Hắc, hắc… Điều này ta đáp ứng” Hàn Lập nghe lời này không có lộ ra vẻ bất mãn mà trong mắt chợt lóe tinh quang, không hề suy nghĩ mà đáp ứng.
“Đa tạ tiền bối thành toàn”.
Phái Linh thấy Hàn Lập đáp ứng nhanh chóng như vậy ngược lại có chút ngạc nhiên sau đó mừng rỡ nói.
“Qua hai ngày nữa ta sẽ nói với các vị trưởng lão, chính thức nhận ngươi làm thiếp. Nhưng nếu sau ba mươi năm ngươi mới cùng ta tu luyện thì ta sẽ tạo cho ngươi một tòa động phủ, để ngươi tu luyện tại đó, thỉnh thoảng ta sẽ vào đó chỉ điểm cho ngươi” Hàn Lập trầm ngâm nói.
“Vâng, Phái Linh nghe lời tiền bối phân phó” Cô gái nhận kết quả này đã rất hài lòng, không chút suy nghĩ nói.
“Sau này là thị thiếp của ta thì đừng gọi tiền bối mà xưng công tử đi, ta cũng chỉ hơn hai trăm tuổi, so ra cũng không quá già”.
Hàn Lập nói khuôn mặt tựa như mỉm cười. Hàn Lập đánh giá cô gái đẹp lạnh lùng này lần nữa, mơ hồ mang theo một tia thưởng thức.