Minh Thù cười không tiếng động.
Mang hy vọng ký thác trên người người khác, cho tới bây giờ đều không phải là kế sách tốt nhất.
Mọi người coi tôi là rơm rạ, nhưng ai là rơm rạ lại cho tôi.
Minh Thù quay đầu lại, như không có chuyện gì xảy ra rồi rời đi.
Đi tới gian phòng của mình, cô giơ tay lên mở rộng cửa, phía sau có cái gì đó tới gần, Minh Thù xoay người lại đá một cú, đối phương né tránh nhanh hơn, lách vào sau cô, giẫm lên chân của cô, thuận thế đẩy cửa phòng ra kéo cô vào trong.
Ánh đèn gian phòng sáng lên, Minh Thù thấy rõ người đánh lén mình.
Cô nắm vạt áo, bật cười một tiếng: “Phó tiên sinh có sở thích đánh lén người khác sao?”
“Cô có tổ đội không?” Phó Thần không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề: “Nếu không có, có thể tổ đội cùng tôi.”
Minh Thù giữ khoảng cách với hắn: “Tôi thân quen với cậu lắm sao?”
“Ở chung thêm hai ngày thì quen thuộc rồi.” Cô cũng không nói chuyện cùng lão tử, lão tử muốn quen cũng không quen nổi!
Minh Thù “hừ” một tiếng: “Tổ đội với cậu có lợi ích gì?”
“Không bảo đảm có được tên, nhưng có thể bảo đảm cô còn sống sót đi ra.” Phó Thần lộ ra tự tin trong giọng nói.
“Có được tên? Có được tên là gì?” Có thể ăn không?
“Cô không biết sao?”
Minh Thù nhún vai, tùy ý nói: “Tôi cũng không biết vòng luân hồi là cái gì.”
Phó Thần: “…” Lão tử nhìn cô tự tin như vậy, còn tưởng rằng cái gì cô cũng biết, kết quả cô nói cho lão tử cái gì cũng không biết, cô đang đùa lão tử sao!
Không biết mà cô còn bình chân như vại ăn cái gì!
Hít thở sâu!
Bình tĩnh!
Coi như cô là một người mới, đối đãi người mới phải có kiên nhẫn.
Bình tĩnh! Lão tử có thể thắng!
Phó Thần nói qua cho Minh Thù một lần về vòng luân hồi.
Vòng luân hồi, sân so tài đặc biệt vòng luân hồi năm sao.
Mỗi nửa năm tiến hành một lần, mỗi người chơi có ba cơ hội tham gia vòng luân hồi, người chơi chiến thắng cuối cùng có thể ra được khỏi danh sách nơi này.
Đến cùng có thể đi ra khỏi không, tạm thời không đề cập đến.
Thế nhưng người chơi dùng hết ba lần cơ hội mà vẫn chưa có được tên, thì sẽ không thể ra ngoài được nữa.
Rất nhiều người chơi khi đã dùng hết ba lần cơ hội thì cũng không còn cách nào đi ra.
Mỗi một cuộc so tài trong vòng luân hồi đều có quy tắc khác nhau, muốn biết cụ thể thì sau khi đi vào mới biết được.
“Thế nào, tổ đội cùng tôi không?” Phó Thần nói: “Cô lần đầu tiên tham gia, coi như không nhận được tên cũng không sao.”
“Cậu muốn tổ đội cùng tôi như vậy sao?”
“Bây giờ cô không tổ đội, đợi vào trong rồi cũng sẽ bị cưỡng chế tổ đội, so với một đồng đội ngốc, một đồng đội thông minh vẫn tốt hơn không phải sao?” Thần kinh mới muốn tổ đội với cô, lão tử cũng là vì nhiệm vụ, vì nhiệm vụ!
“Cậu nhìn lại bản thân mình đi.” Còn nói đồng đội thông minh sao.
Phó Thần mang khuôn mặt thờ ơ.
Minh Thù cười xán lạn: “Tôi sẽ không tổ đội với cậu.” Cho ngươi tức chết.
Phó Thần tiếp tục mang khuôn mặt thờ ơ.
Minh Thù nghi hoặc hắn có phải bị tức choáng váng hay không, thế nhưng cái khuôn mặt kia thật không nhìn ra được gì.
Phó Thần lấy súng ra từ bên hông.
Minh Thù chợt lui về phía sau: “Làm gì vậy, tôi không tổ đội với cậu, cậu cũng không cần phải giết người diệt khẩu chứ, vòng luân hồi là không thể giết người!”
Ha ha, lão tử lại muốn cho cô một phát súng.
Phó Thần nắm chặt súng, cố nén xúc động lên đạn cho cô, hít thở sâu một hơi, kín đáo đưa súng cho cô: “Súng này có đạn tự động bỏ thêm vào, dù vật cứng rắn nào cũng đều có thể bắn thủng. Sau khi đi vào, không ai biết đó là nơi nào, sẽ gặp phải cái gì, cầm phòng thân đi.”
Khẩu súng còn hơi ấm rơi vào trong tay Minh Thù.
Súng màu bạc rất đẹp, hơn nữa nhẹ, cầm ở trên tay cô vừa vặn.
“Cậu đối với tôi tốt như vậy để làm gì?” Mỗi lần xuất hiện đều xấu hổ như thế, tiểu yêu tinh này rốt cuộc có học tập giỏi tiến công chiếm đóng hay không, trẫm sắp không nhìn ra rồi.
“Không có gì.”
“Không làm mà hưởng.”
“Tôi không có ác ý với cô.” Phó Thần nói: “Tôi đối đầu với cô làm cái gì, nếu vậy đã sớm ra tay rồi.”
Hắn xoay người rời phòng.
Không đi nữa, hắn thật muốn nổ súng.