Người này thật sự càng ngày càng kiêu căng mà.
Thư ký Lý giật mình, sao lúc nãy anh ta lại có cảm giác như là tổng giám đốc đang ngăn cản anh ta và trợ lý Tô nắm tay nhau.
Không, không có khả năng đâu, nhất định là anh ta nghĩ sai rồi!
“Tổng giám đốc, trước tiên tôi đưa anh đến trang viên hay sao?” Lên xe, thư ký Lý dò hỏi, ở bên đây tống giám đốc có trang viên của riêng mình, lân nào tổng giám đốc đến đây cũng đều ở chỗ đó.
Cậu ba Nguyễn cũng không trả lời.
Thư ký Lý liên hiểu đây là muốn đến trang viên.
“Vậy còn trợ lý Tô thì sao?” Thư ký Lý nghĩ đến thân phận của Tô Khiết, nhịn không được mà lại hỏi thêm một câu.
“Tôi ở khách sạn là được rồi.” Tô Khiết người cười với thư ký Lý, trả lời một câu rất là tự nhiên.
Thư ký Lý cảm giác rất bất thường, dù sao thì Tô Khiết cũng là con gái, chỉ là trợ lý của tổng giám đốc, trực tiếp ở trong nhà của tổng giám đốc thì chắc chắn sẽ không tiện, tổng giám đốc chắc chắn cũng sẽ không đồng ý.
“Trang viên quá xa, cứ ở khách sạn đi.” Ánh mắt cậu ba Nguyễn lóe lên, đột nhiên hiểu được dụng ý lúc nãy, Tô Khiết vội vàng giới thiệu với thư ký Lý.
Cô thật sự phí hết tâm tư để nghĩ cách tách ra với anh.
Chỉ là sao anh có thể để cô như mong muốn được.
“À, vâng!” Thư ký Lý ngơ ngác, nhưng mà vẫn nhanh chóng đồng ý.
Sao anh ta lại cảm thấy hôm nay tổng giám đốc là lạ, có không vậy ta?
Tổng giám đốc nhà mình đã ngại trang viên quá xa, thư ký Lý liên chọn một khách sạn khá là gần, sau khi đến khách sạn, thư ký Lý liền nhanh chóng đi làm thủ tục nhận phòng.
Lúc thư ký Lý trở về, cậu ba Nguyễn đang đứng ở một bên gọi điện thoại.