Thật sự phải thất thân cho cậu ta sao? Cô tình nguyện chết, cũng không muốn cho người như vậy!
Lần đầu tiên của người con gái, nên cho người yêu mới đúng!
Những giọt nước mắt trên khóe mắt cô lặng lẽ rơi.
Đúng lúc chỉ mành treo chuông, đột nhiên tiếng đập cửa dày đặc truyền đến.
Ngoài cửa truyền tới tiếng rống giận dữ của Cố Gia Bảo: “Thằng nhãi láo xược, mày đi ra cho ông, bằng không ông đây sẽ cắt đứt chân chó của mày! Đập cửa, đập cửa ra cho ông!”
Cố Tử Vị nghe thấy giọng của Cố Gia Bảo thì sợ đến mức thân thể mềm nhũn, vội mặc quần áo tử tế.
Mà Hứa Minh Tâm thì lại quần áo tả tơi.
Cậu ta sợ đến vãi cả linh hồn, nhanh chóng đắp chăn kín cho cô.
Cậu ta rút cà vạt ra, liếc nhìn ban công rồi vội vàng rời đi.
Cửa phòng bị phá mở, chỉ có Hứa Minh Tâm đang hấp hối ở bên trong.
Cô đã sức cùng lực kiệt, khi thấy ông cụ Cố, hai mắt cô đẫm lệ mông lung.
Tuy cô không thể chống đỡ được đến lúc Cố Gia Huy đến, thế nhưng ông cụ tới, thì cũng có người giữ gìn lẽ phải cho cô rồi.
La Thanh Nhã liếc nhìn trong phòng, không thấy Cố Tử Vị đâu, ông không khỏi thở dài một hơi.
“Bổ, con đã nói rồi, Hứa Minh Tâm đang nghỉ ngơi!”
Cố Gia Bảo lật tủ quần áo, tra xét buồng vệ sinh, hoàn toàn không tìm thấy người khác.
Tuy ông nghi ngờ, nhưng lúc này cũng không quản được nhiều như vậy.
Ông vén chăn lên, muốn đưa Hứa Minh Tâm rời đi, nhưng vừa mở ra chăn thì phát hiện quần áo cô xốc xếch.
“Đây là chuyện gì xảy ra?”
“Cái này… Làm sao con biết, có thể là chính cô ta cởi.”