Tây Lương vương nói là hàng sẽ không giết. Nhưng nếu phản kháng, nhắt định chém không buông tha!
Chuyện còn lại. sớm có tướng lãnh còn lại tiếp nhận xừ lý. gọn gàng ngăn nắp. không nhọc Tiêu Bố Y hòi đến. Tiêu Bố Y leo lên đằu tường, nhìn về phía xa xa, thật lâu không nói gì-
Lô lào Tam vội vã đuổi tới. nhìn thấy Tiêu Bố Y im lặng, thắp giọng nói: “Khời bảm Tây Lương vương. Tim được phụ nữ và trẻ em không có thương vong, đều đã an trí thỏa đáng”.
Tiêu BỐ Y xoay người lại, lộ ra nụ cười, “Lô lão Tam. Ngươi làm rất tốt”.
Lô lão Tam cười hắc hắc, “Néu không có diệu kế cùa Tây Lương vương. Thằn làm tốt thi có tác dụng gì. Tây Lương vương, chúng ta bước tiếp theo sẽ tiến công ở đâu?”
Tiêu Bố Y hồi lâu mới nói: “Dục tốc bất đạt. Binh sĩ đã mệt mỏi, rất nhiều phưcmg phép đùng một lần sẽ không còn linh nữa. Thật ra lần này có thể dụ cho bọn hắn ra khỏi thành hay không, ta cũng không dám khẳng định. Chuyện may mắn cũng chỉ tới một lần, nên nghi ngơi một lát. Bởi vì vận khí không có khả năng cứ đi theo ngươi mài được” Hắn nhìn sang máu tươi trên đầu tường, thi thể ờ cừa thành, thật lâu không nói gi.
Lô lão Tam cân nhắc hàm nghĩa trong lời nói cùa Tiêu Bố Y, qua hồi lâu mới nói: “Đường Tri Tiết cũng coi như là một hán tủ”.
Tiêu Bố Y hờ hững nói: “Có đôi khi, hán từ cũng phải giết. Giết một mình hắn, có thể tránh cho càng nhiều người phản kháng”.
“Có lẽ cũng sẽ kích khởi càng nhiều người phản kháng?” Lô lão Tam chăm chú nói: “Đường Tri Tiết đối với Vương Thế Sung rất trung thành. Nhung mà nghe nói hắn cũng đối với dân chúng không tệ”
Tiêu Bố Y đã rõ ràng ý tứ cùa hắn, “Ngươi nói là, ta không nên đem hắn chém đầu thị chúng?”
Lô lào Tam lường lự nói: “Tây Lương vương. Thần là người thô kệch, suy nghĩ cũng kém. Rất nhiều chuyện chỉ nghĩ sao nói vậy, ngươi đừng nên trách”.
Tiêu Bố Y lắc đầu nói: “Không sao. Lô lão Tam, ngươi cùng ta nói những này, ta thật ra rất cao hứng. Thật ra ờ trong mắt rất nhiều người, Tiêu Bố Y ta chỉ là một kẻ buôn bán ngựa mà thôi. Ta là Tây Lương vưang uy chắn thiên hạ, nhung ở trong mắt một số người, có lẽ vẫn khôngbằng hạng người như Trầm Pháp Hưng. Vương Thế Sung”.
“Người so với bọn hắn mạnh hơn nhiều” Lô lão T am gấp rút nói.
Tiêu Bố Y nói: “Ngươi cùng ta cùng một chỗ đã lâu, đương nliiên cho rằng như vậy. Nhưng thù hạ của Lý Uyên, Đậu Kiến Đức. Vương Thế Sung. Đương nhiên sẽ không cho rằng như vậy. Đường Tri Tiết là không sai, lại như một khối thịt thối trèn miệng vết thương. Tuy cắt nó sẽ đau nhức, nhưng đây mới là biện phép một lằn vất vả suốt đòi nhàn nhà”.
Lô lào Tam cười khổ nói: “Người nói rất có đạo lý. có lẽ hoàn cảnh cải biển, phương phép xừ sự cũng phải thay đổi. Loại tình huống này trước đây. người sẽ nghĩ biện phép thu phục hắn. Nhưng hiện tại, người lại thay đổi loại biện pháp khác”.
Tiêu Bố Y lạnh lùng nói: “Cách nhất thòi chỉ dùng trong nhất thòi. Ta chỉ biết chọn dùng biện pháp yên ổn nhanh nhẩt. Bời vì thiên hạ mệt mỏi! Loại người như Đường Tri Tiết này hại ta tổn thất thảm trọng. Không giết hắn làm sao phục chúng. Không giết hắn, thi cũng không đúng với những binh sĩ cộng thành từ trận!”
Hắn nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt nhìn về noi xa Dưới cổng thành, có binh sĩ xô đầy một người đi tới. Người nọ chật vật không chịu nồi, trên mặt đầy tro bụi, đầy mặt sợ hài. đúng là Lưu Vĩnh Thông.
Sau khi quân Tây Lương đánh vào thành Vinh Phúc, một mặt tiếp nhận đầu hàng, một mặt trấn an dân chúng. Còn có một nhóm người chính là đuồi giết Lưu Vinh Thông.
Nhưng mà bọn họ bắt giữ Lưu Vĩnh Thông, cũng không có giết hắn. Hơn nữa còn đem Lưu Vùứi Thông dẫn tới gặp Tiêu Bố Y.
Có người, bắt giữ hiển nhiên so với một đao giết chết càng thèm hữu dụng.
Tiêu Bố Y không để ý tới Lưu Vĩnh Thông, nghiêm mặt hòi: “Vừa rồi người đằu tiên đánh vào thành trì là ai?”
Các binh sĩ quay đầu nhìn về phía một người, người nọ thản hình nhanh nhẹn dũng mành, toàn thân vết máu loang lỗ, không biết là máu của mình hay là của kẻ địch. Trên cánh tay hắn quấn băng vải, trên trán cũng có vết máu, miệng vết thưcmg còn không có ngưng kết.
Thấy mọi người nhìn sang mình, người nọ ngược lại có chút xấu hổ nói: “Thần lúc ấy thấy các huynh đệ chết không ít. trong lòng tức giận, một lòng công kích. Thật không có lưu tâm có phải là người đầu tiên vào thành hay không”.
Mọi người cùng kêu lên: “Ngươi không có chú ý, nhung chúng ta lại thấy rõ ràng”.
Người nọ trên mặt có sự cảm kích, “Thật ra ai là người đầu tiên đánh vào thành cũng không sao cả. Nhanh chóng thắng trận chiến này mới là quan trọng nhất” Hắn muốn nói lại thôi, hiển nhiên còn có lời còn chưa nói ra.
Tiêu Bố Y thờ dài nói: “Nếu như ai cũng suy nghĩ như ngươi, thì lo gì thiên hạ không bình. Bổn vương còn không biết ngươi tên gì”.
Người nọ cung kính nói: “Thuộc hạ Quân đằu Lôi Cát Phong”.
Tiêu Bố Y hiểu rằng quân đầu chức quan cực thấp, bất quá chỉ thống lĩnh hơn mười binh sĩ mà thôi, lại hòi: “Vậy là ai bắt được Lưu Vĩnh Thông?”
“Cũng là Lôi Cát phong” Mọi người cùng kêu lên.
Tiêu Bố Y cười nói: “Lôi Cát Phong. Ngươi làm rất tốt. Kẻ từ hôm nay. ngươi không còn là Quân đằu. Mà là Dương Uy Lang tướng! về phần trăm lượng hoàng kim. ba ngày sau sẽ nhận”.
Mọi người hoan hô nhiệt liệt, mặc dù không có phong thường, lại thay huynh đệ cao hứng. ít nhất Tây Lương vương thưởng phạt rõ ràng. Đi theo Tâv Lương vương, chỉ cần dũng mành tác chiến, không lo không cỏ cơ hội thăng chức. Lôi Cát Phong cuống quít quỳ xuống nói: “Tạ ơn Tây Lương vương”.
“Hành quân kí thất ở đâu?” Tiêu Bố Y lại nói.
Hành quân kí thất tiến lên phía trước nói: “Có thuộc hạ”.
“Hôm nay binh sĩ công thành, đều ghi một công, về phía người nhà của những người đã chết cấp bồng lộc ba năm, miễn thu thuế hai mươi năm. Hôm nay ai công thành có công gia bổng ba tháng” Tiêu Bố Y phân phó nói.
Hành quân kí thất lớn tiếng nói: “Thuộc hạ đã biết, sẽ xừ lý nhanh nhất”.
Lần này trên thành dưới thành đều quỳ xuống, cùng kêu lên: “Tạ ơn Tây Lương vương!”
Tiêu Bố Y tường thường như thể. có thể nói là hậu đãi đến cực điểm. Lúc này cũng không ai không có chỗ tốt. Trên đời này, người có thể trọng thưởng dũng sĩ như hắn, lại không dựa vào bắt người cướp của dân chúng, thật sự rải rác không có mấy.