Đến cuối, anh vẫn là không nhịn được, gấp gáp hôn cô một cái.
Tay chân Lạc Yên cứng đờ, đôi mắt ngập tràn kinh hãi, mà người con trai trước mặt lại cười vui vẻ vì thành công làm việc xấu ở nơi công cộng: “Anh ăn cái này.”
Khí nóng chạy từ gan bàn chân lên đại não, Lạc Yên tức đến mức không nói được gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn kẻ tội đồ.
Cô bực bội đánh Trình Cảnh Thiên một cái rồi bỏ đi trước.
Trình Cảnh Thiên lắc đầu cười, nhìn Lạc Yên bỏ lại cho mình một bóng lưng hung dữ.
Anh bước hai bước đã đuổi kịp hoa ly nhỏ, bắt lấy tay cô nhét vào túi áo: “Giận anh sao?”
Trong miệng Lạc Yên bận nhai nốt nửa chiếc bánh bao còn lại, cố tình không trả lời Trình Cảnh Thiên.
Anh mỉm cười xoa đầu cô: “Ngoan.”
…
Trình Cảnh Thiên dắt tay Lạc Yên đến gần lớp học mới phát hiện không có ánh đèn hắt ra. Hai người nghi hoặc nhìn nhau, quyết định đi thêm một đoạn nữa.
Hai tay Lạc Yên chạm lên cửa kính nhìn vào bên trong, không có ai cả.
“Sao lạ vậy? Hôm nay rõ ràng có lớp mà?”
“Coi chừng bẩn.” Trình Cảnh Thiên kéo cô đứng xa ra một chút để tránh bụi, sau đó mới lấy điện thoại ra. “Để anh xem lại lịch.”
Không hề nhầm lẫn, hôm nay đúng là thứ năm, là ngày có lớp bồi dưỡng Vật Lý.
Chỗ này rất tối, giơ bàn tay lên còn không nhìn rõ năm ngón. Lạc Yên đứng đối diện Trình Cảnh Thiên, lặng lẽ nhìn khuôn mặt anh được thắp sáng bởi ánh sáng từ màn hình điện thoại.
Những loại ánh sáng thế này rất dễ phô bày khuyết điểm da mặt, nhưng da Trình Cảnh Thiên lại mịn màng khó tin, ngay cả một nốt mụn nhỏ xíu cũng không có.
Lạc Yên nhớ da mặt Trần Thước cũng đẹp y như vậy.
Cô bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, không lẽ con trai người nào cũng có da đẹp thế này à?
“Trình Cảnh Thiên.”
“Ừ?”
Lạc Yên gọi Trình Cảnh Thiên một tiếng, rất tự nhiên dựa sát vào người anh. Anh cũng xem đó là chuyện thường ngày, còn đưa một tay ra ôm cô.
Trên người anh còn sót lại chút hương nước hoa gỗ tuyết tùng cuối ngày, cô vốn không chịu được mùi nước hoa, nhưng loại anh dùng khi ngửi vào cảm thấy rất dễ chịu.
Lạc Yên tiến lại gần hơn ngửi ngửi nước hoa trên cổ áo Trình Cảnh Thiên. Dần dần, hành động lộ liễu này bị người con trai chú ý.
Yết hầu bị một luồng khí nóng thổi tới đều đặn, Trình Cảnh Thiên không thể làm ngơ.
Hành lang yên tĩnh tối mịt, dưới chân hai người có mấy cánh hoa mận bị thổi sang.
Nhưng trăng treo trên đầu lại vô cùng sáng.
Trình Cảnh Thiên cúi xuống, cười hỏi Lạc Yên: “Làm gì đó?”
Cô bị bắt quả tang nhưng cũng không lúng túng, thành thật đáp: “Ngửi nước hoa của anh.”
“Thích hả?”
“Ừm.”
Ánh mắt hai người chạm nhau, mập mờ ái muội không rõ ràng.
Trình Cảnh Thiên cúi xuống muốn hôn Lạc Yên, nhưng bị cô dùng tay chặn miệng lại.
Anh nhướn mày, thuận nước đẩy thuyền hôn vào lòng bàn tay cô.
Không biết từ lúc nào, chỉ cần ở gần Lạc Yên, tất cả những gì Trình Cảnh Thiên muốn làm là ôm chặt cô trong lòng rồi hôn môi với cô.
Ánh mắt Trình Cảnh Thiên sáng rực, Lạc Yên vừa nhìn thấy thì mặt đã đỏ lên, bàn tay bị anh hôn vào cũng trở nên mềm nhũn.
Cô hờn dỗi: “Đây là trường học, anh đừng như thế.”
Người này đúng thật là…
Hình như anh quên mất hai người họ đã náo loạn thế nào ở bên kia rồi.
Lạc Yên chưa bao giờ nghĩ bộ dạng thật sự của Trình Cảnh Thiên lại như thế này. Anh vừa bá đạo, dữ dội lại cuồng nhiệt, chỉ cần anh muốn, lập tức có thể đè cô ra hôn cuồng nhiệt.
Mà cô cũng không thể từ chối anh.
Giọng cô gái nhỏ mềm mại như nước chảy, rơi vào tai Trình Cảnh Thiên càng khiến anh nảy sinh suy nghĩ muốn bắt nạt cô nhiều hơn.
Trình Cảnh Thiên thấp giọng cười, cố tình hiểu sai ý Lạc Yên: “Vậy những nơi khác thì có thể đúng không?”
Lạc Yên: “…”
Thấy cô không trả lời, anh cũng không bận tâm, lần thứ hai mạnh mẽ giữ cô lại.
Người con trai không buồn giấu giếm ý đồ xấu xa.
Lạc Yên: “A… Trình Cảnh Thiên..”
Con ngươi Trình Cảnh Thiên toàn là ý cười, cổ họng phát ra âm thanh nặng nề đáp lại.
Tay anh leo lên cổ cô, khi chuẩn bị hôn xuống thì đằng xa vang lên tiếng người kinh ngạc.
“Trình Cảnh Thiên, cậu còn chưa về à?”
Lạc Yên xấu hổ như muốn ngất đi, vội vã chui tọt vào lòng Trình Cảnh Thiên.
Anh dừng tay, vẻ mặt bất mãn vì bị phá hỏng thời khắc vàng bạc.
Đây là giọng của Triệu Mẫn.
Trình Cảnh Thiên hơi quay lại, bình tĩnh nói: “Ừ, tôi tưởng hôm nay có lớp Vật Lý?”
Từ góc độ của Triệu Mẫn chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Trình Cảnh Thiên, hoàn toàn không thấy Lạc Yên đang vùi mặt trong lồng ngực anh, càng không biết hai người sắp làm gì.
Có thể vì quá căng thẳng mà cả người Lạc Yên dính sát với Trình Cảnh Thiên, tay cô cũng ôm chặt eo anh, một hai sợ bị phát hiện.
Anh âm thầm cười, xem ra trong cái rủi cũng có cái may.
Triệu Mẫn cảm thấy ánh mắt Trình Cảnh Thiên hơi khác thường ngày: “Chiều nay thầy Quý có nói bận việc đột xuất nên tối nay không dạy, cậu quên rồi à?”
Lạc Yên nhíu mày, sao cô không nhận được tin nhắn thông báo nào vậy?
Trình Cảnh Thiên bắt đầu nhớ lại.
Đúng là lúc chiều thầy Quý có dặn mấy người trong đội tuyển ở lại để nghe thông báo gì đó, nhưng anh nghĩ không phải chuyện gì quan trọng nên đã rời đi trước.
Chắc là về chuyện này rồi.
Trình Cảnh Thiên gật đầu: “Đúng là tôi quên, cảm ơn cậu.”
“Không có gì.” Triệu Mẫn tươi cười, lấy hết can đảm nói tiếp. “Trình Cảnh Thiên, hay là chúng ta đi ăn tối chung được không? Tôi mời.”
Cũng có thể là trực giác của phụ nữ nhạy bén hơn người, câu hỏi bình thường này rơi vào tai Lạc Yên lại mang thêm một tầng ý nghĩa khác.
Trình Cảnh Thiên nhìn người con gái im lặng trong ngực, không suy nghĩ mà trực tiếp bỏ qua lời đề nghị này: “Không cần đâu, tôi đi trước.”
Nói xong, anh đưa tay xuống nắm lấy tay Lạc Yên, dắt cô đi.
Khoảnh khắc ngắn ngủi, cô không nhịn được, xoay đầu lại nhìn.
Xuyên qua đầu vai Trình Cảnh Thiên, Lạc Yên thấy gương mặt Triệu Mẫn trắng bệch.
Hoá ra từ nãy đến giờ, Trình Cảnh Thiên không xoay hẳn người lúc nói chuyện với cô ta là vì bận rộn che chở Lạc Yên.