Nhưng điều kiện tiên quyết là nếu như không có nửa câu sau.
Lục Dĩ Ngưng vừa mới vén tóc ra sau tai cố gắng che giấu sự xấu hổ liền nghe thấy anh tiếp tục nói: “Chưa từng nhìn thấy người ta hôn nhau bao giờ sao?”
“……”
Lục Dĩ Ngưng suýt bị nghẹn bởi viên kẹo trong miệng, vừa mới xúc động suýt chút nữa đã trực tiếp nuốt luôn viên kẹo vẫn còn lại một nửa, cô sặc một cái, quay đầu đi chỗ khác ho khan vài tiếng.
Lần này thì xảy ra chuyện lớn thật rồi, Lục Dĩ Ngưng không dám nghĩ đến khi trở về tòa soạn sau chuyến công tác này cô sẽ phải đối mặt với mấy đồng nghiệp này như thế nào nữa, khuôn mặt cô biến sắc, còn chưa nghĩ ra cách diễn đạt đã nghe thấy một đồng nghiệp nam ở gần cô nhất lên tiếng: “Từng nhìn thấy, nhưng hai người đẹp như vậy hôn nhau thì chưa từng thấy bao giờ!”
Vành tai Lục Dĩ Ngưng càng ngày càng nóng lên, càng xấu hổ hơn.
Người đồng nghiệp nam kia còn nhỏ hơn hai tuổi so với Lục Dĩ Ngưng, là sinh viên năm cuối vừa đến toàn soạn thực tập vài tháng trước, bình thường khá thân với Lục Dĩ Ngưng nên đây cũng coi như đang giải vây cho cô.
Thế nhưng có người còn cố tình không hiểu phong tình, vô cùng nghiêm túc gật đầu: “Sau này còn có cơ hội được nhìn thấy.”
Lục Dĩ Ngưng: “……”
Có cơ hội cái con khỉ, cô đảm bảo, đây là lần cuối cùng, tuyệt đối là lần cuối cùng!
——
Bởi vì ở trong quán cà phê hôn đến khí thế ngất trời bị người khác nhìn thấy, mãi đến khi nhóm người đã ra khỏi đó, Lục Dĩ Ngưng vẫn cảm thấy mất tự nhiên.
Cô giống như một tên trộm, đi tới chỗ nào cũng cảm giác như có người đang nhìn chằm nhằm vào mình, thế nhưng vừa quay đầu, lại chỉ thấy mấy đồng nghiệp đang nhìn chằm chằm vào máy ảnh trong tay cô, tiếp tục dời tầm mắt, người nào đó lại vẫn luôn nhìn chằm chằm cô không rời một phút nào.
Lục Dĩ Ngưng không muốn nhìn anh, thu hồi ánh mắt rồi không tiếp tục nhìn ngó linh tinh nữa.
Khoảng bốn giờ, chân trời đã lộ ra màu trắng bạc, bọn họ đi ra sớm nên chiếm được một vị trí rất đẹp trên đỉnh núi.
Lục Dĩ Ngưng buộc mình không được nghĩ ngợi lung tung nữa, tập trung điều chỉnh các thông số trên máy ảnh, sau khi chụp thử mấy tấm, xác định mọi thứ không có vấn đề gì, cô mới đặt máy ảnh sang một bên rồi xem điện thoại.
Gió trên đỉnh núi rất mạnh, mới ra ngoài không bao lâu, đôi tay lộ ra ngoài của Lục Dĩ Ngưng đã bị gió lạnh thổi đến đông cứng, cô nhẹ nhàng xoa tay, nhiệt độ trong lòng bàn tay đã cao hơn một chút nhưng các ngón tay vẫn còn lạnh buốt.
Lục Dĩ Ngưng cất điện thoại vào túi, kéo chặt áo khoác rồi ngồi lên những tảng đá lởm chởm.
Bốn phía đều là những người mà cô quen biết, ngoại trừ đồng nghiệp còn có một người là Đường Mộ Bạch.
Có lẽ bởi vì ngoại hình thực sự quá đẹp nên mấy cô gái trẻ trong tòa soạn đều rất thích nói chuyện với anh, tuy rằng anh không nói nhiều, đáp lại phần lớn đều ngắn gọn, nhưng vì gia giáo tốt nên khi trả lời mỗi câu hỏi đều xem như kiên nhẫn và lịch sự.
Vài năm trôi qua, rõ ràng anh đã chín chắn hơn trước rất nhiều, giờ đây đã chẳng thể nhìn rõ được sự thờ ơ ngang bướng của trước kia từ trên người anh nữa.
Thế nhưng Lục Dĩ Ngưng vẫn còn nhớ dáng vẻ trước kia của anh, thái độ đối với mọi chuyện đều vô cùng tùy ý, trong mắt anh, cô thậm chí còn không quan trọng bằng việc học.
Sau nhiều năm, Lục Dĩ Ngưng, người bị học tập đánh bại ít nhiều vẫn canh cánh trong lòng, bất giác liền nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu.
Người nọ dường như cũng nhận ra ánh mắt của cô, anh nhướng mi rồi cũng nhìn qua.
Anh ngồi giữa một nhóm người, ngoại hình và khí chất đều xuất chúng, ánh mắt hai người chạm vào nhau, Lục Dĩ Ngưng dường như không thể nào thu hồi được tầm mắt.
Cô không quay đầu, Đường Mộ Bạch đương nhiên cũng sẽ không dời ánh mắt đi trước.
Cứ nhìn nhau như vậy một hồi, có lẽ qua hơn nửa phút, vẫn là đồng nghiệp của Lục Dĩ Ngưng phát hiện ra manh mối đầu tiên, kéo dài ngữ điệu “Này” một tiếng, “Hai người có thể suy xét một chút đến cảm nhận của chúng tôi không vậy?”
Những người đi công tác lần này đều là người trẻ tuổi, phần lớn đều độc thân, ngay từ đầu đã nghĩ sai về mối quan hệ giữa hai người họ.
Lục Dĩ Ngưng thu hồi ánh mắt, cô cúi đầu, giọng nói rất nhẹ, bay theo tiếng gió thét gào: “Chúng tôi không phải kiểu quan hệ đó.”
Kết quả hoàn toàn không một ai nghe thấy.
Lục Dĩ Ngưng ho khan một tiếng, lại nâng cao giọng nhắc lại một lần nữa.
Lần này giọng nói rất lớn, mấy người ở xung quanh đều nghe thấy, sau vài giây im lặng, vẫn là Đường Mộ Bạch hỏi trước: “Kiểu quan hệ nào?”
Lục Dĩ Ngưng liếc anh một cái, hơi bực bội: “Trong lòng anh tự biết.”
Đường Mộ Bạch không nói nữa, khóe môi anh cong lên tựa như tâm trạng rất tốt.
Lục Dĩ Ngưng cũng lười để ý đến anh, hôm nay cô bị nhiều người dòm ngó như vậy toàn bộ đều do anh ban tặng.
Càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình bị thiệt thòi.
Mãi một lúc sau, khi mặt trời dần ló dạng ở phía chân trời, Lục Dĩ Ngưng mới phân tâm một chút.
Tuy Lục Dĩ Ngưng rất dễ thất thần nhưng cũng rất dễ chuyên tâm, vừa bắt đầu vào việc, không bao lâu sau cô đã ném Đường Mộ Bạch ra sau đầu.
Bởi vì mặc nhiều quần áo cử động bất tiện nên cô còn cố tính cởi đi hai lớp áo khoác bên ngoài, ở đây tuy có gió nhưng lúc này cô lại không cảm thấy lạnh, đầu tiên đứng lên chụp một bộ ảnh, sau đó lại ngồi xổm xuống, cuối cùng liền dứt khoát trực tiếp nằm thẳng lên trên tảng đá.
Mặt trên tảng đá từng bị rất nhiều người ngồi lên nên đã không còn góc cạnh lắm nữa, không hẳn là khó chịu nhưng sự lạnh lẽo vẫn truyền tới qua lớp áo mỏng manh, đến khi Lục Dĩ Ngưng thật vất vả chụp xong bộ ảnh này thì cũng đã hơn bảy giờ sáng, thời gian mặt trời mọc đã qua từ rất lâu rồi.
Lúc này cô mới có thời gian xem Weixin, có vài tin nhắn mới, toàn bộ đều đến từ Đường Mộ Bạch——
【Không phải em hỏi tại sao anh lại đến sao?】
【Nghe nói bình minh ở Hoa Sơn rất đẹp, nên đến ngắm cảnh này cùng với người mình thích.】
【Anh đến ngắm bình minh cùng với em.】
Ngoảnh đầu lại, Đường Mộ Bạch không biết đã rời đi từ lúc nào.
Mà bên cạnh tay Lục Dĩ Ngưng, không biết từ khi nào xuất hiện một chiếc bình giữ nhiệt màu xanh đậm, bên dưới còn đè một tờ giấy, chữ viết phía trên rất phóng khoáng đẹp mắt: Uống nhiều nước ấm vào.
Khóe môi Lục Dĩ Ngưng khẽ cong, tâm trạng bỗng nhiên tốt lên rất nhiều.