Kỷ Tán Cẩm biểu tình lãnh đạm lướt qua gian hàng blind box. Rác rưởi blind box, vậy mà mỗi hộp cũng có giá 20 tích phân! Nàng nghi ngờ hệ thống tạo ra cái công năng này chỉ để kiếm tích phân từ người dùng thì đúng hơn.
Nhất Hào nghe được vội vàng biện minh:” Ký chủ ngài xem, thật ra hộp thứ ba vẫn có công dụng rất lớn!”
Kỷ Tán Cẩm liếc nhìn nó, không cảm thấy khá hơn.
Cái đó còn chưa biết, phải xem hoàn cảnh nó có thể phát huy đến đâu.
. harry potter fanfic
Uể oải ngắt liên lạc với Nhất Hào, nàng không khỏi suy nghĩ đến 50 tích phân còn lại. Hệ thống tăng cấp cần tích phân, nàng cũng cần tích phân dự trữ để đổi đồ. Hoàn cảnh hiểm ác, không có gì dự phòng trong tay làm nàng bất an.
Nhưng không để nàng phải suy nghĩ nhiều. Bởi vì ngày tiếp theo đã đến điểm dừng chân.
Kỷ Tán Cẩm đã đi đến vô số nơi, kiến thức quá nhiều điều nhưng chưa bao giờ thấy một cánh rừng thủy sinh rực rỡ đến mức này.
Xa xa là liên miên rừng rậm, đại thụ cao ngất như hóa thạch hình trụ đứng canh gác cả một vùng sông nước, cổ xưa mà thần bí. Dòng sông lấy màu xanh biếc mê dại làm chủ đạo phản chiếu biển mây trời. Màu xanh của lá cây đậm nhạt phối hợp với nhau, nhìn chăm chú lúc lâu mang đến một loại mỹ cảm vừa rực rỡ nhưng cũng vừa quái gở, đẹp đến không giống thật.
Kinh diễm trong mắt các thú nhân đều sắp tràn ra, không che dấu vẻ tán thưởng. Nhị Thử không hổ là hướng dẫn viên, giới thiệu rất tỉ mỉ.
“Mọi người chú ý đừng dẫm đạp đến xung quanh bờ, rất nhiều bộ lạc thú nhân có kích cỡ nhỏ cùng chung sống ở đó”
Na Tư nghe vậy không khỏi nhìn nhiều thêm. Hắn khẽ hỏi nàng:” Cẩm nhi, trước đây nàng cũng như vậy sao?”
Ách, Na Tư vậy mà tin lời nói hươu nói vượn của nàng. Kỷ Tán Cẩm níu tay hắn nói nhỏ:”Chút nữa kể cho ngươi nghe”
Có người lên tiếng hỏi: “Bộ lạc hải ly cũng vậy sao?”
“Hải ly chúng ta có thể dùng gỗ làm nhà, hầu hết mọi người trong tộc đều ở trên bờ”. Nhị Thử nói.
Kỷ Tán Cẩm cũng đi theo đại gia chăm chú lắng nghe. Sử Khuynh lại từ đâu xuất hiện không một tiếng động đứng bên cạnh nàng.
” Vực Võng đầm lầy có đẹp không?” Sử Khuynh như vô tình hỏi. Nàng gật đầu.
“Như vậy a…” Kỷ Tán Cẩm nghe bên tai truyền đến tiếng cười khẽ.
“Đúng là rất đẹp. Chỉ tiếc có một con quái vật ăn thịt người không nhả xương “