Ngụy Vô Tiện thử tưởng tượng ra cảnh Lam Vong Cơ hồi nhỏ được mẫu thân ôm vào lòng, khuôn mặt nhỏ xíu trắng như tuyết ửng đỏ, cũng phì cười theo. Ý cười còn chưa tan, Lam Hi Thần lại kể: “Nhưng có một ngày, thúc phụ bỗng nhiên nói với chúng ta, đừng đến thăm nữa.”
“Mẫu thân đã qua đời.”
Ngụy Vô Tiện khẽ hỏi: “Lam Trạm khi đó bao nhiêu tuổi?”
Lam Hi Thần đáp: “Sáu tuổi.”
“Khi đó còn quá nhỏ, chưa biết “qua đời” nghĩa là gì, mặc kệ người khác khuyên giải an ủi ra sao, thúc phụ trách cứ thế nào, đệ ấy mỗi tháng đều tiếp tục đến nơi này, ngồi ở hành lang, đợi người mở cửa cho mình. Sau này lớn hơn một chút, hiểu ra mẫu thân sẽ không bao giờ trở về nữa, cũng không có ai mở cửa cho mình, Vong Cơ vẫn cứ đến.”
Lam Hi Thần đứng dậy, đôi mắt sẫm màu nhìn thẳng vào Ngụy Vô Tiện, nói: “Vong Cơ từ nhỏ đã rất cố chấp.”
Tiếng lá cây xào xạc, đám hoa long đảm trước nhà dập dờn theo gió, lưu luyến muôn vàn. Ánh mắt Ngụy Vô Tiện dừng lại nơi hành lang gỗ của căn nhà nhỏ, tựa như nhìn thấy một bé trai, trên trán buộc khăn, đoan đoan chính chính ngồi trước căn phòng, lẳng lặng chờ cánh cửa kia mở ra.
Hắn nói: “Lam phu nhân nhất định là một người vô cùng ôn nhu.”
Lam Hi Thần đáp: “Mẫu thân trong ký ức của ta, quả thực rất ôn nhu. Ta không biết năm đó vì sao người lại làm ra những chuyện như thế, mà thật ra, ta cũng…”
Y hít một hơi thật sâu, thẳng thắn nói: “Cũng không muốn biết.”
Im lặng trong giây lát, Lam Hi Thần rũ mắt, rút Liệt Băng ra, một cơn gió đêm chợt đưa tới tiếng tiêu rả rích, tiếng tiêu trầm thấp, tựa như đang thở dài.
Ngụy Vô Tiện đã từng nghe Lam Hi Thần thổi Liệt Băng, tiếng tiêu như chính con người của Trạch Vu quân, như mưa thuận gió hoà, ấm áp ôn nhã. Mà lúc này đây, tiếng tiêu vẫn tuyệt diệu như trước, nhưng người ta lại nghe ra được cảm xúc không ổn.
Gió đêm khẽ thổi, mái tóc đen và đai buộc trán của Lam Hi Thần đã hơi rối loạn, mà vị gia chủ Cô Tô Lam thị vốn dĩ luôn coi trọng vẻ ngoài lại hoàn toàn không để ý. Cho đến khi khúc nhạc kết thúc, y mới buông Liệt Băng, nói: “Vân Thâm Bất Tri Xứ đêm khuya không thể tấu nhạc, hôm nay ta nhiều lần làm trái lệ thường, khiến Ngụy công tử phải chê cười rồi.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Có gì đâu chứ, Trạch Vu quân lẽ nào đã quên, người đang đứng trước mặt ngươi, chính là người vi phạm lệnh cấm nhiều nhất…”
Lam Hi Thần cười cười, bảo: “Thân thế của ta và Vong Cơ, Cô Tô Lam thị chưa bao giờ công bố với bên ngoài, ta vốn không nên nói cho ngươi biết. Nhưng đêm nay ta bỗng dưng muốn tâm sự cùng ai đó, nên mới nhất thời xúc động.”
Ngụy Vô Tiện đáp: “Ngụy mỗ cũng không phải kẻ lắm chuyện, Trạch Vu quân xin cứ yên lòng.”
Lam Hi Thần nói: “Có điều ta nghĩ Vong Cơ cũng sẽ không giấu diếm ngươi điều gì.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Hắn không muốn nói, ta sẽ không hỏi.”
“Nhưng với tính cách của Vong Cơ, ngươi không hỏi đệ ấy làm sao nói ra được? Có một số việc, ngươi hỏi Vong Cơ cũng sẽ không nói.”
Ngụy Vô Tiện còn muốn đáp lời, lại nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Ngoái đầu nhìn lại, Lam Vong Cơ đang tới, thân thể tắm trong ánh trăng. Tay phải của y cầm theo hai bình rượu tròn vo, niêm phong đỏ thẫm. Ngụy Vô Tiện sáng bừng hai mắt, nói: “Hàm Quang quân, ngươi thật đúng là tri kỷ!”
Hồi lâu sau, Lam Hi Thần rốt cục buông tay, mệt mỏi nói: “… Cho đến bây giờ, mấy chuyện này đều chỉ có ba người chúng ta người biết. Không tìm được đầu thì không đưa ra được chứng cứ. Tất cả đều chỉ là lời từ một phía, vô phương thuyết phục người ta, thuyết phục toàn thiên hạ. Nên bước tiếp theo nên làm như thế nào, còn cần bàn bạc kỹ hơn.”
Ngụy Vô Tiện khẽ vuốt càm, nói: “Lam tông chủ, cho ta hỏi thêm một câu, thi thể Xích Phong Tôn…?”
Lam Hi Thần nói: “Không cần lo lắng, thi thể đại ca các nhà đã thấy tận mắt, giờ Hoài Tang giữ.
Ngụy Vô Tiện nói: “Kim Quang Dao phản ứng ra sao?”
Lam Vong Cơ nói: “Thiên y vô phùng*.”
(*không chê vào đâu được, không sai sót sơ hở gì hết)
Ngụy Vô Tiện đã biết hắn nhất định sẽ diễn đến tròn vai, nói: “Mọi người trông thấy là tốt rồi. Chẳng mấy chốc chuyện này sẽ lan truyền xôn xao, Kim Quang Dao là tiên đốc, trên danh nghĩa lại là nghĩa đệ Xích Phong Tôn, nhất định phải truy xét việc này đưa ra câu trả lời, khiến hắn đâm lao theo lao cuối cùng lộ sơ hở. Không cần phải sợ hắn hạ độc thủ nữa.”
Lam Hi Thần mang vẻ mặt khó hiểu nói: “Ngụy công tử, ngươi không cảm thấy chuyện Di Lăng lão tổ quay về nhân thế sẽ càng xôn xao hơn sao?”
“…” Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Quả thật quên mất. Di lăng lão tổ trong truyền thuyết còn kinh khủng hơn so với Xích Phong Tôn không đầu ha!”
Lam Hi Thần nói: “Vân Thâm Bất Tri Xứ chỉ có thể để các ngươi tạm thời ẩn náu, không lâu sau vẫn sẽ có người đến kiểm tra. Các ngươi phải tự ra ngoài, nghĩ biện pháp tìm được bằng chứng xác thực mang tính quyết định.”
Cũng tức là cái đầu.
Ngụy Vô Tiện gật đầu nói: “Đã rõ.” Hắn quay qua hỏi Lam Vong Cơ một cách rất tự nhiên: “Khi nào thì đi?”
Hắn theo lệ thường nghĩ Lam Vong Cơ nhất định sẽ cùng hành động với mình. Lam Vong Cơ hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, nói: “Lập tức xuất phát.”
Lam Hi Thần nhìn hai con người tự nhiên như ruồi hoàn toàn không hỏi ý kiến hắn này, lại bày ra vẻ mặt muốn nói mà lại thôi. Cuối cùng vẫn là than thở: “… Bên kia, ta cũng sẽ để ý.”
Hắn nói “Bên kia” dĩ nhiên là chỉ Kim Quang Dao bên kia.
Ra khỏi tàng thư các, Ngụy Vô Tiện nói: “Ca ca ngươi chịu đả kích lớn thật.”
Lam Vong Cơ nói: “Đả kích có lớn hơn nữa, tìm được chứng cứ hắn cũng sẽ không nhân nhượng.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Thế cơ mà. Dù sao cũng là ca ca ngươi chứ bộ.”
Đúng lúc đó bụi cỏ bên đường sột soạt rung động, lòng Ngụy Vô Tiện căng thẳng, bỗng thấy đám cỏ rẽ ra, lấp ló một cái đầu nhỏ lông trắng mượt cùng một đôi tai thật dài.
Con thỏ này giật giật cái mũi phấn hồng, thấy Lam Vong Cơ vành tai rũ xuống bỗng dựng đứng lên, đạp chân một cái bắn lên trên người hắn. Lam Vong Cơ đưa tay ra đón được nó, ôm trong khuỷu tay.
Bọn họ đi tới trên tràng cỏ xanh, Tiểu Bính Tử nằm cạnh một gốc cây, hơn mười con thỏ trắng tròn vo vây quanh người, đa số đều đang an ổn nhắm mắt ngủ, còn lẻ tẻ vài con vẫn đang cong mông ngọ nguậy. Ngụy Vô Tiện đi tới bên gốc cây gãi đầu lừa Tiểu Bính Tử, Tiểu Bính Tử giật mình một cái, lỗ mũi phun phì phì tỉnh dậy, thấy Ngụy Vô Tiện đang định rống ầm lên, đám thỏ túm tụm cũng bị đánh thức, tai dài run lên, đều nhắm Lam Vong Cơ bên kia từng đám từng đám một vây quanh đôi giày trắng như tuyết của hắn nhảy qua nhảy lại, cũng chẳng biết đang phấn khích cái gì. Ngụy Vô Tiện nắm dây buộc Tiểu Bính Tử, vừa túm vừa dọa dẫm: “Không được kêu! Bây kêu ta đánh bây. Không, ta bảo hắn đánh bây…”
Bầy thỏ đứng bằng chân sau trên đất vươn người lên, từng con từng con một bấu víu trên đùi Lam Vong Cơ đều muốn trèo lên. Lam Vong Cơ mặc cho chúng lăn qua lăn lại, lừng lững không động, Ngụy Vô Tiện xua chúng nó cũng không đi, theo sau lưng hắn, đến khi bọn hắn ra khỏi đại môn Vân Thâm Bất Tri Xứ mới rũ tai xuống, ngồi một chỗ ngóng theo chủ nhân rời đi. Ngụy Vô Tiện quay lại nhìn, nói: “Đều luyến tiếc ngươi nha, Hàm Quang Quân, thật là không ngờ ngươi thế mà khiến mấy vật nhỏ kia yêu thích như vậy. Ta lại không được đó.”
Lam Vong Cơ nói: “Không được?”
Ngụy Vô Tiện nói: “Đúng vậy. Chim trĩ thỏ rừng mèo nhà chim bay, thấy ta đều xoay người bỏ chạy.”
Lam Vong Cơ lắc đầu, ý tứ quá rõ ràng: Nhất định là Ngụy Vô Tiện trước kia làm việc xấu mới không được chúng yêu mến.
Đường xuống núi, trên đường mòn Ngụy Vô Tiện bỗng nói: “Ái ôi, ta đau bụng.”
Lam Vong Cơ nói: “Nghỉ ngơi, thay thuốc.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Không được. Phụ cận Vân Thâm Bất Tri Xứ không an toàn, dây dưa phút nào nguy hiểm phút đó. Ta ngồi xuống là được rồi.”
Lam Vong Cơ nói: “Vậy ngươi ngồi đi.”
Ngụy Vô Tiện vẻ mặt đau khổ nói: “Động tác lên lừa lớn quá, ta sợ đụng đến vết thương.”
Lam Vong Cơ dừng lại, xoay người nhìn hắn một lát rồi bỗng đưa tay, tránh vùng quanh chỗ vết thương ra ôm lấy hông hắn, nhẹ nhàng bế hắn đặt lên lưng Tiểu Bính Tử.
Hai người một cưỡi lừa, một đi ở lề đường. Ngụy Vô Tiện cưỡi lừa, cười đến híp cả mắt. Lam Vong Cơ nói: “Sao?”
Ngụy Vô Tiện nói: “Không sao.”
Như vừa làm được ít chuyện xấu, trong lòng hắn có chút khoái chí.
Tuy rằng rất nhiều chuyện thời thơ bé hắn đều không nhớ rõ, thế nhưng có một hình ảnh trước sau mơ mơ hồ hồ in sâu trong trí não hắn.
Một đường mòn, một con lừa hoa be bé, ba người. Một người đàn ông áo đen nhẹ nhàng ôm một người phụ nữ áo trắng bế lên, đặt trên lưng lừa hoa bé, rồi cao cao nâng một đứa bé nho nhỏ lên công kênh trên vai mình.
Hắn chính là đứa trẻ thấp bé không đến ngang đùi kia. Ngồi trên vai người đàn ông áo đen kia, vụt cái trở nên cao rất cao, uy phong lẫm liệt, lúc thì túm tóc người đàn ông, lúc thì xoa nắn mặt hắn, hai chân không ngừng quẫy đạp, miệng ô a kêu loạn.
Người phụ nữ áo trắng kia lắc lư ngồi trên lưng lừa nhìn bọn họ, dường như đang cười. Người đàn ông ấy lại trước sau im lặng không thích chuyện trò, chỉ nâng đỡ hắn cho hắn ngồi cao hơn vững hơn, một tay dắt dây buộc lừa. Ba người chen chúc trên đường mòn, chậm rãi đi về phía trước.
Đây là chút ký ức ít ỏi của hắn.
Là cha và mẹ hắn.
Ngụy Vô Tiện nói: “Lam Trạm Lam Trạm, ngươi cầm sợi dây dắt dắt chút đi chứ.”
Lam Vong Cơ nói: “Vì sao?”
Tiểu Bính Tử rất thông minh, cũng không phải là sẽ không theo phía sau hắn. Ngụy Vô Tiện nói: “Thưởng một nụ cười, dắt chút đi.”
Mặc dù vẫn chưa hiểu được vì sao Ngụy Vô Tiện tươi cười rực rỡ như vậy, Lam Vong Cơ vẫn nghe lời kéo dây cương Tiểu Bính Tử lên cầm trong tay.
Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm: “Ừ. Còn thiếu một đứa nhỏ.”
(Được được, thế cưng đẻ hay nó đẻ ối giời ơi coi như tôi chưa thấy nó nói gì đâu nhé)
Lam Vong Cơ nói: “Cái gì?”
Ngụy Vô Tiện vui vẻ nói: “Không có gì. Lam Trạm, ngươi thật là một người tốt.”
Lam Vong Cơ như không biết nên tiếp thu câu này của hắn như thế nào, nhìn ánh mắt hắn càng cảm thấy kỳ quặc. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Tự dưng phát hiện ra, sao ta lại hư hỏng như vậy chứ. Từ bé đã hư, giờ ta nhận lỗi với ngươi còn kịp không?”
Lam Vong Cơ hơi nhướn mày, biểu cảm như vậy với hắn mà nói là cực kỳ hiếm hoi. Hắn hỏi ngược lại: “Nhận lỗi?”
Trước đây mỗi lần con người này muốn “nhận lỗi” với hắn, thường là lại khơi mào một trận sai lầm khác càng nghiêm trọng hơn. Ngụy Vô Tiện nói: “Đừng mang cái vẻ mặt này mà. Ta nghiêm túc đó. Ôi tính tính toán toán, nợ cũ đã qua thì không lật lại.”
Giờ ngẫm lại, bị chút chuyện xưa khi đó còn trẻ làm cho cực kỳ xấu hổ. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Có khi là vì cái mặt luôn luôn cứng nhắc của Lam Trạm đi… Ta hẳn là thích nhìn bộ dạng hắn tức giận mất kiểm soát, cho nên mới luôn luôn cầm lòng không đặng muốn trêu đùa hắn. Quả thực là rất xấu xa nha!”
May mà Lam Trạm không có chán ghét hắn thật.
Rõ ràng đang trên đường chạy trối chết, Ngụy Vô Tiện lại không căng thẳng nổi chút nào, cưỡi một con lừa hoa nhỏ, đằng trước có Lam Vong Cơ dắt dây dẫn đường, cả lòng đều phơi phới, an nhàn như cưỡi mây đạp gió. Chỉ cảm thấy cho dù giờ có ngay một đống thế gia to nhỏ đánh ra từ ven đường, ngoài việc kẻ xấu hăng hái sát phong cảnh ra thì cũng chẳng hề chi. Thậm chí còn có tâm tình thưởng thức thiên nhiên hoang dã* dưới ánh trăng. Còn rút sáo trúc bên hông định thổi một khúc.
(*dã điền, khung cảnh ruộng vườn/săn bắn nơi hoang dã)
Ma xui quỷ khiến thế nào, hắn thổi ra một đoạn giai điệu. Nghe tiếng, bước chân Lam Vong Cơ hơi khựng lại, còn đáy lòng Ngụy Vô Tiện lại bỗng nhiên bật sáng.
Ngụy Vô Tiện nói: “Lam Trạm Lam Trạm, ta hỏi ngươi, năm đó ở đáy động Huyền Vũ tàn sát núi Mộ Khê, ngươi hát cho ta nghe một bài, rốt cuộc tên là gì?”
Lam Vong Cơ nói: “Sao tự dưng lại nhớ ra hỏi chuyện này.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Ngươi cứ nói đi, tên là gì. Hình như ta đoán ra ngươi nhận ra ta thế nào rồi.”
Đêm hôm đó ở núi Đại Phạm, hắn thổi ra chính là đoạn giai điệu Lam Vong Cơ khẽ khàng ngâm xướng bên cạnh hắn ở đáy động Huyền Vũ tàn sát!
Lam Vong Cơ nói: “Không có.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Không có gì? Không có tên sao? Sao lại không có tên? Tự ngươi sáng tác?”
Lam Vong Cơ nói: “Ừ.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Thực sự là tự sáng tác?!”
Lam Vong Cơ nói: “Ừ.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Bảo sao! Cái gì, ta, ta hỏi tiếp cái này ha ha.”
Hắn thử dò xét nói: “Nói ngươi thực sự là dựa vào từ khúc này nhận ra ta, hay tức là, ngươi – chưa từng hát qua, gảy qua trước mặt người khác?”
Ngập ngừng giây lát, Lam Vong Cơ nói: “Chưa từng.”
Ngụy Vô Tiện cả người phấn chấn, đá mạnh Tiểu Bính Tử một cú. Tiểu Bính Tử tức giận rống lên, như muốn hất chân đá hậu hất hắn xuống đất, Lam Vong Cơ vội níu chặt dây. Ngụy Vô Tiện ôm cổ Tiểu Bính Tử, nói: “Không có việc gì không có việc gì, nó vẫn cáu kỉnh vậy mà! Sẽ chỉ đá hai cái vậy thôi. Chúng ta nói tiếp. Vậy sao ngươi không đặt cái tên cho từ khúc này nhỉ? Nhanh đặt tên cho nó đi, có muốn ta góp ý không? Không bằng cứ gọi…”
(Chắc gọi Thương Tiện quá =)))))