Mạch Sanh Tiêu làm như không tin,” Duật Tôn, anh không cần như vậy, nếu như lời anh nói, trừ chỗ này ra bên ngoài anh không chỉ nuôi một người đàn bà. » đôi mắt cô nhuốm buồn, « Bỏ đi, tôi quản nhiều chuyện như vậy làm gì ? Đó là việc riêng của anh. »
« Cái gì gọi là tôi ở ngoài không chỉ nuôi một người đàn bà, » Duật Tôn lớn tiếng, « Em nói rõ ràng cho tôi nghe, trong lúc tôi bao nuôi em, tôi còn từng có thêm ai nữa ? »
Hết chương 64.1
P/s:
Sorry cả nhà vì đã lâu mới xuất hiện. Bắt đầu từ bây giờ tốc độ truyện sẽ nhanh hơn trước nhé 🙂
10 com thì tối nay sẽ có phần tiếp nha 🙂
Cảm ơn hai bạn UT và KIMTU đã sửa lỗi chính tả nha
Làm sao mà lại không đúng. Sanh Tiêu vốn chính là người mà y bao nuôi,”Tôi làm sao mà biết,” Mạch Sanh Tiêu bắt chước cách nói chuyện của y, « Tôi cũng không có đam mê nhìn người ta ở trên giường với nhau. »
Chính Duật Tôn cũng tự ý thức được trong những lời y vừa thốt ra dường như có gì đó không đúng, trong căn phòng tối đèn, lại đóng rèm cửa, sau khi Duật Tôn không nói lời nào nữa, không khí hào hứng dần chuyển lạnh lùng, Mạch Sanh Tiêu lại chọc y giận rồi, bên tai truyền đến tiếng cười khúc khích của đàn ông, « Sanh Tiêu, em có phát hiện ra không, em thế này giống hệt như vợ tôi vậy. »
Tim Sanh Tiêu đập thình thịch, nảy lên không biết nghe lời. Đây là lần đầu tiên Duật Tôn nói ra chữ vợ, Mạch Sanh Tiêu giơ hai tay ra phía trước tìm kiếm, « Tôi phải về, chị tôi còn đang ở nhà. »
« Vẫn muốn đi ? » Duật Tôn lại kéo cô vào lòng, « Lúc trước để em chuyển ra khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng chỉ là kế tạm thời thôi, em phải quay về đây. »
« Anh đã sớm biết Cố Tiêu Tây ở bên cạnh anh là có mục đích, anh cũng muốn đóng kịch theo, vì sao không nói với tôi ? » Chuyện này vẫn đang đánh vào lòng Sanh Tiêu.
Duật Tôn ôm cô ngồi xuống mép giường, « Tôi nói cho em biết, em có thể trơ mắt nhìn Nghiêm Trạm Thanh đi tới bước này sao không ? »
Tất nhiên là không thể.
« Nếu đã biết bị anh chơi xỏ tại sao Cố Tiêu Tây còn đâm Trạm Thanh bị thương? »
” Là Nghiêm Trạm Thanh.”
Mạch Sanh Tiêu sững lại, cô không hiểu y có ý gì.
« Từ nay về sau phải gọi cả họ tên hắn. » Khóe môi Duật Tôn nhất thời hơi nhếch lên, nhưng mà còn chưa biết được liệu rằng có cái gọi là từ nay về sau hay không, Nghiêm Trạm Thanh có vượt qua được cửa ải này hay không, chẳng ai nói trước được.
” Còn nữa, sao lúc đó anh cũng ở quán trà ? »
« Tôi gọi điện thoại cho em, chị em bảo với tôi, còn chuyện của Nghiêm Trạm Thanh và Cố Tiêu Tây, phải hỏi chính họ chứ, em nói xem, một người đàn bà liều mạng muốn giết một người đàn ông có thể là vì cái gì ? »
Là hận?
Mạch Sanh Tiêu nghĩ, chẳng lẽ vì đứa bé..
Sanh Tiêu nhớ lại, hôm đó trong quán trà, Cố Tiêu Tây hỏi Nghiêm Trạm Thanh : Vì sao anh lại quan tâm đến cô ta như thế ? Anh có thể liều sống liều chết vì cô ta không ? Anh có thể không ?
Thì ra, là vì yêu nên mới dẫn đến bi kịch.
Duật Tôn nghiêng người, hai tay ôm lấy khuôn mặt cô, « Đừng nghĩ nữa, chuyện này sẽ thành quá khứ ngay thôi, đêm nay, ở lại đây.”
Duật Tôn che giấu tất cả những gì có thể giấu giếm, thủ đoạn của y Mạch Sanh Tiêu nhất định là không thể chấp nhận được.
Thì ra trước đây Duật Tôn chiều chuộng và dung túng cho Cố Tiêu Tây như vậy chỉ để đùa bỡn, Mạch Sanh Tiêu muốn cười, nhưng cười không nổi, nếu có một ngày, y thật lòng quan tâm đến người phụ nữ khác, thì sẽ thế nào đây.
” Duật Tôn?”
” Hử?” Y nghĩ rằng, Sanh Tiêu nghe lời giải thích của y xong thì dù trong lòng có giận đến đâu cũng sẽ tiêu tan.
« Mọi chuyện đã đến bước này, chúng ta, cứ coi như chấm hết luôn đi. » Cô nghĩ, y còn có thể đóng kịch trước mặt Cố Tiêu Tây, lừa gạt được hết thảy mọi người xung quanh, vậy y đối với cô thì sao?
Có bao nhiều phần là quan tâm trong đó ?
” Cái gì?” Giọng y chuyển lạnh, « Em lặp lại lần nữa đi. »
Mạch Sanh Tiêu đứng lên,” Duật Tôn, tôi mệt lắm rồi.”
” Người đàn bà như em còn có lương tâm hay không ? Tôi mất bao nhiêu tâm sức mới ôm em được từ cục cảnh sát lao ra, lúc tỉnh lại câu đầu tiên em nói lại là hỏi Nghiêm Trạm Thanh đã tỉnh chưa? Tại sao em không nói em muốn báo đáp tôi. »
« Cảm ơn anh. »
« Nói cảm ơn suông thôi hả, rẻ tiền nhất chính là lũ người khua môi múa mép. »
Mạch Sanh Tiêu bị mắng cho đỏ mặt, « Vậy anh muốn cái gì ? »
“Tôi muốn cái gì em còn phải hỏi à ? Sanh Tiêu, đã bao nhiêu lâu rồi tôi chưa chạm vào em ? »
Càng nói càng lệch hướng, đến cuối cùng lại kéo nhau lên giường.
Mạch Sanh Tiêu cảm thấy hai tai nóng bừng, « Anh bật đèn lên đi. »
Duật Tôn đứng dậy, hai người cứ nói chuyện trong cảnh tối lửa tắt đèn thế này thật là kỳ lạ. Y bật công tắc đèn, ngọn đèn phản chiếu qua lớp thủy tinh trong suốt bao trọn cả căn phòng trong màu hoàng sắc nhu hòa. Duật Tôn trở lại bên cạnh cô, Mạch Sanh Tiêu cảm thấy mép giường lõm xuống, « Sao còn chưa bật đèn ? »
Duật Tôn nằm ngửa ở trên giường, hai bàn tay đan vào nhau đỡ lấy cổ từ phía sau, « Sáng thế này mà em bảo chưa bật sao ? »
Mạch Sanh Tiêu đưa mắt nhìn bốn phía, cô kinh hoảng, nhưng không biểu hiện ra ngoài, « Anh nói đùa phải không ? »
Duật Tôn khẽ nâng mí mắt, hai tay chống giường ngồi dậy, ánh mắt nghiêng nghiêng quan sát đôi mắt Sanh Tiêu, đồng tử cô trợn lên, không ngừng đảo quanh, đôi tai Duật Tôn đè lên bờ vai cô,” Sanh Tiêu?”
“Anh nói đùa có phải không ? »
Duật Tôn giơ bàn tay ra che đi đôi mắt Sanh Tiêu.
Hai tay cô ra sức kéo lấy cổ tay Duật Tôn, kéo tay y xuống, « Tôi không nhìn thấy. »
« Chắc là giống lần trước, không chừng ngày mai là khỏi. » Duật Tôn nghĩ trong lòng. Nhưng thực tế lại không lạc quan như vậy, nửa đêm y vội vàng đưa Sanh Tiêu tới bệnh viện, bác sĩ cho cô đi chụp CT.
Bác sĩ cầm kết quả trong tay, lắc đầu, « Lúc trước tôi cho rằng cô ấy chỉ bị chấn động não nhỏ, đồng thời võng mạc bị đè lên thôi, không ngờ, trong đầu còn có cả máu tụ. »
« Tôi có thể nhìn thấy nữa hay không ? » Mạch Sanh Tiêu không nhìn thấy nhưng vẫn nghe được những lời bác sĩ nói.
« Nếu là máu tụ thì phải điều trị thế nào ? »
Bác sĩ lại lắc đầu, Duật Tôn thấy vậy, cố nén lửa giận đã khó kìm lại, « Đừng có úp úp mở mở nữa, trị như thế nào thì nói đi, không phải là không có tiền, không thể điều trị thì phẫu thuật. »
Vị bác sĩ thấy mặt y sa sầm xuống không dám lảm nhảm thêm, «An toàn nhất là dùng thuốc để máu tụ dần dần tan, còn nếu phẫu thuật như anh nói thì quá nguy hiểm, vị trí của khối máu ở rất gần với đại não, hơn nữa, dù sao nếu mổ cũng sẽ là một ca phẫu thuật mở sọ…. »
Mạch Sanh Tiêu nghe thấy hai chữ mở sọ thì hoảng đến mất hồn mất vía.
«Bao lâu thì mới có hiệu quả ? » Duật Tôn nắm chặt một tay cô trong lòng bàn tay y.
« Chuyện này, không nói chính xác được… » Chuyện mà bệnh viện không dám làm nhất chính là … đánh cược. « Vì mỗi bệnh nhân đều khác nhau nên trước mắt dùng thuốc vẫn là cách tốt nhất. »
« Bác sĩ ơi, liệu tôi có còn nhìn thấy được không ? »
« Chuyện này… »
« Chuyện này chuyện này cái gì, nói đi ! »
« Haiz, cứ để dùng thuốc xem phản ứng thế nào đã. »
Ngồi trên xe, Duật Tôn gọi điện thoại cho Từ Khiêm, hai tay Sanh Tiêu nắm chặt lấy dây an toàn, cô bất an nhìn quanh quất, môi mím lại đến tím tái, không nói một lời.
” Sanh Tiêu.”
Cô cẩn thận dè dặt tựa đầu ra sau ghế ngồi.
« Em sợ phải không ? »
Đôi mắt Mạch Sanh Tiêu cố mở thật to, cô rất muốn tỏ ra không sợ hãi, nhưng khuôn mặt đong đầy bối rối và hoảng hốt không thoát khỏi con mắt Duật Tôn, « Liệu tôi còn nhìn thấy nữa không ? Không phải từ nay về sau tôi sẽ sống trong bóng tối đấy chứ ? »
Chóp mũi cô xót xa nức nở, nước long lanh trong hốc mắt.
Duật Tôn nắm chặt lấy bàn tay cô, tăng tốc trở về Hoàng Duệ Ấn Tượng.
*
Cố Tiêu Tây đứng ngoài ban công phòng ngủ lớn của biệt thự, dù cô đã vào ở trong căn phòng của Nghiêm Trạm Thanh nhưng chẳng hề khác xưa, cô vẫn không giữ lại cho mình được chút hơi thở của người đàn ông ấy.
Ông Nghiêm vốn là người chu đáo cẩn trọng, ông đã đưa ba mẹ của cô tránh đi nơi khác, nhưng nhất định không cho Cố Tiêu Tây biết là họ ở đâu, cô hiểu được ông vẫn có tâm lý đề phòng với cô, cô chỉ lo không biết ba mẹ bây giờ ra sao.
Bà Nghiêm đã chọn cho cô một bảo mẫu tên là má Ngô, Cố Tiêu Tây cũng biết, má Ngô thực chất là đến giám thị cô.
Họ không cho cô bước ra khỏi biệt thự nhà họ Nghiêm nửa bước, cô thật sự rất muốn được tới bệnh viện thăm Nghiêm Trạm Thanh, chỉ vì trước đây cô quá tin lời Duật Tôn, để mà cuối cùng già néo đứt giây mới đâm bị thương Nghiêm Trạm Thanh.
Tô Nhu đứng ở cửa căn phòng vốn đã quá quen thuộc, cô ta lẳng lặng đi không tiếng động tới sau lưng Cố Tiêu Tây, « Đừng tưởng rằng được vào ở căn phòng của vợ chồng tôi thì Trạm Thanh sẽ là của cô. »
Cố Tiêu Tây không ngoảnh đầu lại, để mặc cho gió đêm khô nóng phủ lên khuôn mặt, « Đây là quyết định của mẹ. »
« Cô vừa gọi mẹ chồng tôi là gì ? » Tô Nhu gắt gỏng.
« Trong bụng tôi là cốt nhục của nhà họ Nghiêm, người con tôi gọi là bà nội đương nhiên là mẹ tôi rồi. » Cố Tiêu Tây không thích Tô Nhu, không phải chỉ đơn giản vì cô ta là vợ của Nghiêm Trạm Thanh, mà còn bởi cái lần cô và Duật Tôn gặp cô ta ở quảng trường, cô tận mắt chứng kiến cảnh cô ta đẩy xe lăn của Mạch Tương Tư, người đàn bà như thế, hẳn là độc ác.
« Cô đừng có quên cô tránh khỏi tai họa này như thế nào, Cố Tiêu Tây, lúc nào tôi cũng có thể đưa cô vào nhà giam. »
« Cô đừng có gạt tôi, » Cố Tiêu Tây nghiêng mặt đi, « Dù cô có dám, ba mẹ cũng không đồng ý, Tô Nhu, cô đừng bày ra cái vẻ như đã cứu rỗi cuộc đời tôi. Lúc đó cô cứu tôi là bởi cô nghĩ rằng đứa trẻ trong bụng tôi đã không còn phải không? Cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông, có phải là để chỉ cô không ! »
« Cô…. » Tô Nhu tức nghẹn, « Hừ, đừng có tưởng đứa trẻ là bùa hộ mệnh của cô, có thể sinh ra hay không còn chưa ai biết đâu. »
« Hy vọng ngày hôm nay của nhà họ Nghiêm đều đặt vào tôi, tôi không tin cô có lá gan đó. » Cố Tiêu Tây bước lại gần Tô Nhu thêm một bước, Tô Nhu không biết cô nàng muốn làm gì lại sợ đụng phải bụng Cố Tiêu Tây, đành lùi lại phía sau, « Nói gì thì nói đây cũng là giọt máu duy nhất mà Trạm Thanh để lại, Tô Nhu cô ra tay được không ? »
Máu trên mặt Tô Nhu nháy mắt không biết rút hết đi nơi nào, trở nên trắng bệch khó coi, cô ta ngẩng đầu nhìn lên, « Cố Tiêu Tây ! »
« Xảy ra chuyện gì vậy ? » Đúng lúc bà Nghiêm đi qua, lại gần hỏi.
« Mẹ. » Tô Nhu không chịu nổi uất ức, chỉ chỉ lên tường, « Mẹ nhìn xem. »
Bức ảnh cưới ở đầu giường bị một chiếc áo phông to bản che đi, Cố Tiêu Tây vừa đi ra cửa vừa vuốt ve bụng, « Vì con không dám nhìn, con sợ sẽ lại đau lòng…. »
« Tô Nhu, con thật là, có gì đâu, chỉ là tấm ảnh thôi, nếu không cam lòng thì mai con mang về phòng con mà treo, phiền chết đi được. »
Tô Nhu hận đến nghiến răng nghiến lợi, cô ta nắm chặt lòng bàn tay vùng vằng đi ra ngoài. Cố Tiêu Tây, cô cứ chờ đấy.
Cô ả sẽ không dễ dàng tha thứ cho những chuyện mà Cố Tiêu Tây đã làm, một Mạch Sanh Tiêu thêm một Cố Tiêu Tây cũng không làm gì nổi cô ả đâu, cứ chờ xem.
Tô Nhu yêu nghiêm Trạm Thanh, càng tin tưởng nhất định có một ngày hắn tỉnh lại, cô ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện hai người ly hôn, Trạm Thanh sẽ có con, nhưng tuyệt đối không phải con của Cố Tiêu Tây.
*
Duật Tôn và Sanh Tiêu về đến Hoàng Duệ Ấn Tượng, y mở cửa vào nhà đã thấy Từ Khiêm ngồi ở salon từ lúc nào rồi, « Cậu lại gây ra chuyện gì nữa ? Nhiều phụ nữ đúng là phiền toái. »
Duật Tôn kéo Sanh Tiêu ra trước mặt cậu bạn, « Mắt cô ấy không nhìn thấy. »
Từ Khiêm nghe xong thả ngay tờ báo trong tay xuống. Anh ta kiểm tra đôi mắt Mạch Sanh Tiêu rất cẩn thận. « Phim CT nói thế nào ? »
Duật Tôn đưa phim cho anh ta, « Nói có máu tụ. »
« Ừ, ở vị trí này xem chừng không phẫu thuật được rồi. »
« Chỉ có thể chờ ? »
Từ Khiêm quay lại salon ngồi, « Có thể là do mắt bị kích thích quá mạnh, đúng rồi, có phải lúc ở trong cục cảnh sát cô được hưởng « đãi ngộ đặc biệt » không ? »
Mạch Sanh Tiêu suy nghĩ rồi nói, « Họ soi một chiếc đèn lớn vào tôi, lúc đó tôi cảm thấy mắt rất đau, không mở ra được.”