“Lão công, năm mới vui vẻ.” Khả Như nói vào vành tai Đăng Kỳ làm hắn có chút nhột.
Bên phòng Thẩm Vũ Kỳ.
“Thẩm Vũ Kỳ, ngươi say rồi sao?” Tuyết Lạc mặt đỏ ửng đang lay người hắn. Có lẽ hắn say đến mức ngủ gật tại bàn “Để ta đi tìm người đến dọn mớ hỗn độn này.” Nàng nói xong liền rời đi với dáng vẻ chật vật.
“Tiểu nhị….! Dọn giúp ta phòng 14.” Tuyết Lạc say xỉn nói rồi quay về phòng.
Phòng số 13.
‘Kẹt’ tiếng mở cửa từ phòng hắn. Tuyết Lạc nửa mê nửa tỉnh bước vào, người nồng nặc mùi rượu.
“Là ai?” Bạch Thanh Phong cảnh giác nói.
“Là ta, Hải Doanh đây! Ngươi tỉnh rồi à?” Nàng nhẹ nhàng đóng cửa lại quay vào bàn ngồi “Ta đã gọi tiểu nhị rồi, lát nữa hắn sẽ tới dọn dẹp.”
“Giọng nói này là…” Hắn ngẩn đầu lên ngước nhìn khuôn mặt trước mắt “Tuyết Lạc đúng là nàng thật rồi!”
“Thẩm Vũ Kỳ, ngươi say đến phát ngốc rồi à? Ngoài ta ra thì còn ai nữa?” Tuyết Lạc bị men rượu làm mờ mắt, nàng nhìn nhầm Bạch Thanh Phong thành Thẩm Vũ Kỳ làm hắn có chút khựng lại.
“Nàng mau lên giường ngủ đi, nàng say lắm rồi.” Thấy Tuyết Lạc toả vẻ không muốn hắn liền bế nàng lên giường.
“Này! Thẩm Vũ Kỳ ngươi làm gì vậy? Mau thả ta xuống! Tên khốn này!” Tuyết Lạc hoảng loạn la lên. Cô cảm nhận được Thẩm Vũ Kỳ thích cô nhưng cô chỉ xem hắn là bằng hữu tốt _Ngạn Phát của kiếp trước, nếu hắn dám nhân cơ hội chuốc say cô rồi đi quá giới hạn thì cô sẽ là người đầu tiên lấy mạng hắn.
“Nàng đừng làm loạn nữa.” Hắn đặt nàng nằm xuống giường nhẹ nhàng vén tóc nàng.
“Thẩm Vũ Kỳ! Ngươi đừng hòng đụng vào người ta, việc làm của ngươi khiến ta cảm thấy thật kinh tởm.” Cô tiếp tục đề phòng vì biết bản thân khi say dễ mất kiểm soát, giống như ngày nàng đăng cơ năm đó cũng bởi vì men rượu nên gây hư chuyện.
“Nếu ta nói ta không phải là Thẩm Vũ Kỳ thì sao?” Bạch Thanh Phong trêu chọc nói.
“Vậy ngươi là…” Tuyết Lạc nhíu mày, tay dụi dụi mắt, cố gắng xem rõ nét mặt của hình bóng ở trước mắt “Bạch Thanh Phong?” Không hiểu sao khi say mà nhìn thấy hắn lại mang cho nàng một cảm giác an toàn và thân quen đến khó tả.
“Nàng đã ăn gì chưa mà uống say đến vậy?” Hắn lo lắng hỏi.
“Ta ăn rồi!” Nàng lạnh nhạt nói.
“Để ta rót cho nàng một ly trà gừng.” Hắn nói xong liền đi lại bàn rót một ly trà nóng đưa đến chỗ nàng.
“Đa tạ!” Nàng định nhận lấy nhưng hắn không đưa mà đang thổi nguội ly trà giúp nàng.
“Nàng ở phòng nào vậy?” Hắn thắc mắc hỏi.
“Ngươi không cần để tâm đến.” Đôi mắt Tuyết Lạc thoáng chút xuất hiện sự bối rối nhưng rồi nhanh chóng biến mất.
“Trà đỡ nóng rồi, nàng uống đi.” Bây giờ hắn mới đưa ly trà qua tay nàng. Tuyết Lạc nhận lấy ly trà rồi dè dặt hớp thử một ngụm, cảm thấy mọi chuyện vẫn bình thường nàng liền yên tâm uống tiếp. Men rượu đã ngấm vào người thì khó mà nhịn được cơn buồn ngủ, nàng đặt ly xuống đất rồi nằm lăn ra giường chuẩn bị chén một giấc.
“Ngủ ngon!” Hắn hôn nhẹ lên trán nàng rồi leo lên giường ôm nàng vào lòng “Dù nàng ở trong bộ dạng nam hay nữ thì ta đều sẽ nhận ra.” Hắn nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn đầy mệt mỏi của nàng không khỏi đau lòng rồi ngủ đi lúc nào không hay trong cơn say.