Lâm Yêm cử động, xích sắt đã va vào nhau, nàng xoay trái xoay phải cố gồng cứng tay chân khiến da thịt bị ma sát rướm máu.
“Đừng tốn công phí sức, chừa lại chút hơi tàn mà suy ngẫm di ngôn đi.”
Vẫn là giọng nói máy móc đó.
Lâm Yêm phun một ngụm máu ra ngoài, lơ lửng giữa không trung: “Mẹ kiếp, câm miệng lại cho Lão Nương.”
“Hoặc là cầu xin có thể ta sẽ mềm lòng, xem ngươi cũng có sắc có vóc, biết đâu ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Vì tránh việc bị dìm vào trong nước lần nữa, Lâm Yêm ngẩng cổ, máu hoà lẫn vào mồ hôi từ xương quai hàm chảy xuống.
Nàng mím môi: “Nghe kiểu nói chuyện giấu đầu lòi đuôi của ngươi chả giống một người đàn ông thực thụ, xin lỗi chứ loại “nấm kim châm” bổn tiểu thư đếch cần đâu ha.”
Trên người nàng chỉ có đôi tay cùng cổ là có thể cử động, nàng gập cổ tay bắt lấy xích sắt kéo bản thân lên cao một chút.
Luận đấu võ mồm, ngoại trừ Tống Dư Hàng nàng chưa từng ngán ai bao giờ.
Nhất là những lúc nguy cấp thế này nàng càng không sợ, Tống Dư Hàng nói nàng là Tiểu sói con thì bản chất của loài sói chính là ngửi thấy máu sẽ càng thêm hưng phấn.
Thậm chí, máu bị rút đi còn hay hơn cả thuốc, máu càng chảy nàng càng cảm thấy tràn trề sức sống.
Nhìn mặt nước lóng lánh bên dưới, Lâm Yêm tin tưởng bản thân có thể tự đào thoát.
“Hay là ngươi gọi người vừa mới đánh ta ra đây, các người là đồng loã sao? Ta cảm thấy hắn không tồi, rắn chắc, khoẻ mạnh nhất định sẽ rất sảng khoái.”
Giọng nói kia dừng lại, Lâm Yêm mặc dù không nhìn thấy hắn, xung quanh tối đen nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập.
Cơ hồ đã bị nàng chọc giận.
Lâm Yêm liếm môi, quyết định châm thêm một ngọn lửa: “Đừng nói ngươi bị hoạn rồi đi, đối phó với một nữ nhân đơn độc như ta cũng phí nhiều công sức như vậy? Dàn xếp một đứa nhỏ đến đâm ta bị thương, còn bố trí bể nước này, có phải quá tự ti rồi không?”
“Chi bằng ngươi thả ta xuống, ta giúp ngươi một tay, có đủ không? Nếu không đủ thì….”
Nàng còn chưa nói xong xích sắt đột nhiên buông lỏng, Lâm Yêm cả người đều trầm trong nước, còn chưa kịp lấy hơi, nước biển vị mằn mặn đã lùa vào lồng ngực.
Nàng kịch liệt giãy dụa, ho khan, bọt khí từ trong miệng sùng sục nổi lên mặt nước.
Lâm Yêm kéo xích sắt nhưng nó vẫn không chút sứt mẻ, nàng nổ lực nín thở, muốn trồi lên cố căng mắt nhìn cảnh vật bên ngoài dưới đáy nước, một tia sáng mỏng manh dần lụi tắt.
Một tấm thép chậm rãi che lấp miệng bể.
“Đáng tiếc, ta thay đổi chủ ý, không muốn để ngươi sống đến lúc giao tiền chuộc nữa rồi?”
•
Tống Dư Hàng dùng kiềm cẩn thận cắt sợi dây đỏ, cô thở dài một hơi, hít sâu mấy lần cũng không thoát khỏi lo lắng khẩn trương.
Lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, trơn ướt khiến nàng không cầm chắc được gọng kiềm.
Cô cắn răng thu tay lại cọ sát lên quần áo lại chọn lấy sợi dây màu trắng, trong bầu không khí an tĩnh khiến nhịp thở của cô trở nên trầm trọng.
“Rốt cuộc nên cắt dây nào? Dây nào? Dây nào đây!” Cô tự nói với mình, thở dốc không ngừng, mồ hôi tuôn đầy đầu, quần áo cũng không khá khẩm hơn là mấy, càng muốn mệnh hơn là cánh tay cô bắt đầu tê rần, cô không biết đến cùng là cô không dùng đủ sức hay là đã dùng hết phần trăm sức lực.
Điều này rất nguy hiểm, đồng nghĩa với việc đặt một chân vào quỷ môn quan.
— Lâm Yêm…. Lâm Yêm.
Cô nhắm mắt thở dài.
— Cho tôi dũng khí đi.
— Nếu tôi hy sinh ở nơi này, ngọn lửa sẽ thắp sáng khắp trời đất, các đồng đội sẽ dựa vào ký hiệu của tôi mà tìm ra được chỗ này.
— Em sẽ ổn chứ?
— Còn tôi, sẽ hoá thành vì sao nhỏ bé giữa ngân hà rộng lớn, soi sáng bảo hộ cho em.
Cô nhớ lại kỷ niệm ở trấn Du Linh, cô từng hỏi Lâm Yêm: “Nếu có một ngày, tôi cũng….”
Lâm Yêm khi đó đã lắc đầu, dùng tay che chắn môi cô lại.
Kỳ thực trong khoảnh khắc đó, cô hẳn nên tích góp dũng khí bước lên hôn nàng mới phải.
Nếu được như vậy, và thật sự ngày này sẽ tới thì cô không lưu luyến bất kỳ tiếc nuối gì.
Tống Dư Hàng nghĩ vậy, mũi kiềm đã cắt một phần sợi dây màu trắng. Cô thở hào hển hốc mắt ửng đỏ, đang định hoàn toàn cắt đứt đột nhiên cô nhìn thấy quả đồng hồ bên dưới sợi dây màu trắng.
Không phát sáng, không tính giờ.
Tống Dư Hàng nớ lỏng mũi kiềm, dùng răng cắn đèn pin, một đoạn mã hiện ra.
Cô thoáng thả lỏng vẻ mặt vui mừng.
— Lâm Yêm, em thật đúng là phúc tinh của tôi, nhưng mật mã là gì nhỉ?
Tống Dư Hàng không dám đánh bừa, sợ thua ván cược này cô sẽ hoàn toàn biến mất.
Cô ngẫm nghĩ xâu chuỗi lại tất cả manh mối.
Qua việc Lâm Yêm bị bắt cóc, rất có khả năng hung thủ đang muốn nhiễu loạn sự chú ý của cảnh sát.
Nhưng tại sao Lâm Yêm lại đi tìm hắn?
Là bởi vì người đó khó tránh khỏi liên quan đến cái chết của Sơ Nam.
Hắn là nghi phạm án Bạch Kình, có thể rất nhiều năm trước đó hắn đã giết chết Sơ Nam, rốt cuộc khá phù hợp với tuổi tác của hung thủ.
Nếu nói vậy, mục đích của hắn rất rõ ràng, từ đầu đến cuối đều là vì muốn cứu đứa nhỏ mà Vệ Lệ Hồng vứt bỏ kia.
Vụ việc phát sinh ở hầm mỏ 20 năm trước, một tháng sau khi đứa bé đó được sinh ra.
Thời gian phát sinh….
Bảng ký lục ở trấn Du Linh lại hiện lên trước mắt cô.
Ngày 12 tháng 05 năm 1998.
Tống Dư Hàng lặp lại một lần, lùi lại một tháng, cô cắn chặt răng, quyết định ấn xuống một chuỗi số.
•
Có người nói, nhân sinh là một con sông, không ngừng chảy về một hướng, không ngừng hoạt động.
Những người chết đi hoặc những ký ức xưa cũ một ngày nào đó sẽ hoàn toàn biến mất trong dòng nước lũ.
Còn con người trước khi chết thường sẽ nhớ lại những khoảnh khắc đó.
Bóng tối ùa về, trong đầu Lâm Yêm xuất hiện rất nhiều viễn cảnh đứt đoạn, trước năm ba tuổi nàng theo mẹ lưu lạc đầu đường xó chợ, nhặt bánh bao thịt người khác vứt bỏ lên ăn.
Là buổi tối đầu tiên sau khi nàng bước vào Lâm gia, là đêm mưa to tầm tã nàng bị Lâm Thành nhốt bên ngoài cửa.
Bị đánh, bị mắng, bị ghét bỏ…. đều là chuyện bình thường.
Cuộc sống như vậy kéo dài rất nhiều năm, rốt cuộc cũng có người vươn tay kéo nàng ra khỏi vũng lầy.
“Lâm Yêm, có đau không? Cậu phải kiên cường đừng khóc nha.”
Trong bóng tối, đôi mắt đột nhiên mở ra.
Là một người khác đưa tay hướng về phía nàng.
“Lâm Yêm, nhìn tôi, em đừng chết….”
“Lâm Yêm, em sẽ không phải chiến đấu một mình.”
“Lâm Yêm, tôi nghĩ kỹ rồi, em thì sao?”
“Lâm Yêm, chờ vụ án này kết thúc, tôi bồi em uống rượu.”
Bọt khí thoát ra giữa răng môi Lâm Yêm, nàng cố sức giãy dụa, bắt lấy ba giây khí áp trong nước cuối cùng dùng xích sắt hung hăn đấm vào mặt kính.
Nàng dụng sức toàn thân, từng chút một, âm thanh trầm đục vang vọng khắp kho hàng.
Người đàn ông không cười nổi nữa, điên rồi sao? Cô ta.
Lâm Yêm xác thật điên rồi, nàng đã từng rất muốn chết, nhưng ý niệm muốn được sống chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này.
Cô dùng xích sắt đập vào mặt kính, dùng vai thúc mạnh, dùng đầu công phá, dùng chân đá dùng bất cứ bộ phận nào có thể.
Rốt cuộc, miếng kính thuỷ tinh trong suốt cũng nứt ra một khe nhỏ, Lâm Yêm dùng sợi xích quấn quanh cổ tay đập vào đường nứt đó, liên tục đập vào.
Ràoooo….
Trước sức ép liên tục, tấm kính thuỷ tinh đã không còn đủ sức cầm cự.
Lâm Yêm theo bản năng ôm đầu, bị dòng nước cuốn hất ra ngoài.
Nàng lăn ngã ra đất, mình đầy thương tích.
Lâm Yêm ngửa đầu há miệng hít không khí, nàng chưa từng cảm thấy sảng khoái như thế này bao giờ, ngực trên dưới phập phồng.
Nàng nghiêng đầu nhìn vào khoảng trống tối om, đôi mắt đen láy sáng quắc, là sự vui sướng sau khi sống sót sau tai nạn, là điên cuồng khát máu tràn đầy tự tin.
Nàng cắn răng, giẫm lên lớp kính vỡ chậm rãi bò dậy, xích sắt vẫn còn trói buộc trên người, nhưng nàng đã có thể cử động linh hoạt hơn nhiều.
Nàng thậm chí có thể tự mình nhổ con dao nhỏ cắm trên vai, máu bắn khắp nơi, men theo bộ quần áo màu đen chảy xuống.
Nàng hoài nghi người này bị thiểu năng trí tuệ, còn để lại vũ khí cho nàng.
Lâm Yêm liếm máu trên lưỡi dao, ánh mắt vừa mị hoặc lại nóng bỏng, khẽ nhếch môi hất cằm.
“Tới đây nào, tên nhu nhược lẫn trốn trong bóng tối.”
Đột nhiên nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, người đàn ông giấu mình trong bóng tôi liếc nhìn nàng, không chút nào ham chiến, cũng không biết ấn chốt mở gì, một cánh cửa xuất hiện bên vách tường.
Hắn xoay người chạy đi, Lâm Yêm nhấc chân muốn đuổi theo lại bị xích sắt níu lại ngã sấp trên mặt đất, nàng phẫn nộ gào rống, từng nhát dao chém vào sợi xích, tia lửa do kim loại ma sát văng khắp nơi.
“Mẹ kiếp! Mau đứt cho ta!” Lâm Yêm tiếp tục giơ dao, lưỡi dao nhanh chóng bị mẻ nhưng xích sắt chỉ trầy trụa vài đường mỏng tang.
Nàng thở bất lực, nhìn cánh tay trái của chính mình, tròng mắt trỗi dậy sự tàn nhẫn, giơ cao con dao.
“Đừng!” Tiếng nữ nhân sắc nhọn mang theo chút nghẹn ngào hốt hoảng thốt lên.
Tống Dư Hàng giơ súng bắn hai phát, một viên đạn đánh bay con dao trong tay nàng, một viên khác bắn vào sợi xích.
Ánh lửa tung toé, Lâm Yêm ngã xuống đất.
Tống Dư Hàng chạy tới, ôm nàng vào lòng: “Lâm Yêm, Lâm Yêm, Lâm Yêm….”
Cô vuốt ve sườn mặt nàng, gương mặt nàng toàn là máu, đuôi mày khoé mắt đều đầy vết xanh tím.
Một miếng thuỷ tinh đã vô tình rạch một vết thương nhỏ trên mặt nàng, máu rỉ rỉ chảy ra.
Nhưng vết máu gần khoé môi có lau thế nào cũng không sạch được.
Tống Dư Hàng đau lòng khóc thành tiếng: “Lâm Yêm, thực xin lỗi, tôi đến trễ…. tôi đã chậm rồi…. thực xin lỗi….”
Cô lặp lại ba chữ này, những giọt nước mắt nóng ướt rơi xuống cổ nàng.
Cũng chính thời khắc này.
Lâm Yêm nhìn cái người chưa bao giờ mất bình tĩnh khóc rống lên như một hài tử.
Nàng đột nhiên rất tin tưởng những lời mà cô đã từng nói với mình.
Chỉ là…. hiện tại không phải lúc để ôn chuyện.
Tay Lâm Yêm run rẩy trèo lên cổ tay cô kéo bàn tay đang vuốt ve trên mặt mình xuống, nàng cắn răng thở phì phò mới miễn cưỡng nói ra một câu hoàn chỉnh.
“Đi…. đuổi theo hắn…. cứu…. cứu người….”
Tống Dư Hàng lắc đầu lau nước mắt nước mũi ôm nàng lên: “Không, tôi sẽ đưa em đến bệnh viện, không được, không được…. không thể bỏ mặc em thế này được….”
Bởi vì mất máu quá nhiều mà môi nàng dần chuyển sang trắng bệch, gương mặt trút đi sức sống như một tờ giấy.
Lâm Yêm dồn hết phần sức lực còn lại đẩy cô ra xa, rống giận: “Đi mau!”
Tống Dư Hàng không buông tay, gắt gao ôm chặt nàng vào trong ngực, gân cổ lớn tiếng hơn cả nàng: “Tôi không đi!”
Lâm Yêm không bị ngược đãi chết mà suýt nữa bị lời thổ lộ bất ngờ của cô làm tức chết.
Quá bộc trực.
Không giống như những lời mà cô có thể nói ra.
Kể cả hành vi hôm nay cũng không giống một Tống Dư Hàng luôn điềm tĩnh khôn ngoan lúc bình thường.
Chính vì sự tương phản này mà hốc mắt Lâm Yêm dần nóng lên, nàng lẽ ra phải tức giận nhưng nước mắt đã không thể kiểm soát rơi xuống.
Hai người không ai lên tiếng, gương mặt Tống Dư Hàng bừng bừng lửa giận nhưng vẫn không buông tay Lâm Yêm cho dù chỉ vài giây ngắn ngủi.
Cô không bao giờ muốn có cảm giác lo lắng sợ hãi xuất hiện trong lòng mình.
Chỉ duy nhất lúc này, mặc kệ phá án, mặc kệ nghi phạm, trong mắt cô chỉ có Lâm Yêm, nàng chính là toàn bộ thế giới.
Bầu không khí yên tĩnh chỉ còn lại tiếng tim đập dần trở nên dồn dập.
Lâm Yêm từ từ nhắm mắt lại, nàng rất mệt mỏi, thậm chí nàng nghĩ rằng cứ như vậy mà ngủ luôn trong quá khứ không bao giờ tỉnh lại.
Nhưng nàng không thể.
Công lý chính nghĩa vẫn chưa được thực hiện.
Chân tướng còn chưa sáng tỏ, thậm chí phần thi thể của Sơ Nam còn chưa tìm được nguyên vẹn chứ đừng nói chi là yên tĩnh dưới mồ.
Lâm Yêm cắn chặt đầu lưỡi buộc bản thân thanh tỉnh, Tống Dư Hàng cũng thả lỏng vòng tay.
Hai người lẳng lặng trong bóng tối nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Tống Dư Hàng nâng gương mặt nàng lên, giờ thì cô không chút do dự mà hôn nàng thật sâu.
Một người chưa từng trải qua chuyện yêu đương thì đừng nói chi đến việc hôn như thế nào, không hề quy luật, quả thực không khác gì hai con mãnh thú đầy mình thương tích cắn xé liếm láp miệng vết thương cho nhau.
Đến khi tách ra lưỡi của cả hai đều nếm được vị máu của đối phương.
Đặc biệt là Lâm Yêm, nàng nhẹ suýt một tiếng chạm khẽ vào đôi môi sưng đỏ của mình.
Tống Dư Hàng vẫn chăm chăm nhìn nàng, ánh mắt nóng bỏng rực lửa, cô liếm môi giống như còn chưa đủ.
Mẹ nó, cứ nghĩ mình đã đủ tàn nhẫn ai ngờ có người còn tàn nhẫn hơn cả nàng.
Chờ đến khi bình phục nàng nhất định chơi chết Tống Dư Hàng.
Tống Dư Hàng tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ trong đầu nàng, nhặt khẩu súng dưới đất lên, nạp thêm hai viên đạn: “Đợi em khỏe hẳn đi, tôi còn chưa lộng chết em đâu.”
Cô vừa nói xong, hai phát đạn bắn ra phá vỡ trần nhà. Phành… theo sau tiếng nổ một người từ trên trời rơi xuống.
Trong nháy mắt Tống Dư Hàng chỉa họng sủng ngắm thẳng đầu hắn: “Ai?”
Đoạn Thành bị té đầu choáng mắt hoa, nổi đầy sao xẹt theo bản năng giơ tay đầu hàng: “Em…. em em em đầu hàng…. đừng giết em….”
Lâm Yêm ngước mắt nhìn lên thì thấy đám người tổ kỹ trinh cùng vài người khác đang cầm đèn pin xông xáo nhìn qua lỗ hỏng trên mái nhà.
“Tống đội, Lâm tỷ….” Phương Tân cảm động muốn khóc.
Trương Kim Hải mặt mài đắc ý nhặt lên xác quả bom: “Nhìn đi, tôi đã nói chỉ nhiu đây thôi đã đủ nổ tung rồi.”
Trịnh Thành Duệ đỡ mắt kính: “Quả nhiên…. gừng càng già càng cay.”
Tống Dư Hàng cất súng, môi toát lên mỉm cười: “Mọi người tới thật tốt.”
Một vài người lần lượt từ mái nhà trượt xuống, Phương Tân tháo dây thừng, mở rương khám tra lấy dụng cụ cùng bông băng sơ cứu sát trùng các vết thương trên người Lâm Yêm.
Trịnh Thành Duệ đỡ Đoạn Thành đang nằm sõng soài dưới đất, mông cậu ta nở hoa, đi không nổi nữa mà miệng vẫn hùng hổ.
“Đã nói tôi sợ độ cao không dám nhảy còn bắt tôi phóng xuống trước, tình nghĩa đồng đội gì chứ?”
“Đồng chí Đoạn Thành.”
Cậu vừa nghe hai chữ đồng chí đã lập tức nghiêm cẩn cúi chào.
“Vâng!”
“Phục tùng sự an bày của tổ chức.”
“….”
Mặc kệ cậu khóc lóc ỷ ôi đá cậu từ trên mái nhà xuống, tổ chức ác độc như vậy có nên phản động hay không đây?
Kho hàng náo nhiệt hẳn lên, Tống Dư Hàng đội mũ bảo hộ chuẩn bị xuất phát, cô ngồi xổm xuống liếc mắt nhìn Lâm Yêm lần cuối, còn định vươn tay xoa nắn gương mặt nàng.
Phương Tân đang ở đây, Lâm Yêm ngượng ngùng mà hất tay cô ra, rõ ràng môi vẫn còn đang sưng đỏ đã bắt đầu trở mặt không nhận người.
Tống Dư Hàng bật cười: “Đừng quên cùng nhau uống rượu, chờ em….”
Cô còn chưa nói xong Lâm Yêm đã một phen giật thót, gương mặt tái nhợt bắt đầu đỏ ửng.
“Mau đi đi!”
Tống Dư Hàng không trì hoãn thêm nữa, quay đầu chạy đi.
Khi kịp chạy đến nhìn thấy nàng, cô đã tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng sẽ không còn được gặp nàng, hoặc nàng sẽ không bao giờ gặp lại mình nữa.
Giờ thì cả hai đều sống sót sau trận sinh tử, nụ hôn đó như tiếp thêm nguồn năng lượng vô hạn len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể khiến cô vô cùng thoải mái, đến lục phủ ngũ tạng cũng như được dòng suối ấm nóng chảy qua.
Lúc này đây, cô không vì lý tưởng, không vì chính nghĩa và lòng trung thành, chỉ vì Lâm Yêm mà chiến đấu.
Chính Lâm Yêm đã cho cô, một loại sức mạnh mang tên tình yêu.
Tống Dư Hàng đi rồi, nhóm người tổ kỹ trinh giúp đỡ nâng nàng dậy, Phương Tân giúp nàng quấn băng vết thương trên vai.
Lâm Yêm nhìn bọn họ: “Các người làm sao tìm đến được đây?”
Trịnh Thành Duệ vừa định mở miệng khen Đoạn Thành thì cậu đã tranh công mở miệng, gãi đầu ngượng ngùng nói: “Xuỳ, còn không phải nhờ em sao, cũng may là em thông minh, dựa vào vết máu lần theo được phương hướng của chị, em hiện đang rất có lòng tin rằng sang năm đừng nói là khảo thí trợ lý Pháp y, thi luôn chủ nhiệm Pháp y cũng không thành vấn đề a!”
Phương Tân: “….”
Trịnh Thành Duệ: “….”
Trương Kim Hải: “….”
Lâm Yêm không thể cố trụ thêm được nữa: “Giám định vết máu là nội dung cơ bản của sinh viên năm nhất, cậu hiện tại đã năm thứ năm rồi mà trong đầu chỉ có mấy con số ABCD đó trong đầu thôi sao?”
Nàng nói, khụ khụ hai tiếng muốn đứng dậy.
Phương Tân ấn nàng ngồi trở lại: “Lâm tỷ, chị đừng cử động, vết thương của chị cần phải đến bệnh viện xử lý, tụi em đưa chị đến bệnh viện.”
Lâm Yêm bám vào cánh tay cô, suy yếu đứng dậy: “Chị không sao…. Tống Dư Hàng một mình đuổi theo chị không yên tâm….”
Đoạn Thành nâng cánh tay kia của nàng lên khoác lên vai mình: “Ai nói một mình, còn có tụi em đây.”
“Đúng vậy, còn có chúng tôi.”
————–
————–