Oanh oanh oanh oanh!
Liên tiếp, từng thanh âm ánh kiếm đánh xuống va chạm với chân nguyên hộ thể vang lên. Đế Nguyên Quân thúc dục chân nguyên lên đến đỉnh điểm rồi toàn lực thúc dục kiếm chiêu. Mỗi ánh kiếm bị phá nát thì có một đạo ánh kiếm mới được hình thành.
Chỉ khi Đế Nguyên Quân cạn kiệt chân nguyên thì kiếm chiêu này mới chấm dứt.
Cầm chân được mười người, Đế Nguyên Quân thẳng hướng lao về phía Băng Xà rồi đánh ra một chưởng lên trên đỉnh đầu nó.
Ở trong lòng bàn tay, một đạo hắc hỏa hiện lên. Băng Xà vừa chống trả vừa cảm nhận được một cỗ uy hiếp cực mạnh đang đánh xuống. Hai mắt màu vàng kim chứa đựng sát ý vô bờ bến hiện lên, nhìn chằm chằm Đế Nguyên Quân.
Ở ngoài xa, có một người có cảnh giới Ngưng Hải cảnh tầng năm nhìn thấy Đế Nguyên Quân đang tấn công Băng Xà thì lớn tiếng quát. “Đừng hòng”.
Khí tức trên người hắn mạnh mẽ đánh ra rồi lao về phía Đế Nguyên Quân. Hắn vận khí vào trong lòng bàn tay rồi đánh ra một chưởng.
Đế Nguyên Quân cảm nhận có một đạo chưởng khí mạnh mẽ đánh tơi nhưng hắn không hề lo lắng, mặc kệ chưởng khí bay đến.
Oanh!
Bị chưởng khí đánh trúng, khóe miệng Đế Nguyên Quân chảy xuống một dòng máu tươi. Nhưng gương mặt hắn không có một chút biểu cảm và tiếp tục lao lên, toàn thân thúc dục hai loại lực lượng rồi nhảy lên cao.
Thiên Ma Thần Hỏa có thể thôn phệ triệt để hỏa diễm!
Đế Nguyên Quân đứng trên đỉnh đầu Bạch Xà rồi vỗ nhẹ một cái, đạo hắc hỏa nhanh chóng nhập vào bên trong cơ thể nó, bắt đầu thôn phệ hết toàn bộ hỏa độc ở trong người. Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân nhảy ra xa, hướng về phía Huyền Băng Liên rồi nhanh tay chộp lấy, thu vào bên trong nhẫn giới chi rồi chạy đi.
Cảm nhận hắc hỏa đi vào cơ thể, Băng Xà toàn thân khẽ run lên. Cơ thể to lớn dài hơn mười lăm mét nhô lên khỏi mặt nước lạnh toát rồi vẫy đuôi đánh văng tên tung chưởng đánh về phía Đế Nguyên Quân ra xa.
Nó liếc mắt nhìn về phía Đế Nguyên Quân đang chạy mà không hề đuổi theo, nó không biết Đế Nguyên Quân cứu nó vì mục đích gì?
Mặc dù linh dược đã bị cướp đi, nhưng thân là hung thú tam cấp, bản thân nó không chấp nhận việc địch nhân ở trước mắt nó muốn làm gì thì làm.
Rống!
Hỏa độc trong người đã bị hóa giải, Băng Xà ngẩng đầu lên cao rồi rống lớn một tiếng. Khí tức tam cấp hung thú mạnh mẽ đánh ra, mặc dù thân mang trọng thương nhưng uy lực vẫn mạnh mẽ vô cùng.
Bạch Xà lao nhanh về phía mười người rồi há miệng bắn ra một đạo khí lực lạnh lẽo.
“Đáng chết”.
“Bắc Băng Tông đúng là vô sỉ?”.
“Nhân lúc ta không để ý thì đánh lén”.
Ánh Kiếm biến mất, mười người cảm nhận có một đạo khí lạnh mạnh mẽ đánh tới thì sắc mặt ngay lập tức nhăn lại, gương mặt trông cực kỳ khó coi.
Bọn họ mượn hỏa độc mới miễn cưỡng chống trả với Băng Xà, nhưng độc trong người nó đã được hóa giải thì bọn họ lấy gì để chống lại.
Bỏ mặc Huyền Băng Liên bị cướp đi, mười người chỉ biết cắn răng, ánh mắt tức giận nhìn Băng Xà rồi đánh ra chân nguyên để hộ thể.
Dưới khí băng liên tục thổi ra, màn chắn chân nguyên của bọn họ nhanh chóng hóa thành một khối băng mỏng rồi rơi xuống đất. Nhận thấy chuyện không ổn, bọn họ nhanh chóng nhảy lùi lại. Nhìn thấy trận thế không còn nữa, mười người chỉ biết cắn răng, trên gương mặt lộ ra vẻ không vui.
“Rút”.
“Hỏa độc không còn tác dụng nữa, tất cả rút”.
Ở ngoài xa, những người kia nghe thấy thanh âm của mười người thì đột nhiên dừng lại, mười người khoác bộ môn phục màu xám đồng loạt lùi lại rồi chạy về phía mười người.
Trước khi bọn họ rời đi, tên dẫn đầu mười người ánh mắt tức giận nhìn về phía hai mươi người của Bắc Băng Tông rồi lạnh giọng nói. “Bắc Băng Tông các ngươi được lắm”.
“Dám đánh lén bọn ta”.
“Chuyện này bọn ta nhớ rõ rồi”.
Nói xong, nhóm hai mươi người quay người rời đi. Bỏ mặc hai mươi người Bắc Băng Tông ánh mắt khó hiểu nhìn nhau một lúc rồi cũng quay người rời đi.
Rống!
Băng Xà ánh mắt sát ý nhìn những người kia rời đi rồi tức giận rống lớn một tiếng. Nó tốn một quãng thời gian dài thủ hộ cho Huyền Băng Liên, nhưng vì bị những người này đến muốn giết nó rồi cướp đoạt. Rồi bị Đế Nguyên Quân nhanh tay lấy đi.
Nó vừa mất Huyền Băng Liên vừa chịu không ít thương tích, mặc dù nó muốn giết những người kia nhưng sức lực của nó lúc này cũng không còn nhiều, cho dù truy đuổi theo cũng không làm gì được, thậm chí còn bị giết ngược. Còn đuổi theo Đế Nguyên Quân để cướp lại linh dược là điều không thể.
Ở ngoài xa!
Đế Nguyên Quân khóe miệng chảy xuống một dòng máu tươi, sắc mặt dần dần trầm xuống. Một chưởng vừa rồi quá bất ngờ nên hắn không kịp đỡ lại. Mặc dù cơ thể chịu một chút thương tích nhưng rất nhanh sẽ khỏi lại.
Đế Nguyên Quân nhảy lên cao, hắn tìm đến một cành cây to rồi ngồi dựa lưng vào thân cây, lấy ra từng mai đan dược để hồi phục.
Hai canh giờ sau!
Đế Nguyên Quân tỉnh dậy, hắn nhìn Huyền Băng Liên ở trong nhẫn giới chi rồi lắc đầu. “Huyền Băng Liên mặc dù đã ở trong tay nhưng vừa rồi bứt nó quá vội, chỉ có thể ngắt giữa thân của nó”.
“Nếu như để lâu hơn nữa thì linh khí và dược lực sẽ dần đi mất”.
“Nhanh chóng quay về Nam Hoang thành để đổi linh dược và hung thú cần thiết”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân đứng dậy rồi chạy thẳng ra ngoài, nhưng đi được khoảng mười dặm thì đột nhiên cảm nhận được hai mươi cỗ khí tức Ngưng Hải cảnh ở sau lưng truyền tới.
“Nhanh, bắt hắn lại”.
“Tên khốn kiếp, dám cướp đồ của Lạc Huyền Cung bọn ta”.
“Đứng lại”.
Bị hai mươi tên ráo riết truy đuổi, Đế Nguyên Quân trong ánh mắt nổi lên sát ý, hai đồng tử dần chuyển qua màu đỏ, xung quanh khóe mắt có từng hoa văn màu đen hiện lên. Trên trán xuất hiện một ấn ký màu đen và toàn thân bao bọc bởi ma khí, khí tức giống như một tôn ma thần vừa mới bừng tỉnh.
Khu vực xung quanh bị ma khí ảnh hưởng rồi run lên, tựa như đang sợ!
Muốn bắt ta?!
Các ngươi làm được sao?!
– —
Ps: Cầu like, cầu vote, cầu nhận quà,…