Hách Tuấn Lãng đứng dậy, tim nó đập thình thịch, bởi vì người đang nằm đã tỉnh lại. Ánh đèn rọi sáng hai người, đó là đôi mắt trong veo lấp lánh quen thuộc.
“Cô bé Lọ Lem” từ từ ngồi dậy, dưới ánh đèn khuôn mặt lộ ra rõ nét, bé đội tóc dài mặc váy công chúa, thật giống như…
Mọi người dưới khán đài đều trầm trồ thốt lên, trời ạ, đâu ra một cô bé xinh đẹp như tinh linh thế này!
Lúc bấy giờ, bé cũng nhìn Hách Tuấn Lãng, Hách Tuấn Lãng cũng nhìn bé, đột nhiên, bé nở nụ cười.
Một nụ cười như gió xuân về.
Ngốc quá, Hách Tuấn Lãng lại nghĩ.
Lần đầu tiên trong đời, Hách Tuấn Lãng đặc biệt khao khát một món đồ nào đó.
Nó sống trên đời chẳng được mấy năm, nó không biết đây là cảm giác gì, nó chỉ biết, đó là “muốn”, nhưng cái “muốn” này không giống như muốn một chiếc xe đồ chơi, không phải muốn ăn một cái bánh gato nào đó.
Kết thúc, cô bé Lọ Lem xỏ chân vào đôi giày thủy tinh, vở kịch thành công mĩ mãn.
…
Ngài Hách cùng thầy Chu bê hòm tới một căn phòng, nhưng căn phòng này để quá nhiều đồ tạp nham, đạo cụ lộn xộn hết cả, hai người phải loay hoay một lúc mới vào được.
Vừa đặt cái hòm xuống thì đột nhiên đèn phòng vụt tắt.
Cửa vốn đang đóng, hơn nữa phòng này không có cửa sổ, cứ thế, trong phòng tối đen.
Ngài Hách và thầy Chu cùng trợn tròn mắt.
“Tôi… tôi đi tìm công tắc điện.”
Ngài Hách hoảng loạn di chuyển, nhưng chung quanh toàn tạp vật, hắn vừa nhấc chân lên đã đá phải một món đồ, suýt thì ngã khụy, may mà thầy Chu kéo tay hắn kịp, hắn không dám cử động lung tung nữa.
Thầy Chu lấy điện thoại ra, gọi cho nhân viên rạp hát.
Ngài Hách hỏi: “Sao thế, có chuyện gì à?”
Thầy Chu cúp máy, nói: “Đợi một lát đi, chắc là đường dây có vấn đề, đợi một lúc lại có điện thôi.”
“À.” Ngài Hách nghĩ: “Vậy chúng ta ra ngoài trước đi.”
“Đợi đã.” Thầy Chu lại kéo ngài Hách lại: “Chuyện kia… Tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Ngài Hách tự dưng hồi hộp: “À… Cậu nói đi.”
“Thì… tôi muốn hỏi anh.” Đây là lần đầu tiên thầy Chu nói chuyện ấp úng như thế: “Cái lần anh hẹn tối ra ngoài buổi tối ấy, xin lỗi vì đã không đến. Nhưng tôi vẫn muốn biết, hôm ấy, anh định nói gì với tôi?”
“Hả… Chuyện này…” Ngài Hách sững sờ.
Anh thấy hắn chậm chạp không nói, trong lòng cũng nóng vội, hai mắt hiện lên sự mong ngóng.
“Anh Hách, ngày hôm nay, tại nơi đây, ngày đó anh muốn nói gì, xin hãy nói cho tôi nghe, được không?”
Hắn đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi mình cứng đờ, chẳng dám nhìn vào mắt đối phương.
“Thầy Chu, tôi…”
“Hử?”
“Tự dưng cậu hỏi như vậy, tôi vẫn chưa sẵn sàng…”
Anh dở khóc dở cười, từng bước dồn ép: “Rốt cuộc anh định nói gì, sao vẫn chưa sẵn sàng?”
Xong rồi, ngài Hách thầm nghĩ, chắc chắn lộ rồi.
“Được rồi….” Ngài Hách hít sâu một hơi: “Thầy Chu… À không, Chu Mạt… Mà không được, vẫn là thầy Chu đi…”
“Tôi thích cậu.”
Cuối cùng cũng nói ra, ngài Hách tựa như được trút một gánh nặng, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nói với người mình thầm mến rằng hắn thích người ta, cũng không nghĩ tới tỏ tình xong trong lòng lại vui vẻ tới vậy.
Khoảng khắc đó thời gian như ngừng lại, không ai lên tiếng. Căn phòng tối tăm, ngài Hách không nhìn thấy khuôn mặt đối phương.
Hắn nuốt nước bọt, lại tiếp tục: “Thầy Chu, cậu chỉ cần biết là được, thực ra không cần phải miễn cưỡng bản thân nếu không…”
“Chúng ta quen nhau đi.”
“À… Hả?” Ngài Hách trợn mắt ngoác mồm, não như muốn nổ tung: “Cậu nói gì cơ?”
Anh nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc nói: “Anh Hách, chúng ta thử quen nhau đi.”
Vở kịch ngoài kia đã kết thúc mĩ mãn, âm nhạc vui vẻ truyền tới, truyền vào căn phòng nhỏ không ánh sáng.
Hắn chỉ cảm thấy tất cả thanh âm ngoài kia không lọt được vào tai nữa, hắn nhìn chằm chằm thầy Chu, chỉ nghe bên tai một câu duy nhất: “Chúng ta quen nhau đi.”
Trong bóng tối, đôi mắt hai người tựa như hai vì sao, sau hàng tỉ năm, cuối cùng cũng gặp được nhau.
“Được.”
Yayyyy, cuối cùng cũng yêu nhao rồiiiii, hơn 2/3 chặng đường! Mấy ngày tới sẽ dùng để chỉnh sửa các chap đầu nha!