Cho rằng Diệp Mi khó có thể lấy lại được sự trong sạch, kẻ thù chỉ có thể bị chính tay anh giết chết…… tất thảy những chuyện bây giờ anh vẫn chưa từng nghĩ tới.
Sáng nay sau khi công bố video, tin nhắn từ những người không quen biết như thủy triều dội tới WeChat của anh, Diệp Nam Kỳ cũng chưa trả lời dù chỉ một cái, ngồi ở trong phòng một lát thì ra hành lang hít thở không khí.
Tinh thần anh mệt mỏi, hiện tại chỉ muốn gặp Thẩm Độ một lát, ôm hắn một cái, Thẩm Độ hôn anh hai cái, anh liền có sức tiếp tục bước về phía trước rồi.
Từ thành phố D đưa đến có bảy người, Đại đội hình trinh thẩm vấn từng người một, đối phương vì bắt Hứa Trú, lúc này cuối cùng cũng dùng người của bản thân, không lo sẽ không tìm ra người này.
Đã bắt được đuôi cáo.
Chỉ là người trong tổ chức kia lại quá phức tạp, Diệp Nam Kỳ cũng không cho rằng như vậy là có thể đánh sập đối phương, nhổ tận gốc bọn họ, chờ đến khi sắc trời hơi tối đi, Thẩm Độ đến giờ tan tầm.
Phóng viên vây bên ngoài suốt một buổi trưa mà không có kết quả, có một nửa chọn rút lui, còn một nửa vẫn kiên nhẫn chấp nhận chờ, vừa đi ra chắc chắn sẽ bị bao vây.
Chu Nghiêu Xuân thẩm vấn xong một người, chưa hỏi được gì, buồn bực, đi ra hút điếu thuốc, thấy Diệp Nam Kỳ đang nhíu mày nhìn ra bên ngoài, tự hỏi một lượt, tiêu sái cởi cảnh phục ra, đưa cho Diệp Nam Kỳ: “Cho anh mượn.”
Diệp Nam Kỳ mỉm cười, nói: “Cảm ơn cảnh sát Chu, chỉ là thế này không hợp quy định lắm.”
Chu Nghiêu Xuân cào cào tóc đen, dựa người vào trên tường, hút thuốc, không giống một cảnh sát mà càng giống một tên du côn, cà lơ phất phơ, nói: “Minh tinh cũng là người dân, vì nhân dân phục vụ thôi. Anh cứ đi đi ra ngoài như vậy, bọn họ có thể sẽ vây lấy anh đến sáng mai, nếu mặc cảnh phục đi ra ngoài thì sẽ không, bọn họ chỉ quen mặt đội trưởng Lý.”
Lý Hằng Nhiên sau khi dùng nước lạnh rửa mặt cũng đã ra tới, nghe được những lời này thì trừng anh ta một cái: “Có nhìn thấy nội quy trên tường không hả? Cấm hút thuốc! Còn cho mượn cảnh phục? Sao cậu không bò lên trên mái nhà cục cảnh sát dùng cảnh phục của cậu lau cảnh huy (phù hiệu cảnh sát) luôn đi? Cả ngày đều vô kỷ luật, chờ mọi việc bận rộn xong, viết kiểm điểm ba nghìn chữ cho tôi!”
Chu Nghiêu Xuân không sợ trời không sợ đất, lại sợ Lý Hằng Nhiên, ngượng ngùng tắt thuốc: “Lão đại, đừng đi…..”
Đôi mắt Lý Hằng Nhiên chằng chịt tơ máu, nghe thấy lời này, nhịp nhịp tay, nói: “Sáu ngàn, không cho phép tìm “chim én” và Nguyên Li viết hộ.”
Không để ý đến Chu Nghiêu Xuân đang nhăn mặt, anh ta nhìn về phía Diệp Nam Kỳ: “Về trước đi, cửa sau có chỗ hẳn là không bị vây, để Xuân nhi dẫn cậu đi. Bây giờ cậu có thể tin tưởng chúng tôi.”
Diệp Nam Kỳ bắt tay anh ta, từ tận đáy lòng nói: “Cảm ơn anh, đội trưởng Lý.”
Luồn lách một hồi, Diệp Nam Kỳ đi theo Chu Nghiêu Xuân lén ra ngoài từ một cửa khác.
Chu Nghiêu Xuân nhân cơ hội đang ở ngoài mà hút một điếu thuốc, hút hai hơi, vẫy vẫy tay với cậu, xoay người trở về.
Sắc trời tối sầm, liền nổi gió lạnh, Thẩm Độ chờ bên ngoài, dựa vào bên cạnh cửa xe, cả ngày vội vàng lại lo âu, là một kẻ nghiện thuốc lá, ngửi thấy mùi khói thuốc, nhịn xuống không hút, ném sang một bên.
Còn muốn hôn vợ yêu, phải khắc chế xuống.
Đợi một lát, từ trong gió đêm, Diệp Nam Kỳ run bần bật đi ra, Thẩm Độ lập tức chú ý đến anh, sải bước tiến lên, kéo áo gió ra, ôm anh vào trong ngực rồi cuốn chặt lại, thấp giọng nói: “Có mệt không?”
Diệp Nam Kỳ lắc lắc đầu, lên xe, xoa thái dương.
Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, tạm thời không có tâm trạng.
Theo thói quen, Thẩm Độ luôn mang theo kẹo sữa trên xe, thấy anh nhíu mày, thuần thục lột vỏ một viên rồi cho vào miệng anh.
Trong xe mở một bản nhạc du dương, Thẩm Độ còn chưa nghĩ xong nên mở miệng thế nào, Diệp Nam Kỳ ngọt ngào hỏi: “Phương Hành Viễn nói thế nào?”
“Hắn ta sợ mất mật, không chịu mở miệng.” Thẩm Độ thong dong nói: “Chỉ là anh đã cho người bịt miệng hắn rồi đập cho một trận, sau đó mới để hắn mở miệng.”
Người này thật gian tà, nhưng mà anh thích, nhân lúc đèn đỏ, tiến lại gần, hôn hắn một cái hôn thơm mùi sữa coi như khen thưởng.
“So với lời Hứa Trú nói thì không khác biệt lắm, lúc trước hắn cảm thấy chị giả bộ thanh cao, lại nghe nói không ít cao tầng trong Tập đoàn Vinh Vũ đều là người trẻ tuổi thích ăn chơi trát táng, liền muốn đưa chị lên giường những kẻ đó.” Thẩm Độ nhận được nụ hôn khen thưởng ngọt ngào, tinh thần phấn chấn, nói chuyện càng thêm lưu loát: “Trước khi chị uống rượu hắn đưa đều luôn rất tín nhiệm hắn.”
Cảm giác bị người mình tin tưởng phản bội, chỉ sợ so với cảm giác vạn tiễn xuyên tâm(vạn mũi tên đâm vào tâm) còn thống khổ hơn.
Lúc Diệp Mi uống ly rượu có pha thuốc mê kia, Phương Hành Viễn đã tính toán tiền đồ của mình sẽ rất tốt, anh ta xuất thân là trẻ mồ côi, khi còn nhỏ rất sợ nghèo, cơ hồ nhìn thấy tiền đều đỏ mắt.
Anh ta chỉ có tiếp xúc sơ qua với người của Tiết gia, sau là mơ hồ biết có một tổ chức. Trước đây vì lợi ích mà bán đứng Diệp Mi, sau lại vì giữ mạng mà lợi dụng Diệp Mi.
Diệp Nam Kỳ toát ra một thân mồ hôi, cắn nát viên kẹo trong miệng, một hồi lâu mới đè xuống được sát khí trong lòng,
Nếu không phải hiện tại có Thẩm Độ, anh không biết bản thân mình có thể nhẫn nhịn được không.
Báo thù xong, anh muốn sống bên cạnh Thẩm Độ thật tốt, không muốn tay mình dính máu.
Thẩm Độ lén quan sát biểu cảm của Diệp Nam Kỳ, có chút hối hận vì nói cho anh biết những chuyện này, làm hỏng tâm trạng.
Diệp Nam Kỳ không muốn để hắn lo lắng, hơi mỉm cười, biểu tình khôi phục lại như thường: “Nghe nói sinh nhật của đội trưởng Lý sắp đến rồi, đưa anh ta cho đội trưởng Lý làm quà đi.”
Thẩm Độ há miệng thở dốc, phụ họa theo vợ: “Đội trưởng Lý nhất định sẽ rất thích món quà này.”
Tiết Hướng Du hẹn gặp ở một nhà hàng món Tây, không biết là cố ý hay chỉ là vô tình, là một trong số những nhà hàng thuộc chuỗi nhà hàng của Thẩm thị.
Là tự tin thái quá, hay là muốn lấy được lòng tin của Thẩm Độ?
Bên này Thẩm Độ mới vừa nghe trộm được, bên kia anh ta đã lập tức gửi tin nhắn cho Diệp Nam Kỳ, quá trùng hợp đi, khó mà khiến cho người ta không nghĩ nhiều.
Trước khi vào cửa, hai người liếc nhau một cái, Thẩm Độ kéo vợ ra sau lưng, binh đến hắn chặn, đất đến hắn đào, Tiết Hướng Du tới hắn đánh.
Mở cửa liền thấy Tiết Hướng Du mặc một bộ quần áo thoải mái, tư thái cũng rất nhàn nhã, giống như đi gặp bạn bè. Nhìn thấy Thẩm Độ, Tiết Hướng Du cũng không hoảng hốt, rót một ly rượu, kính hắn: “Đã nói rõ là chỉ đi một mình, hai vị đúng là một thể.”
Thẩm Độ nhướng mày, cũng không nhiều lời, cùng Diệp Nam Kỳ đi vào, ngồi xuống, ngoài cười nhưng trong không cười: “Thời tiết bên ngoài cũng phải thay đổi, Tiết thiếu đúng là nhàn nhã.”
Tiết Hướng Du luôn luôn nói chuyện lòng vòng, loanh quanh, thật giả lẫn lộn, nghe vậy liền đặt ly rượu xuống, tươi cười hơi nhạt, hiếm có lại đi thẳng vào vấn đề ngay từ đầu, nói thẳng: “Cũng không phải vậy, hai vị làm chút chuyện, bằng không, hôm nay Phương Hành Viễn cũng sẽ không liên hệ với tôi.”
Diệp Nam Kỳ và Thẩm Độ cũng chưa tỏ thái độ gì, đồ ăn trên bàn, cũng không ai động đến.
Tiết Hướng Du tự nói luôn: “Thẩm tổng phái người theo dõi Phương Hành Viễn, sau khi tôi biết liền cấm hắn liên lạc với tôi. Chỉ tên ngu xuẩn ấy, từ xưa đến nay đều luôn thiếu kiên nhẫn.”
Diệp Nam Kỳ nhấc mí mắt lên, cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu lành lạnh: “Cho nên Tiết thiết quyết định ngừng hợp tác?”
“Không.” Tiết Hướng Du đứng lên, vươn tay về phía anh, tươi cười có kèm chút đứng đắn: “Trước kia không tính là hợp tác. Đại khái là vì có cùng mục đích, những gì tôi có so với các cậu nghĩ còn nhiều hơn, còn có giá trị, không phải sao?”
Thẩm Độ không chút để ý mà thưởng thức bàn tay của Diệp Nam Kỳ bên dưới bàn, khóe môi chứa ý cười, ánh mắt lại lạnh lùng: “Ngại quá, Tiết thiếu. Anh có chỗ nào đáng để tin tưởng sao?”
Tươi cười của Tiết Hướng Du không đổi, cũng không thu tay về: “Không phải Thẩm tổng đã điều tra thân thế của tôi rồi sao, hẳn là đoán được tôi muốn làm gì. Cây cột tốt bị sâu mọt gặm hết thì nên đổ, đám rác rưởi kia dùng hết phúc mà tổ tiên tích cóp được thì nên chết, sớm muộn gì cũng phải sụp, đẩy một cái không phải rất thú vị sao. Dù Tiết gia có gầy thì cũng là lạc đà, Thẩm tổng thật sự không muốn chia một phần sao?”
Thẩm Độ từ trước đến nay đều không ham lợi ích quá mức, không hề dao động, chỉ nhàn nhạt nhìn anh ta.
Đột nhiên Tiết Hướng Du thấy đau đầu, nguyên nhân anh ta không muốn để Thẩm Độ đến chính là vì chuyện này.
Ở trước mặt Diệp Nam Kỳ, Thẩm Độ luôn giả bộ ngoan ngoãn, so với bất kỳ ai đều dịu dàng hơn, nhưng đối với người ngoài, hắn lòng vững như sắt, ai thấy cũng đều đau đầu.
Tuy anh ta tận lực muốn nắm được quyền chủ động, nhưng quyền chủ động này lại bị Thẩm Độ và Diệp Nam Kỳ nắm chặt mất, anh ta thực sự ở thế yếu.
Rằng co một lát, Tiết Hướng Du lùi bước: “…..Vậy, đêm nay tôi sẽ gửi một phần tư liệu cho Thẩm tổng trước, sau khi Thẩm tổng xem xong lại quyết định xem có muốn hợp tác với tôi hay không, thế nào?”
Cuối cùng Thẩm Độ cũng hạ thấp thân phận tôn quý, chuẩn bị muốn cùng Diệp Nam Kỳ về nhà, nghiêng đầu liền thấy anh có hơi thất thần, thấp giọng hỏi: “Nam Nam, sao vậy?”
Bị một câu này của Thẩm Độ làm hoảng sợ, Diệp Nam Kỳ nắm chặt tay Thẩm Độ, giương mắt nhìn Tiết Hướng Du, ánh mắt phức tạp: “Anh từng giúp chị tôi?”
Tiết Hướng Du bình tĩnh nói: “Tôi đã gặp cô ấy hai lần. Lần đầu tiên, toàn thân cô ấy trần trụi, nằm trên mặt đất, tóm lấy ống quần của tôi, cầu xin tôi cứu cô ấy.”
Hô hấp của Diệp Nam Kỳ trở nên nặng nề, gắt gao nhìn chằm chằm anh ta.
Tiết Hướng Du cũng không che dấu, gằn từng chữ một, vừa rõ ràng vừa tàn nhẫn: “Tôi nói với cô ấy, tôi không cứu được.”
Diệp Nam Kỳ lẩm bẩm: “Anh…..”
Tiết Hướng Du nói: “Tối khoác cho cô ấy chiếc áo, liền rời đi.” Dừng một chút, anh ta nói tiếp: “Lần thứ hai, cô ấy lén mang theo camera đến đó, bị tôi phát hiện. Ta giúp nàng giấu giếm, cũng không phải là giúp, chỉ là tôi thấy cô ấy đáng thương.”
Diệp Nam Kỳ không nói gì nữa, cho đến khi đứng dậy cùng Thẩm Độ, lúc đi đến cửa, mới quay đầu lại, trầm giọng nói: “Cảm ơn.”
—
Tớ đã trở lại đây, các cậu đừng giận nha, tuần vừa rồi nhiều lý do ngổn ngang quá mà không up chương được. Trân thành xin lỗi các bạn ạ.
Từ hôm nay chúng tớ sẽ up chương theo lịch cũ nha. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng tớ ạ.
Nhà vẫn đang tiếp tục tuyển editor nha. Hoan nghênh mọi người tham gia.
_LanLan_