Bất đắc dĩ, cô dành leo lên.
– Có điều gì không thưa ngài?
– Đấy, người thấy gì không? – hắn chỉ tay về phía bầu trời – chỗ ngôi sao sáng nhất ấy.
– Tôi thấy rồi, nhưng, thế thì sao?
– Nó ngày một sáng hơn, ngày một gần với ta hơn. Theo ngươi, nó là điền báo cho điều gì?
Cô nhúng vai
– Ngài ngày càng mạnh hơn chăng?
– Hoặc có lẽ ta sắp chết chăng? Ta chẳng biết nữa, nhưng, thế cũng vui
– Vui sao? Sao ngài lại nghĩ như thế?
Vẫn là gương mặt lạnh như tiền đó nhưng giọng nói của hắn bất giác trở nên nghiêm túc hơn.
– Này Hypatia, ta đã sống rất lâu rồi, những thứ gì trên thế giới này có ta đều trả qua hết, dần đần ta cảm thấy chúng đều vô vị. Ta cứ giết, giết, và giết. Thú vui tao nhã cũng mất đi dư vị. Và ta biết, Hypatia chẳng ưng cái thú vui đó chút nào đúng chứ? Ta không đọc suy nghĩ, nhưng ta cảm nhận được. Hiểu chứ?
Cô gật đầu. Đâu phải tự nhiên hắn rảnh rỗi mà ngồi tám chuyện. Những lời này của hắn, tất cả đều có ý đồ cả.