Nhã Lâm tay đang dùng bút sử dụng cũng phải dừng lại. Nhìn lên Nhã Tín vẫn đang bên dưới làm việc thở dài, lão cũng không rõ nên cứu như thế nào.
– Đại phu nhân tới làm phiền con sao? Ta nói lúc trước rồi, việc này ta thật sự lực bất tòng tâm. Trừ khi có người nguyện cướp ngục!
– Phụ thân, hay chúng ta điều binh đi!
Nghe Nhã Tín nói như vậy, Nhã Lâm vội nhìn xung quanh xem có tai mắt gì kỳ lạ hay không.
– Đừng nói bậy bạ! Bây giờ chưa phải lúc, vì Như Tuyết mà làm như vậy không đáng. Nhã Tín, con phải giữ lý trí.
– Phụ thân, chúng ta không phải đều là người thân một nhà hay sao?
Nhã Lâm đành thở dài, sao lão không hiểu cơ chứ. Đều là do ác nữ kia, hại chết người nhà!
– Đúng là ngu xuẩn! Vì đại nghĩa hi sinh vài người thì sao chứ? Chưa nói tới, chuyện của A Tuyết là do nó tự rước vào người. Đừng có nóng vội, ngươi hãy cố gắng nhẫn nại. Hi sinh này của A Tuyết, sẽ tính vào mối thù sau này!
Nhã Tín thấy phụ thân mình tức giận đành im lặng, đúng là hắn quá nóng vội rồi!
Sau khi coi thi xong, Lang Minh Triết lại có chút hứng thú đi tới phòng giam. Hắn muốn xem nữ nhân kia đã bị giày vò tới mức nào.
Bước tới tử ngục, Nhã Như Tuyết bị đánh tới máu thịt hỗn loạn. Lang Minh Triết nhớ lại từng chút vết sẹo giống với roi vọt trên người Nhã Tịnh. Hẳn nàng cũng đã từng có bộ dáng như này, khiến Lang Minh Triết càng thêm tức giận.
– Vương gia, người tới thả ta sao?
Nhã Như Tuyết vẫn ngây ngô, nàng ta biết mình bị Nhã Tịnh chơi một vố rồi. Nhưng nàng ta vẫn tin tưởng, Lang Minh Triết là một người ấm áp. Chắc có lẽ nàng ta đã nhìn quá nhiều sự dịu dàng Lang Minh Triết, đúng là ngốc nghếch. Sự dịu dàng kia của hắn, chỉ thuộc về một người mà thôi. Kẻ đó không phải nàng ta.
– Ngươi đã từng đánh nàng rất nhiều, ta đã cho người hỏi kẻ hầu của ngươi. Nàng ta đã nói hết, vậy những gì trước kia nàng phải chịu, ngươi cũng hãy thử trải qua đi!
Nhã Như Tuyết nghe xong lạnh người, nàng ta điên cuồng gào lên.
– Vương gia, Vương gia. Xin người tha cho ta! Ta không có lần sau đâu!
Lang Minh Triết nhìn tới Nhã Như Tuyết đang gào thét, ánh mắt hắn lạnh nhạt nói.
– Muộn rồi!
Nghe thấy lời này, Nhã Như Tuyết tuyệt vọng rồi! Đúng rồi, Nhã Tịnh không phải Nhã Như Tuyết thật sự. Nàng ta mới là Nhã Như Tuyết, có phải chỉ cần nàng ta nói ra. Lang Minh Triết sẽ suy nghĩ lại? Đúng rồi, chỉ cần nàng nói ra, bản thân sẽ có cơ hội sống đúng không? Nhìn thấy Lang Minh Triết đang có ý định rời đi, Nhã Như Tuyết vội lên tiếng nói.
– Vương gia, xin người nghe ta nói có được hay không? Đây là bí mật rất quan trọng!
Lang Minh Triết có chút hứng thú nghe tới, Nhã Như Tuyết nàng ta mà còn có bí mật quan trọng sao?
– Ngươi nói thử xem?
Lang Minh Triết dừng lại bước chân, bước tới cạnh nàng ta ngồi nhìn nàng ta đang nằm dưới đất. Nhã Như Tuyết như thấy được cọng rơm cứu mạng nói.
– Thật ra ta mới là Nhã Như Tuyết thật sự, Vương phi ngày ngày đầu ấp tay gối bên người là kẻ khác. Nàng ta là Nhã Tịnh, kẻ vô dụng bất tài trong nhà họ Nhã chúng ta. Ngày đó khi đại hỉ diễn ra, ta vì lâm bệnh nặng nên chẳng thể lên kiệu hoa. Nhã Tịnh đã xung phong thay ta gả tới, không ngờ giữa đường lại gặp phải một nhóm thích khách. Từ đó nàng ta biến mất, vì lo lắng mọi người nghi ngờ, ta cũng không thể tự nhận mình là vương phi! Vậy nên, thật ra ta mới là vương phi của người. Ta mới là phu nhân của người, vương gia! Vậy nên người có thể tha cho ta hay không? Cho ta một cơ hội sống, ta nhất định sẽ hết lòng vì người! Ta ái mộ người, đó là sự thật! Chỉ cần người tha cho ta, ta có thể cầu xin phụ thân giúp người lên ngai vàng! Giúp người thống nhất thiên hạ, tướng quân phủ hết lòng vì người!
Lang Minh Triết không mấy quan tâm lời nói của nàng ta, chỉ khẽ cười. Ánh mắt hắn ta lộ rõ sự chết chóc.
– Nhã Lâm một đời suy tính, sao lại có thể nuôi dưỡng ra một nữ nhi như ngươi nhỉ? Ngươi nói xem, ta thật sự là kẻ ngốc hay sao?
Nghe lời này, ánh sáng trong mắt Nhã Như Tuyết vừa sáng lên như bị một bàn tay bóp lấy, tắt ngấm.
– Ngay từ đầu, ta đã điều tra mọi việc, phủ tướng quân các người giấu cũng kỹ đấy! Chỉ là vẫn có kẽ hở mà thôi! Hơn nữa Lang Minh Triết ta chỉ nhận một người, người mà đã bái đường cùng ta. Người đã sống cùng ta bấy lâu nay, duy nhất một người là phu nhân ta. Nhã Tịnh, chỉ mình nàng mà thôi.
Lời vừa nói ra, Nhã Như Tuyết sụp đổ rồi. Nàng ta hối hận cũng đã muộn, đáng lẽ nếu ngày đó nàng ta có thể mặc kệ mọi lời đồn đoán, an phận lấy Lang Minh Triết thì mọi chuyện có thể khác hay sao?
Nhã Như Tuyết không thể nói ra thêm lời nào, ngay cả lời cầu xin tha mạng. Là nàng ta bỏ lỡ hắn trước, là Nhã Tịnh đã cướp đi tất cả!
Đáng lẽ Nhã Tịnh phải chết, đáng lẽ nàng ta không được phép sống sót!
– Nhã Tịnh, ta nguyền rủa ngươi mãi mãi không có được hạnh phúc. Nguyền rủa ngươi vĩnh viễn phải chịu đau khổ, vĩnh viễn không bao giờ sống bình an!
Nhã Như Tuyết biết, dù thế nào bản thân cũng chẳng thể thoát khỏi cái chết nữa. Cắn lưỡi tự sát, nàng ta nghĩ rằng nếu tự sát sẽ như giải thoát cho chính mình.
Lang Minh Triết lạnh nhạt nhìn cái xác trước mắt, chậc. Nàng ta tự sát rồi! Lang Minh Triết cho người dọn xác nàng ta đi, hắn quay đầu. Ánh mắt không có chút thương xót, lạnh lẽo quay đầu rời đi.