Lục Hàm Chi tiến lên ôm bé: “Gọi cha, không phải đa!”
A Thiền: “A đa đa đa…ư a…”
Lục Hàm Chi cười nói: “Có biết nói không vậy? Có thể nói tiếng Hán không? Con đang nói tiếng gì đấy?” Chỉ vài tháng thôi mà ngôn ngữ của bé đã thăng cấp rồi, cậu nghe không hiểu.
Vũ Văn Mân ở phía sau lên tiếng: “A Thiền còn nhỏ, phải 10 tháng mới nói sõi được.”
Lục Hàm Chi ngạc nhiên nhìn hắn: “Vương gia biết?”
Vũ Văn Mân: “… Gần đây Đại hoàng huynh cứ nói mãi bên tai ta.”
Lục Hàm Chi nhẹ nhàng cười, cảm thấy mỗi lần trêu hắn cũng có thú vui mới. Nhưng Đại hoàng tử thật sự rất để tâm việc dạy con, hắn ta thích con trẻ, đợi đứa cháu này sinh ra chắc sẽ thành bạn với A Thiền.
Lục Hàm Chi đang trêu A Thiền, phía sau đột nhiên truyền đến một âm thanh nho nhỏ: “Tiểu Lục Tử bái kiến Vương gia, Vương phi.”
Lục Hàm Chi quay người, nhìn thấy một cậu bé nhỏ gầy. Cậu bé này nhìn chắc khoảng 5-6 tuổi, không thấp nhưng gầy tong teo. Đúng là con nuôi của A Mãn, tên Tiểu Lục Tử.
Lúc đó Lục Hàm Chi nói thăng Tiểu Lục Tử lên làm người hầu nhất đẳng, để cậu bé đi theo A Thiền. Đứa bé này khôn khéo, từ nhỏ đã được A Mãn dạy quy định trong phủ cẩn thận. Mặc dù hơi rụt rè nhưng lại là đứa trẻ ngoan, lễ nghĩa chu toàn.
Lục Hàm Chi nhìn cậu bé là nghĩ tới A Mãn, trong lòng chua xót, bèn tiến lên đỡ Tiểu Lục Tử đứng dậy: “Ở đây đã quen chưa?”
Tiểu Lục Tử không đáp, thật ra không cần hỏi, đương nhiên là không quen rồi.
Đứa trẻ từ nhỏ đã lớn lên trong đám người hầu đột nhiên vào phủ thân vương, sợ là buổi tối còn không ngủ được.
Lục Hàm Chi cười với cậu bé: “Không cần sợ, sau này ngươi đi theo A Thiền, làm thư đồng đi học với nó. Ta tìm trường tư thục cho ngươi, ban ngày tự đi học, đến tối thì chơi với A Thiền một lúc là được.”
Tiểu Lục Tử quỳ xuống dập đầu: “Đại ân của thiếu gia, cả đời Tiểu Lục Tử sẽ không quên.”
Vũ Văn Mân lại ngăn cản: “Đợi đã, ta cảm thấy nó không cần đến trường tư thục.”
Lục Hàm Chi khó hiểu nhìn Vũ Văn Mân, hắn nhìn kĩ Tiểu Lục Tử một lúc rồi nói: “Nó có khiếu học võ, hơn nữa còn là một kỳ tài khó gặp.”
Lục Hàm Chi biết học võ phải xem gân cốt.
Nhưng mà cái thân thể nho nhỏ này của Tiểu Lục Tử, cậu thật sự thấy khó hiểu: “Gầy như vậy… kỳ tài?”
Vũ Văn Mân nói: “Tập võ không nhìn béo hay gầy mà là nhìn gân cốt. Đứa trẻ này trời sinh xương mềm, nên tu học loại võ nghệ linh hoạt nhẹ nhàng.”
Khuôn mặt Lục Hàm Chi lộ vẻ kinh ngạc: “Thế ư? Lợi hại như vậy? Vậy ngài xem ta có được không?”
Vũ Văn Mân ngẩng đầu nhìn Lục Hàm Chi một cái, đi đến bên cạnh cậu, sau khi sờ lung tung trên vai, eo, thân cậu một lượt thì tổng kết: “Không được.”
Lục Hàm Chi:.. Tui nghi ngờ anh đang quấy rối tui!
Mà Vũ Văn Mân lại đi đến trước mặt Tiểu Lục Tử: “Nếu ngươi đồng ý thì bái ta làm thầy, mỗi ngày ta sẽ dạy ngươi một canh giờ. Có thể tập được hay không còn phải xem nghị lực của ngươi.”
Không đợi Vũ Văn Mân nói xong, Tiểu Lục Tử đã quỳ, dập đầu xuống đất.
Cho đến khi dập đến thâm tím, nó mới đứng thẳng dậy: “Tiểu Lục Tử cảm ơn Vương gia, không dám nhận là đồ đệ, chỉ nguyện đi theo Vương gia, thề sẽ trung thành đến chết. Đông hay hè đều chăm chỉ luyện tập, không phụ lời khen của Vương gia.”
Hiếm có đứa trẻ nào mới 6 tuổi đã nói ra được mấy lời như vậy. Tuy trẻ con ở cổ đại đều trưởng thành sớm, nhưng phải công nhận tuy A Mãn không kết hôn, dạy dỗ con cái lại rất tốt.
Lục Hàm Chi định trêu chọc cậu bé, không muốn để một đứa trẻ quá nghiêm túc như vậy.
Cậu kéo Tiểu Lục Tử dậy, nói: “Ôi, nhóc con đừng thận trọng như vậy. Ngài ấy đã nói muốn nhận ngươi làm đồ đệ thì sao ngươi lại không dám gọi sư phụ? Nhanh lên, gọi sư phụ để ngài ấy phát lì xì cho.”
Tiểu Lục Tử bị thiếu gia nhà mình trêu cho đỏ mặt, do dự nói: “Thiếu gia…” Chẳng trách bình thường mẹ toàn cười bảo thiếu gia là một người rất dễ gần, chỉ là không “bình thường” cho lắm.
Lục Hàm Chi bảo: “Gọi thiếu gia gì chứ, lẹ lẹ, gọi sư phụ rồi lấy lì xì, còn thẫn thờ làm gì đấy?”
Tiểu Lục Tử chỉ đành đỏ mặt gọi một tiếng: “Sư… sư phụ.”
Vũ Văn Mân rất đau đầu, trên người hắn không có tiền, chỉ đành tiện tay cởi ngọc bài trên eo xuống, nói: “Vậy làm tín vật bái sư đi!”
Hai tay Tiểu Lục Tử nhận lấy, lại là một hồi dập đầu tạ ơn.
Lục Hàm Chi nhìn thôi cũng thấy mệt, lễ nghi rườm rà ở cổ đại đau đầu thật.
Chờ Tiểu Lục Tử ra ngoài, Lục Hàm Chi quay lại, nhìn thấy A Thiền đang thuần thục bốc đậu sữa trên bàn cho từng viên vào miệng.
Bé ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Lục Hàm Chi, nhếch miệng cười một cái. Lại quay đầu đối diện với ánh mắt của Vũ Văn Mân, đậu sữa “bẹp” một tiếng rơi xuống mặt đất.
Lục Hàm Chi nhìn dáng vẻ sợ hãi của bé là lại muốn cười, quả nhiên nam nữ già trẻ gì gặp người xấu cũng phải sợ.
Vũ Văn Mân nói: “A Thiền ngoan, béo quá không tốt đâu, ăn ít thôi.”
A Thiền ngồi ở đó há miệng nhỏ ra, ngồi yên không động đậy như một con búp bê Nga.
Lục Hàm Chi nghẹn cười: “A Thiền ngoan, đợi lát nữa rồi ăn.”
Vũ Văn Mân quay đầu nhìn Lục Hàm Chi: “Vương phi không được như thế, nếu ngươi nuông chiều nó quá, bổn vương sẽ mời thầy giáo dưỡng đến.”
Lục Hàm Chi biết Vũ Văn Mân muốn tốt cho A Thiền, nhưng bé còn chưa đến 6 tháng, phải học quy tắc nghiêm ngặt như vậy thì quá đáng lắm.
Vũ Văn Mân hiếm khi khuyên bảo tận tình: “Không phải vì A Thiền là con riêng nên ta mới khắt khe đâu. Với ta, ngươi và A Thiền quan trọng như mẫu phi và hoàng huynh. Mẫu phi không phải mẹ ruột của ta, nhưng bà lại yêu thương ta như con ruột. Ta sẽ làm một cha dượng tốt, sẽ không bất công với nó.”
Lục Hàm Chi hiểu nhưng không thích để hắn được yên, bèn dẩu môi nói: “Ai biết ngài có bất công hay không? Hay là ta sinh thêm cho ngài một đứa, ngài thử xem mình có thiên vị không? Không căn không cứ, ai chả biết lưỡi không xương trăm đường lắt léo.”
Vũ Văn Mân: …???
Vũ Văn Mân: Được!
Lục Hàm Chi:… Thèm khát đến chết đi!