—-
Việc kinh doanh của Hồng Oa trước đến nay chưa hề phải lo phiền, ngày Thất Tịch lại càng sôi nổi hơn.
Buổi biểu diễn của Tổ Hợp Kim Hoàng chính thức bắt đầu vào tám giờ tối.
Doãn Tiểu Đao đã đến từ rất sớm.
Phục vụ chỗ Hồng Oa quen mặt cô. Lúc mới ban đầu, phục vụ có tiến lên hỏi cô, cô trả lời rằng, “Tôi muốn nước suối.”
Phục vụ mỉm cười, “Một ly 20 đồng.”
“Mắc quá.”
“… Chị à, chỗ chúng em có niêm yết giá công khai mà.”
“Mắc quá.”
“…” Nụ cười của phục vụ không giữ được nữa, “Chị à, nếu như chị không uống nước suối thì chỗ chúng em còn có thức uống khác.”
“Tôi muốn loại hai đồng ấy.”
“… Xin lỗi, chỗ chúng em không có.”
“Vậy thì tôi không uống nữa.” Cô xoay đầu nhìn lên sân khấu. Tổ Hợp Kim Hoàng vẫn chưa ra.
“…” Phục vụ hoàn toàn không nể nang nữa, “Chị à, tiệm chúng tôi có đặt ra mức tiêu phí thấp nhất.”
“Tôi chỉ có hai đồng.” Cô nhìn thẳng cậu ta.
“…”
Chẳng mấy chốc, Kim Xán Xán bước ra ứng mức tiêu phí thấp nhất cho cô gái kia.
Sau đó, cô gái đó đến nữa, phục vụ đều coi như không nhìn thấy gì.
Hôm nay Doãn Tiểu Đao vẫn như thường lệ chiếm lấy vị trí quan sát tốt nhất.
Thật ra cô chẳng nghe hiểu gì cả.
Nhưng cô thích đến đây ngắm Tứ Lang của mình. Tứ Lang của cô, càng ngắm càng đẹp trai.
—-
Lam Diệm ở sau sân khấu, vừa ăn rong biển Tứ Châu vừa nhắn tin với Doãn Tiểu Đao.
Đây là tháng cai nghiện thứ bảy của hắn.
Bảy tháng trước, hắn đã ký thỏa thuận tự nguyện cai nghiện, nhưng lúc ấy hắn không được tự do. Hắn phải tiến hành điều trị trong cơ quan điều trị cai nghiện đã được nhà nước phê chuẩn. Viện điều trị quản lý theo kiểu nửa khép kín, Lam Diệm vẫn là cai nghiện dưới sự trông nom của Doãn gia gia. Đến bệnh viện, chỉ là treo cái danh thôi.
Lần cai nghiện này, vất vả hơn lần trước nhiều.
Doãn gia gia kiên quyết hơn Doãn Tiểu Đao, ép cho Lam Diệm cầu sống không được xin chết không xong.
Sau giai đoạn cắt cơn cấp tính, thời kỳ kéo dài của Lam Diệm là hơn ba tháng trời. sinh lý hỗn loạn, rối loạn chuyển hóa, trung khu thần kinh ngập trong đau đớn.
Ngày nào Lam Diệm cũng sợ hãi. Sợ mình chịu không nổi, sợ không cẩn thận mà tái hút, sợ tương lai của mình và Doãn Tiểu Đao đi tong. Bởi quá mức lo âu, hắn hồi phục vô cùng chậm chạp. Mất ngủ và táo táo bón nghiêm trọng khiến hắn càng nản lòng nhụt chí, hình thành nên vòng tuần hoàn ác tính.
Lúc đó, vết thương của Doãn Tiểu Đao đã không còn quá đáng ngại nữa, ngày nào cũng đến ở cùng hắn.
Cũng may là cô đến. Không thì Lam Diệm thật sự đã chết rồi.
Cho dù không chết, thì cũng suy nhược thành bệnh.
Cai nghiện là quá trình thử thách sức mạnh ý chí, là trình độ mà loài người gần như không thể nào đạt được. Cho nên mới có câu nói: hút ma túy hủy một đời. Trên thế giới này, người có thể thật sự bỏ hẳn cơn nghiện rất chi là ít ỏi.
Nếu như không có Doãn Tiểu Đao, kỳ tích sẽ không giáng xuống Lam Diệm.
Nhưng mà, Lam Diệm có Doãn Tiểu Đao.
Cô gái vừa kiên cường lại khờ khạo này, là niềm tin của hắn, là nguồn năng lượng lớn nhất khi hắn đấu tranh với cơn nghiện
Qua thời kỳ kéo dài, giấc ngủ của Lam Diệm dần dần hồi phục.
Thân thể khỏe hơn chút rồi, thời gian hắn ra ngoài càng ngày càng nhiều thêm, kinh tế cũng càng ngày càng túng thiếu.
Lam Diệm có bốn kỹ năng: hacker, bẻ khóa, xuống bếp, đánh đàn.
Hacker và bẻ khóa có phần trái đạo đức. Hắn lại không thích nấu cơm cho người không quen biết, thế là kỹ năng kiếm tiền chỉ còn lại duy nhất một ngón.
Cũng vừa khéo, lúc Lam Diệm và Doãn Tiểu Đao ra ngoài đi dạo, tình cờ cứu được Kim Xán Xán.
Thế là, hắn đến Hồng Oa kiếm tiền.
Lam Diệm nhắn xong tin cho Doãn Tiểu Đao, chuẩn bị lên sân khấu. Lúc đứng dậy, hắn xé một gói rong biển nhỏ, ngậm vào miệng.
Kim Xán Xán nhìn thấy, không nhịn được mà nhe răng trợn mắt, “Đời này mình chẳng còn muốn ăn rong biển nữa.”
Lam Diệm sớm muộn gì cũng ngộ độc iốt. Kim Xán Xán tin chắc như thế.
—-
Lúc Tổ Hợp Kim Hoàng lên sàn diễn, toàn sân khấu đều sôi trào.
Cô gái ngồi bên cạnh Doãn Tiểu Đao hú hét không ngừng, hô vang, “Bố Lỗ Pháp Nhi, em yêu anh!”
Bố Lỗ Pháp Nhi là ai? (*)
(* Tên này chắc là phiên âm tiếng nước ngoài nào đó nhưng tra không ra đành để Hán Việt hen)
Doãn Tiểu Đao chẳng hiểu mô tê gì.
Cô lấy một gói rong biển Tứ Châu ra, ăn từng miếng từng miếng một.
Lam Diệm đứng trên sân khấu.
Doãn Tiểu Đao ngồi dưới tiền sảnh.
Điểm giống nhau là, hai người đều đang ngậm một miếng rong biển. Mùi vị giống như lần chạm môi ngắn ngủi ngày đó, thơm thơm ngòn ngọt.
Doãn Tiểu Đao chẳng nhìn thấy ai cả, cô chỉ nhìn mỗi Lam Diệm. Tuy rằng mặt hắn bôi trét rất kỳ quái, nhưng cô có thể dựa vào ký ức của mình mà phác họa lên ngũ quan của hắn.
Cô nghĩ, bây giờ hắn đã cai nghiện, vậy thì có phải cô đã có thể thích hắn rồi không.
Hết một bài, hứng thú của khán giả tăng vọt.
Lam Diệm trên sân khấu lại lấy một miếng rong biển ra.
Kim Xán Xán suýt chút trợn trắng mắt.
Hắn điều chỉnh vị trí của microphone, đột nhiên lên tiếng, “Hôm nay là lần biểu diễn cuối cùng của tôi.”
Dưới ghế khán giả rần rần hỏi, “Tại sao vậy!”
Kim Xán Xán và thành viên họ Hoàng cùng một vẻ mặt ngạc nhiên hết sức.
Lam Diệm tiếp tục nói, “Tôi kiếm đủ tiền cưới vợ rồi, sắp sửa kết thúc đời độc thân.”
Dưới ghế khán giả một trận huyên náo, “Tại sao vậy!”
Lam Diệm cong miệng cười, “Tại sao phải tuyên bố trong ngày hôm nay? Bởi vì đây là một ngày thích hợp để ngược FA.”
Toàn trường ồ lên.
Trình Ý ở trong phòng bao ôm lấy Chu Hồng Hồng nói, “Bà xã à, cũng may là hôm nay anh đưa em đến đây. Ngược FA cũng không ngược đến anh.”
Chu Hồng Hồng, “…”
Tác giả có lời muốn nói: Chương này, nếu như đọc không hiểu thì coi như là phiên ngoại. Còn nếu như đọc hiểu thì chính là chính văn.