Tay Hoắc Vân Thâm nắm chặt đến chết lặng: “Khanh Khanh còn bao nhiêu thời gian.”
“Khoảng một tháng,” Bác sĩ Hà không dừng lại, lập tức tiếp tục nói, “Hoắc tổng, cậu từng đề cập với tôi về việc giả chết, tôi cũng cẩn thận cân nhắc rồi, tôi cần phải nhấn mạnh với cậu —”
“Thứ nhất, chìa khoá có phải là muốn mạng cậu hay không, chúng ta còn chưa chắc chắn.”
“Thứ hai, chết như thế nào, rốt cuộc là cô ấy nghe được tin, hay là cần… chết ở trước mặt cô ấy, để cô ấy tận mắt nhìn thấy.”
“Cuối cùng… có lẽ cậu cho rằng, dù thế nào, chỉ cần thử một lần là được, nhưng tình huống thực tế là — nếu suy đoán là thật, vậy chúng ta chỉ có cơ hội một lần.”
“Dưới loại thôi miên sâu có tính mục tiêu cao như thế này, chìa khoá để thức tỉnh chỉ có một, một khi chúng ta chọn sai ‘cách chết’, ổ khoá trong tiềm thức của phu nhân sẽ nhận được thông báo rằng cậu đã chết một lần, nhưng lại không thể mở được, rất có thể sẽ bị khoá vĩnh viễn.”
Bác sĩ Hà nghiêm giọng: “Cho nên Hoắc tổng, chúng ta không thể tùy tiện làm, cậu cho tôi thêm chút thời gian, tôi bảo đảm có thể tìm ra người kia.”
Hoắc Vân Thâm nhìn chằm chằm anh ta: “Nhẫn nại của tôi có hạn, tìm không ra thì nói, ta sẽ đi làm, nếu thất bại, cô ấy điên cô ấy ngốc, tôi chăm sóc, cô ấy hôn mê bất tỉnh, tôi chờ, cô ấy dám chết, tôi đi cùng.”
Nói xong, Hoắc Vân Thâm xoay người đi vào phòng ngủ, nâng cô gái nhỏ đang bối rối ra khỏi chăn.
“Anh anh anh rốt cuộc là ai.”
Hoắc Vân Thâm mỉm cười nhìn cô: “Khanh Khanh hy vọng anh là ai.”
Đầu óc Ngôn Khanh hơi chậm chạp, lại bị thương sau mười chín tuổi, nên so với thường ngày cô ngọt ngào mềm mại hơn rất nhiều, đôi mắt đen láy cẩn thận nhìn anh, đôi môi đỏ tươi đáng thương mím lại.
Cô lặng lẽ hy vọng anh là bạn trai mình…
Nhưng vấn đề là cô cũng không thể quá mặt dày!
Hoắc Vân Thâm nhìn chăm chú dáng vẻ ngốc nghếch của người yêu, hôn lên má cô một cái, thấp giọng nói: “Tiểu khả ái, anh là chồng em, cái loại đã kết hôn ấy.”
Quên thì quên thôi.
Cho dù ký ức chỉ có hạn sử dụng một ngày cũng không sao.
Khanh Khanh của anh đã chịu khổ nhiều rồi, mỗi phút mỗi giây, anh đều phải cho cô ngọt.
Lúc cô thực sự mười chín, anh vẫn còn là một tiểu tử nghèo bán mạng kiếm tiền, tương lai xa vời, thanh danh hỗn độn, anh đánh mất cô.
Hiện tại cô mười chín tuổi, anh muốn dâng tất cả những thứ có thể khiến cô cười đến trước mặt cô.
Lúc trước Khanh Khanh đến đối xử tốt với anh, anh lạnh mặt từ chối, bắt nạt cô.
Hiện giờ anh đến trả, trả lại cho cô mối tình đầu được nâng niu trân trọng ngay từ những ngày đầu tiên.
***
Lâm Uyển làm người đại diện, đã gấp đến mức suy sụp, mơ hồ biết Khanh Bảo bị bệnh, tạm dừng hết tất cả hoạt động, nhưng ngày đó chứng kiến Hoắc tổng đưa cô đi, cũng không có lá gan hỏi.
Lời mời trong tay cô ấy chồng chất như núi, ekip chương trình 《Hàng đêm sênh ca》 cũng sầu đến độ bạc trắng tóc, tất cả đều chờ Khanh Bảo khôi phục sẽ bắt đầu hoạt động trở lại.
Tập đầu tiên đã lên sóng cách đây vài ngày, danh tiếng nổ mạnh, dù là ở phần sinh hoạt sáng tác, hay phần biểu diễn, Khanh Bảo đều thu hút đủ sự chú ý, nếu không phải cô, chương trình cũng coi như bỏ.
Việc ghi hình tập hai đã trì hoãn một thời gian dài, lửa xém lông mày.
Lâm Uyển căng da đầu liên hệ với Hoắc thị, không dám tìm Hoắc tổng, mà tìm Mẫn Kính: “Ngôn Khanh cô ấy —”
Mẫn Kính nói: “Phu nhân đã khá hơn nhiều, Hoắc tổng đồng ý quay tiếp, nhưng địa điểm và chủ đề sẽ thay đổi.”
Lần trước là quanh Hải Thành, chủ đề thiên hướng đô thị hiện đại, hoàn cảnh phức tạp. Hoắc tổng chọn phía nam có nhiệt độ không khí ấm áp hơn, có cảnh xuân tươi đẹp cho bảo bối của anh xem.
Bên kia, Hoắc Vân Thâm dẫn cô vợ nhỏ đến xích đu trong sân biệt thự, vừa chậm rãi đẩy cô vừa hỏi: “Khanh Khanh có muốn đi ra ngoài chơi không?”
Ngôn Khanh tiếp thu lượng tin tức quá lớn, đang cố gắng tiêu hóa: “Em là ca sĩ, còn rất nổi tiếng, muốn ghi hình chương trình, viết nhạc, nhưng ai em cũng không quen mà, đi là lộ đấy.”
Hoắc Vân Thâm ổn định bàn đu dây, đôi tay chống lên hai bên tay vịn, cúi người tới gần cô: “Em biết anh.”
Hàng mi dài của Ngôn Khanh khẽ động, chóp mũi phiếm hồng, ngón tay tinh tế lay lay góc áo anh: “Anh đi cùng em à?”
Cô rất ngoan, thật sự giống con thú nhỏ, mềm mại hồ đồ, ngây thơ mà hấp dẫn, ánh mắt nhìn anh trong suốt sáng ngời.
Trái tim Hoắc Vân Thâm hòa tan, yết hầu lăn lăn: “Em đi đâu anh đi đó.”
Đội ngũ chương trình 《Hàng đêm sênh ca》 chẳng hề nản lòng vì phải chờ ngày ghi hình lại, có kinh phí lớn và sự sắp xếp thoả đáng của Hoắc thị, tất cả đều tràn đầy nhiệt tình như được tiêm máu gà, dùng thời gian ngắn nhất bài trí cảnh quay.
Theo yêu cầu của kim chủ ba ba Hoắc tiên sinh, Hạ Minh Cẩn vẫn tới làm khách mời tạm thời, thêm vào đó còn có cả Âu Dương đã nhanh chóng nổi tiếng sau khi nhóm nhạc nữ xuất đạo.
Hoắc Vân Thâm che chở Ngôn Khanh tới trường quay. Hứa Mạt Hàm với Âu Dương đã đến từ sớm, lòng nóng như lửa đốt, nhìn thấy Khanh Bảo sau bao ngày, nhào lên cuống cuồng lau nước mắt.
Ngôn Khanh bất giác túm lấy ống tay áo Hoắc Vân Thâm, giống như tìm được chỗ dựa, ổn định tâm trạng, cười ngọt ngào với hai cô gái ngốc: “Chào hai người nha.”
Hứa Mạt Hàm và Âu Dương phát điên a a a.
Hoắc Vân Thâm không muốn dọa đến Khanh Khanh, vẫn luôn giữ đúng mực, không tùy ý làm bậy với cô.
Nhưng cách đó không xa Hạ Minh Cẩn xuất hiện, khiến mặt anh trầm xuống.
Ngôn Khanh cực kỳ nhạy cảm, ngẩng mặt nhìn vẻ mặt anh, cho rằng anh không vui, rất nỗ lực muốn dỗ dành.
Hoắc Vân Thâm không hề khắc chế, ôm cô vào trong khuỷu tay, sờ tóc cô, ánh mắt lãnh đạm quét về phía Hạ Minh Cẩn.
Ngôn Khanh mềm giọng hỏi: “Anh sao vậy?”
Hoắc Vân Thâm rũ mắt nhìn cô, trong mắt cô gái nhỏ không có người khác, chỉ có mình anh.
Anh bỗng thu liễm uy thế khắp người, thấp giọng than thở với cô: “Khanh Khanh, người kia từng bắt nạt anh, nói xấu anh, muốn cướp em đi, em mau xem — anh ta lại tới bắt nạt anh.”
Ngôn Khanh tức giận, quyết đoán chắn trước mặt Hoắc Vân Thâm, trừng mắt nhìn Hạ Minh Cẩn mang vẻ mặt hoang mang, thành công chặn lại một đống lời nói của anh ta.
Hoắc Vân Thâm thỏa mãn đến độ máu nóng sôi trào, hôn vành tai mềm mại của Ngôn Khanh.
Vợ thật tốt.
Ngôn Khanh run lên, mặt đỏ bừng xoa xoa, đầu ngón tay cũng mang sắc anh đào.
Cô ngắc ngứ, hai má đều phồng cả lên, giống như bánh bao trắng: “Anh, anh đừng hôn loạn…”
Hoắc Vân Thâm si mê ngắm cô, ngây ngốc cười: “Được.”
Ngày thứ ba, lần thứ ba ký ức của Khanh Khanh trở về con số không, sáng sớm tỉnh lại, anh vẫn chồng cô, ánh mắt đầu tiên cô liền nhìn đến anh.
Anh không ngại phiền một lần nữa giảng giải cho nghe về thế giới mới toanh này, cho cô xem giấy kết hôn.
Nhưng anh hiểu, đối với Khanh Khanh, đây chỉ là hôn nhân, chứ không phải tình yêu.
Buổi chiều chương trình chính thức ghi hình, khách mời tập trước cùng nhau tụ tập ở bên ngoài, trừ Nguyễn Gia đã bị loại bỏ, cộng thêm khách mời tạm thời, hiện trường vô cùng náo nhiệt.
Hứa Mạt Hàm và Âu Dương ăn ý mười phần, kẹp Ngôn Khanh ở bên trong, không cho cô có bất cứ cái gì khó xử.
Ngôn Khanh cũng hoà nhập vào bầu không khí này rất nhanh, bởi vì ngốc manh nên được cộng thêm không ít điểm nổi bật.
Cô chẳng hề hoảng hốt chút nào, bởi vì Hoắc Vân Thâm đứng ở ngay sau máy quay, bên môi anh là nụ cười, anh nhìn cô chăm chú không chớp mắt, cho dù cô nhìn qua đó lúc nào, cũng đều có thể chuẩn xác bắt được ánh mắt anh.
Hứa Mạt Hàm đỡ trán: “Má ơi thật là không nhìn nổi, Hoắc tổng dịu dàng quá mức.”
“Cũng không phải,” Âu Dương liếc mắt, “nhìn nữ khách mời bên kia đi, con mắt muốn rớt trên người Hoắc tổng rồi, chắc là bị chuyện Nguyễn Gia dọa sợ, nếu không tớ đoán cũng ngo ngoe rục rịch.”
“Để mấy cô nàng mộng xuân thu đi, Hoắc tổng có chủ rồi.” Hứa Mạt Hàm cười lạnh.
“Mơ ước người đàn ông của Khanh Bảo nhà mình, cũng không lấy gương soi.” Âu Dương trợn mắt.
Ngôn Khanh vừa ngắm Hoắc Vân Thâm, liền quay đầu.
Trêu hoa ghẹo nguyệt.
Cô mới không có không vui đâu, dù sao cũng không thân với anh, chỉ là chồng plastic trên mặt giấy mà thôi.
Ngôn Khanh rầu rĩ quay xong một đoạn. Tầm mắt nào đó từ đầu đến cuối vẫn như bóng với hình, không tiếng động khát cầu cô đáp lại. Thừa dịp đang được nghỉ ngơi, cô nắm chặt tay đi qua, yêu cầu anh: “Anh đừng đứng đây mãi nữa.”
Hoắc Vân Thâm nhìn chằm chằm vẻ mặt khó xử của Khanh Khanh, không khỏi chọc chọc vài cái, cảm giác như kẹo bông gòn, làm anh yêu thích không buông tay.
Anh cong lưng hỏi: “Không muốn thấy anh?”
Ngôn Khanh không giấu được gì, lẩm bẩm: “Người khác còn muốn gặp anh hơn em.”
Rung động trong lòng Hoắc Vân bị mật nóng tưới đẫm, anh trực tiếp ôm lấy cô, một nữ ca sĩ trong tối ngoài sáng đánh giá bị chịu kích thích.
Anh nhướng mày: “Nhưng anh chỉ có thể nhìn thấy em.”
Ngôn Khanh luống cuống tay chân chạy trốn, tiếp tục ghi hình phần sau.
Địa điểm ghi hình non xanh nước biếc, phạm vi thu thập đồ dùng sinh hoạt có nhà, có trại nuôi ngựa với diện tích rất lớn, chất lượng ngựa tốt, vừa vặn có một số phần lấy cảnh ở bên trong, chủ nhân trại nuôi ngựa nhiệt tình mời các khách quý vào cưỡi chơi. Ngôn Khanh không dám cưỡi, chỉ thử thăm dò sờ mông một con màu nâu, sờ siêu mượt.
Cô nóng lòng muốn thử một chút, nhưng vẫn lựa chọn từ bỏ.
Quá khó.
Vốn dĩ trí nhớ đã không tốt, còn hơi chậm chạp, nếu chẳng may bị ngã, chẳng phải là cô ngu ngốc luôn sao.
Quay đến chạng vạng, quá trình thu thập nguyên liệu nấu ăn gần như đã kết thúc, tổ của Ngôn Khanh và Hứa Mạt Hàm đi dọc theo bờ sông nhỏ trở về.
Cây cỏ bên bờ sông tốt sum xuê, nước sông trong vắt.
Hứa Mạt Hàm bỗng kinh ngạc kêu: “Ấy, Khanh Bảo cậu xem, đom đóm!”
Trên bầu trời chưa tối lắm, giữa không trung có một tia sáng ấm áp màu vàng, đang từ từ bay lượn.
Ngôn Khanh chưa từng thấy, vui sướng đuổi theo hai bước, nhón chân muốn chạm vào, ngược lại đom đóm rất tinh, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, không cho cô đến gần.
Cô cười thở dài: “Thật keo kiệt mà —”
Hứa Mạt Hàm an ủi cô: “Là Khanh Bảo nhà mình quá đẹp, đom đóm xấu hổ.”
Ngôn Khanh lưu luyến mỗi bước đi, chờ không thấy bóng dáng đom đóm nữa, mới cùng Hứa Mạt Hàm về nhà quay bữa tối.
Chỉ là từ lúc đi vào, Hoắc Vân Thâm cả ngày làm bạn lại không thấy bóng dáng đâu, cô hơi mất mát, ủ rũ gục đầu xuống.
Cùng thời gian tại bờ sông nhỏ, Mẫn Kính cởi tây trang, xắn tay áo sơmi dẫn đầu một nhóm trợ lý và thư ký đặc biệt của Hoắc thị, đang tận tâm bắt bọ trong bụi cây ven sông.
Mẹ nó sao đom đóm ít vậy!
Mẫn Kính mệt chết, nhưng ngẩng đầu liền thấy, một mình Hoắc tiên sinh thu hoạch được rất nhiều, từng lọ từng lọ thuỷ tinh trong suốt tinh xảo, xếp trên tay anh sáng lấp la lấp lánh.
Kỳ lạ, sao Thâm ca có thể làm được, bọn họ cứ như vậy xong đời?!
Mẫn Kính hừng hực ý chí, lãnh đạo mọi người chiến đấu hết mình, không muốn cách Thâm ca quá xa.
Hoắc Vân Thâm nhận lấy thành quả chiến đấu, tự tay bố trí ở trên cây, anh nâng đồng hồ nhìn thời gian, đi đến bụi cây cuối, cởi bỏ dây thừng ngựa, ngoái đầu lại lạnh lùng nói: “Đều đi thôi.”
Giọng anh lạnh băng, mặt mày lại rất ấm áp.
Mẫn Kính đi được vài bước, không nhịn được vẫn quay đầu nhìn anh, Thâm ca đứng bên gốc cây, cao gầy đĩnh bạt, lạnh lẽo mà nghiêm trang.
Cùng Thâm ca trải qua nhiều gian khổ, bước qua nhiều bụi gai, anh ta không cầu gì khác, chỉ ngóng trông Thâm ca hạnh phúc.
Ngôn Khanh nhận được tin nhắn của Hoắc Vân Thâm ngay sau khi kết thúc buổi quay: “Khanh Khanh, buồn ngủ không?”
Tim cô đập binh binh, đầu óc vốn có chút mệt mỏi lập tức tỉnh táo, mất mát cũng tản đi hết, vui vẻ đáp: “Không buồn ngủ.”
“Thật ngoan, ra đây tìm anh.”
Ngôn Khanh đi ra ngoài nhìn xung quanh khắp nơi, Hoắc Vân Thâm lập tức gọi điện thoại tới: “Anh ở bờ sông nhỏ, đừng sợ, đừng nóng vội, chậm rãi đến đây.”
Nhưng cô không chậm được, bước chân càng lúc càng nhanh, chạy một hơi đến bờ sông. Ánh trăng sáng treo trên đỉnh đầu, gió mềm như lụa, xen vào đó là vô số chùm sáng nho nhỏ nhấp nháy rải rác trong bụi cây.
Có tiếng loạt xoạt truyền đến.
Ngôn Khanh sửng sốt, ngơ ngác nhìn chằm chằm phía trước.
Âm thanh dần to hơn, có một bóng người mờ nhạt tới gần cô trong ánh sáng ấm áp.
Là vó ngựa ưu nhã, đạp lên lá rụng.
Nhịp tim Ngôn Khanh đột nhiên tăng nhanh, cô không khỏi tiến lên phía trước một bước. Giữa không gian loang lổ bóng cây, tuấn mã màu nâu chậm rãi bước ra khỏi bóng râm của cây cối, có một người đàn ông dáng người thẳng tắp đang khống chế nó, tóc ngắn bị gió đêm thổi bay bay, lướt qua đôi mắt anh đen nhánh.
Bóng đêm dù mê người, cũng không bằng một phần vạn anh.
Ngôn Khanh ngừng thở.
Hoắc Vân Thâm thúc ngựa đến bên cạnh cô, môi mỏng cong lên, bàn tay có khớp xương rõ ràng vươn ra, anh hạ sống lưng, bế cô gái nhỏ nhẹ như không xương lên, đặt trên lưng ngựa.
“Muốn cưỡi ngựa có phải không?”
Không biết thế nào cái mũi Ngôn Khanh lại lên men, khe khẽ gật đầu.
Cô muốn, cô không dám, đều bị anh phát hiện.
Hoắc Vân Thâm một tay ôm lấy eo cô, một tay kéo dây cương ngựa đổi hướng, đưa cô đi vào con đường nhỏ tràn đầy ánh đèn vàng.
Trên những ngọn cây cao cao thấp thấp hai bên đường, là anh đích thân treo từng bình thuỷ tinh lên.
Hoắc Vân Thâm cúi đầu hôn tóc cô: “Đom đóm đều ở chỗ này, Khanh Khanh muốn nhìn bao lâu xem bao lâu tuỳ ý, chờ xem đủ rồi, chúng ta cùng thả.”
Anh dừng lại dưới gốc cây, thả một lọ ra, để vào lòng bàn tay mát lạnh của cô, tiện đà bao lấy tay cô.
Lông mi Ngôn Khanh ẩm ướt, bình tĩnh nhìn một đoàn ánh sáng, nức nở nói: “Anh làm gì đó, ngày mai em, ngày mai có thể em không nhớ nổi…”
Hoắc Vân Thâm ôm chặt cô, thấp giọng cười: “Không sao, đây là yêu cầu đêm nay của anh.”
“… Yêu cầu gì?”
Giọng anh trầm xuống.
“Anh muốn theo đuổi Khanh Khanh, để Khanh Khanh yêu đương với anh.”
“Lấy thân phận vợ, một lần nữa yêu anh.”
Ngày mai cô không nhớ, vậy ngày mai tiếp tục theo đuổi.
Một mối tình đầu của anh, thay đổi cô vô số lần.
Anh yêu cô, yêu đủ loại dáng vẻ, yêu mỗi đoạn ký ức khác biệt, chỉ duy nhất linh hồn không thay đổi.