Thi thể trong phủ mặc dù đã được mang đi, nhưng trên đất vẫn còn lưu lại vết máu chưa kịp cọ rửa, Thái phó đại nhân dùng Cát phủ làm quân doanh tạm thời, trấn giữ ở phòng khách, thỉnh thoảng lại có người đi vào mỗi người một sắc thái vội vàng đi vào báo cáo công việc.
Cát Thanh Viễn chạy trốn rất vội vàng, căn bản sẽ không thể để ý tới Hoàng đế cùng mẹ khác cha đang ở trong hoàng cung. Tiểu Hoàng đế đáng thương mới chỉ có bảy tuổi, bên trong hoàng cung ngay cả một người thân tín cũng không có. Khi Vệ Thái phó dẫn binh mã xông vào cửa Hoàng Cung, nghe thấy mọi người kinh hoảng gào thét, bị dọa sợ đến mức nằm trên giường oa oa khóc lớn nhưng cũng không có ai để ý tới.
Khi Lỗ Dự Đạt dẫn theo một đội nhân mã chạy vào hoàng cung, tiểu Hoàng đế còn đang khóc không ngừng. Lỗ Dự Đạt nhíu mày một cái, mặc dù không muốn hạ thủ với một đứa bé, đáng tiếc thân phận của nó, bất kể là tiểu thiếu gia Cát gia hay là con riêng của tiên hoàng, đã định trước nó không thể sống được quá lâu, liền sai người trông giữ nó.
Hôm đó, khi ánh mặt mặt trời lên chính ngọ, thì trong ngoài kinh thành cơ bản cũng đã được dẹp yên.
Mấy ngày nay Cát gia phách lối, ngang ngược còn vượt qua cả Vệ Thái phó, đáng tiếc nền móng chưa đủ vững để có thể ghim sâu vào trong lòng triều thần Đại Ngụy, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi sao có thể so sánh được với thế lực Thái phó xây dựng trong nhiều năm? Nếu Vệ Lãnh Hầu đã chết thì tốt, nhưng nếu còn sống, chỉ cần ba chữ kia đã đủ để khiến quan lại trong kinh thành hoảng sợ. Thế cục như vậy, ai cũng không ngờ tới, Thái phó vốn thuộc loại người không nói lý lẽ, chỉ dựa vào quân đội hoành hành ngang ngược, coi như là nếu Cát Thanh Viễn có lưu lại mật thám thì cũng là anhhùng không có đất dụng võ, ngoài việc núp trong nhà run lẩy bẩy thì không thể làm được gì.
Lỗ Dự Đạt dẫn theo binh sĩ lùng bắt những kẻ tay sai lúc trước đã theo Cát gia làm bậy, kinh thành cũng dần trở nên ổn định.
Thái phó không muốn ở lại Cát phủ quá lâu, muốn dẫn Vĩnh An công chúa sớm hồi cung. Dù sao hôm qua mới là lần đầu được nếm thử thức ăn ngon, lúc nào cũng có cảm giác giống như Thiên Bồng Nguyên Soái ăn quả nhân sâm, vẫn còn chưa kịp nghĩ ra hương vị trong đó là gì, luôn muốn hồi cung, ở trên giường một lần nữa ôm lấy giai nhân hưởng thụ lại xem hương vị đó là gì mới tốt.
Đúng lúc này, một đội binh lính dẫn Cát Vân Nhi đi tới trước mặt Thái phó và Niếp Thanh Lân: “Bẩm báo Thái phó, gia quyến Cát gia đều đang bị giam giữ chờ người tới thẩm vấn, có đưa tiểu thư Cát gia này vào thiên lao hay không?”
Niếp Thanh Lân ngẩng đầu nhìn về phía Cát Vân Nhi, nhìn thấy tóc tai nàng ta toán loạn, hai tay bị trói chéo ở sau lưng, bộ dáng chật vật, trong lòng cũng cảm thấy khổ sở không nói ra được. Dù sao trong khoảng thời gian nàng làm công chúa, Cát Vân Nhi đối xử với nàng không tệ, nàng và nàng ta còn kết giao bằng hữu. Mặc dù oán hận Cát Thanh Viễn nhưng nàng biết việc này không có quan hệ gì đến Cát Vân Nhi, phụ thân và huynh trưởng có dã tâm, nàng ta là nữ nhi thì sao có quyền làm chủ chứ.
Đáng tiếc mấy ngày trước đây thiên kim quý nữ Cát gia này phong quang vô hạn, nhưng một khi xảy ra chuyện không tốt, phụ thân và huynh trưởng của nàng sao còn lo lắng cho nàng được nữa? Tình cảnh chỉ biết chờ chết của nàng đâu khác gì mẫu phi và đám phi tần của tiên hoàng lúc Vệ Lãnh Diêu tiến hành cung biến?
Nghĩ đến đây, hào hứng của nàng đều tan biến. Vệ Lãnh Hầu nhạy bén nhận ra tâm tình của bé con không tốt, liền nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
Tối hôm qua lộn xộn cả một đêm, lúc này đang là giữa trưa, ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp Cát phủ. Vệ Thái phó đã dẹp yên được quân phản loạn, tìm được và cũng thành công ăn được Long Châu, cả người đều thoải mái, ngay cả gương mặt lúc bình thường luôn u ám lúc này cũng thay đổi tựa như được ánh mặt trời chiếu rọi. Mà Niếp Thanh Lân mới lần đầu trải nghiệm hương vị mới, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa tan, gương mặt trang điểm vô cùng xinh đẹp. Khi Cát Vân Nhi ngước mắt lên, nhìn thấy Vệ Lãnh Diêu và Niếp Thanh Lân như một đôi tiên nhân quyến lữ dưới ánh mặt trời, phẫn hận trong lòng càng tăng thêm, chỉ muốn bùng phát ra.
Nàng ta cũng giống như phần lớn các thiếu nữ lần đâu yêu đương trong triều, đều có đối tượng âm thâm ảo tưởng ái mộ. Cát Vân Nhi lén xem qua tiểu thuyết sắc tình nên đối với phương diện này nghĩ cũng sâu hơn một chút.
Vốn ở trong lòng nàng, ngoại trừ ca ca thì chỉ có Vệ Lãnh Diêu được coi là một nam tử hiếm có. Ở yến hội cung đình lần trước, nàng âm thầm dựa theo bộ dáng tiên nhân của Thái phó đại nhân, tự tưởng tượng ra tình cảnh nàng và Thái phó cùng đến chùa dâng hương, vô tình gặp gỡ trong vườn hoa.
Mặc dù thỉnh thoảng nghe được tiếng phụ thân phát ra từ trong thư phòng của ca ca, trong lòng cũng biết ca ca có dã tâm với ngôi vị Hoàng đế, nhưng mấy ngày trước đây khi nghe Vệ Lãnh Hầu và Hắc Kỳ quân của hắn đều đến Lễ huyện, vẫn âm thầm thương tâm rất lâu.
không nghĩ tới rằng nam tử anh tuấn như tiên này vừa mới xuất hiện, liền lấy cả nhà mình làm tế phẩm. Phụ thân chết thảm dưới đao của Vệ Lãnh Hầu, ca ca sống chết không rõ, đệ đệ ở trong cung không biết còn có thể gặp lại nữa hay không.
Nhưng trước mắt mình lại nhìn thấy cảnh gì thế này? Nhìn thấy Vệ Thái phó dùng ánh mắt ôn nhu nhìn về phía Vĩnh An công chúa, ghen tị phẫn hận giống như một đàn sói, từng con từng con xông đến cắn nuốt nàng.
Vĩnh An công chúa, nàng vẫn coi nữ nhân xinh đẹp thông minh này là tri kỷ, nhưng hai người một khắc trước vẫn còn ở trong cung ngọt ngào tâm sựvề những ý định về chuyện gia thất, một khắc sau nàng ấy lại lãnh đạm, không chịu gặp mặt mình nữa, giống như hai người chưa từng có giao hảo. Trong lòng nàng không biết mình đã làm sai chỗ nào, trong lòng luôn thấy vui vì nữ nhân xinh đẹp thông minh kia sẽ thành thân với ca ca của mình, luôn nghĩ sau này sớm chiều chung sống chung trong phủ, tiểu tẩu tử này và mình sẽ vô cùng thân mật khăng khít.
Nhưng công chúa Đại Ngụy trong đêm tân hôn, lúc phu gia chịu khổ tai họa bất ngờ, lại cùng một nam nhân khác động phòng trong Cát phủ nhà nàng. Chỉ trong một đêm, phụ thân của nàng chết thảm, huynh trưởng chạy trốn, chỉ trong một đêm, nàng từ thiên chi kiêu nữ rơi xuống thành mộtnữ nhân nghèo khó. Mà giờ khắc này, lúc nàng nhìn thấy hai người mình coi trọng từ trong tân phòng Cát phủ bước ra, tâm tình đơn thuần hồn nhiên trước kia cũng ầm ầm sụp đổ. Trong lòng nàng chỉ có hận, chỉ có oán, cho dù chết, nàng cũng muốn bọn họ phải chôn cùng.
Trong lòng ác ý dâng lên, sự cố chấp trong huyết mạch Cát gia chiếm thượng phong, nàng bật cười lớn, thanh âm sắc nhọn mà điên cuồng:
“Vĩnh An công chúa, thật sự là rất tốt! Chiếm trong bát, nhìn trong nồi. Ngươi đã tằng tịu với Vệ Thái phó, lại còn trốn ra ngoài hoàng cung vụng trộm với ca ca của ta. Tin tức Vệ Thái phó bỏ mình vừa mới truyền đến, ngươi liền lắc mình một cái trở thành thê tử cưới hỏi đàng hoàng của Cát Thái phó. Mà khi Cát gia ta vừa mới bị lật đổ, ngươi lại ở trong tân phòng của phu quân dính chặt lấy Vệ Thái phó. Mọi việc đều thuận lợi, thật đúng là cá gặp nước!
Vệ Lãnh Hầu! Ngươi cũng đừng nên cao hứng quá sớm. Ngươi cho rằng nữ nhân này thật lòng với ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi không biết là nàng ta và ca ca của ta là thanh mai trúc mã sao? Nàng ta đã sớm quyến rũ ca ca của ta! Nếu không lúc thi Đình nàng ta đã không chỉ điểm cho ca ca ta, ca ca ta thân là con cháu thế gia, làm sao sẽ lưu lại kinh thành! Chớ quên, dù sao nàng ta cũng họ Niếp, là tỷ tỷ của Hoàng đế hiện tại! Nàng ta có thể quyến rũ ca ca của ta, cũng có thể quyến rũ những người khác nữa. Sớm muộn gì nàng ta sẽ tìm nam nhân mạnh hơn ngươi, đến lúc đó chính là lúc Vệ Lãnh Hầu gia các ngươi chết không có chỗ chôn. Cát gia ta chính là vết xe đổ của ngươi. Ta sẽ nhìn thật kỹ kết cục sau này của các ngươi…”
Rất nhanh miệng Cát Vân Nhi đã bị binh lính bên cạnh chặn lại, kéo thẳng ra khỏi cửa phủ.
Vệ Lãnh Hầu không nói gì thêm, đưa tay kéo công chúa đi ra khỏi Cát phủ, đến lúc ngồi trên xe ngựa thì cũng không nói gì, trong lúc nhất thời, hai người trên xe ngựa yên lặng không tiếng động với những suy nghĩ nghi ngờ của riêng mình.
Trong lòng Niếp Thanh Lân âm thầm thở dài: Cát Vân Nhi, vốn nghĩ ngươi là người ngây thơ đơn thuần, không ngờ rằng những lời ngươi vừa nói còn hữu dụng hơn nhưng mưu kế độc ác mà ca ca ngươi hết lòng suy tính! Từng câu từng chữ đều đánh thẳng vào lòng dạ hẹp hòi thù dai của Thái phó đại nhân!
Quả nhiên lúc đến cửa cung, sắc mặt của Thái phó đại nhân vô cùng u ám nhưng vẫn bình tĩnh đưa tay đỡ công chúa từ trên xe ngựa xuống, nhưng đến khi vào Phượng Sồ cung, nhìn căn phòng mà mình tỉ mỉ bố trí hoàn toàn trống rỗng, mở miệng nói chuyện, giọng nói lại âm lãnh thêm mấy phần.
“Những lời Cát Vân Nhi nói nhảm, bổn hầu sẽ không để trong lòng, chẳng qua là chuyện thi Đình mà nàng ta nói, kính mong công chúa giải thích tiếp, nàng nói gì, bổn hầu cũng đều sẽ tin!” hắn nghiến răng nghiến lợi nói xong những lời này, vô cùng lạnh lùng.
Niếp Thanh Lân biết, Vệ Lãnh Hầu thông minh như vậy, nghe những lời Cát Vân Nhi nói, chắc chắn sẽ nhớ lại lúc nàng ở trong thư phòng xem bài thi chắc chắc đã có những cử chỉ gian lận. hiện tại mở miệng hỏi ra như vậy có lẽ cũng đã biết rõ.
Nghĩ đến đây, nàng không che giấu nữa, ủ rũ nói: “Chuyện thi Đình đó, là lỗi của trẫm…”
Cặp mắt phượng của Thái phó thực muốn bắn ra lửa: “Thánh Thượng phạm lỗi như thế nào, thỉnh tỉ mỉ kể rõ từng chi tiết cho vi thần biết!”
“Lúc ấy chẳng qua là luyến tiếc nhân tài, nên có nhắc nhở ở trên bài thi vài chữ ẩn ở đầu bài thơ… Đề cập một chút về chuyện kênh đào…”
“Ồ!? Vậy nên Thánh thượng nhìn thấy tên Cát tặc gà mái kia tài trí hơn người, làm cho Thánh Thượng vui mừng nhất định phải nhắc nhở riêng cho hắn, dùng để chống lại người không còn tác dụng như vi thần? Có phải vi thần, con mẹ nó, đã trở về không đúng thời điểm, làm chậm trễ chuyện tình duyên của Thánh thượng và tên họ Cát kia đúng không?” Trong lời nói của Thái phó ý lạnh bay vèo vèo, ngay cả lời nói bậy lúc thao luyện binh lính trong quân doanh cũng nói ra.
Trong lòng Niếp Thanh Lân biết lúc này dù có nói cái gì Thái phó cũng không tin, nhưng những ủy khuất khốn đốn trong lòng mấy ngày nay không thể giữ được, người thông minh sau khi làm việc ngốc, chỉ cần nội tâm tự xét lại thôi cũng đã đủ thấy hối hận đến mức muốn tự cắn chết chính mình.
Lần đầu tiên trong đời Long Châu nhìn nhầm một người, lại thiếu chút nữa gây ra hậu quả xấu dẫn đến việc giang sơn đổ vỡ, vốn đã tự trách khôngdứt, lại nghe thấy Thái phó văng tục như vậy, thì nhất thời nóng đầu đem uất ức ủy khuất sợ hãi mấy ngày nay phát tiết ra ngoài: “Nếu Thái phó đãnghĩ như vậy, trẫm cũng không có biện pháp! Nghe ngài nói như vậy, chắc đã coi trẫm cùng một hội với Cát tặc kia, vậy hình như Thái phó mang trẫm đi sai chỗ rồi thì phải? Nay ngài cũng đã được thỏa mãn ước nguyện, giữ trẫm lại cũng không dùng để làm gì, không bằng tống trẫm vào đại lao đi! Tránh gây cản trở tầm mắt của Thái phó đại nhân!”
Thái phó vốn để ý chuyện Long Châu có chung tình với người bạn lúc nhỏ của mình, về những lời Cát Vân Nhi nói Niếp Thanh Lân có mưu đồ với giang sơn hắn cũng không có để trong lòng. hắn làm sao không biết, Long Châu tử này thông minh có thừa nhưng dã tâm chưa đủ, chính là một tiên nữ lười biếng nuôi thả mà thôi.
Nhưng Cát Thanh Viễn kia tuổi trẻ anh tuấn, tuổi thơ thống khổ đáng thương, lại cực kì phù hợp với tiêu chuẩn thư sinh nghèo túng ham học hỏi trong các thoại bản mà bé con hay đọc. Ban đầu hắn nghi ngờ nàng có tình ý với người kia không, nhưng cũng không nghĩ rằng, hai người họ đầu mày cuối mắt tán tỉnh nhau ngay dưới mí mắt của mình, ghen tức mãnh liệt phẫn hận khó giải! Chỉ ngóng trông Long Châu tử giống như trước kia, nũng nịu dỗ ngọt, miệng như thoa mỡ, dùng những lời ngọt ngào dỗ dành mình qua cơn giận, lừa gạt minh đi tới, hắn sẽ cố đem cơn uất ức này nuốt vào bụng, từ từ nhấm nháp.
Cũng không nghĩ rằng kẻ gây tội này tính tình so với hắn còn cứng hơn! Lại còn bày ra bộ dáng đánh chết cũng không nhận sai! Như thế thì làm sao Thái phó có thể xuống đài được? hắn vô cùng tức giận không khỏi hét lớn một tiếng: “Người đâu, nhốt kẻ không biết sống chết này vào thiên lao!”