Tần Lam suy nghĩ lung tung một lát sau đó dần dần chìm vào giấc ngủ, nhưng nàng lại mơ thấy một giấc mơ.
Trong giấc mơ, khuôn mặt hung ác của Tần Hồng Sương lại hiện lên, trong tay cầm kiếm hung hăng đâm vào trán nàng, chỉ nghe thấy tiếng cười nham hiểm của nàng ta:
“Tỷ tỷ, đây là nước Hóa Thi, là của Vũ ca ca đưa cho ta, để ta lau người cho ngươi, ha ha ha…”
Hai mắt nàng mở to, tràn đầy oán hận.
Nhưng đêm vắng, mưa lạnh, không có ai cứu nàng.
Đột nhiên, ngay lúc nước Hóa Thi sắp đổ lên người nàng, một người đột nhiên từ trên trời đáp xuống, toàn thân bạch y, nhan sắc tuyệt mỹ, thần thái lạnh lùng xa cách, đôi mắt phượng như lửa cháy nhưng cũng nhuốm màu cô độc.
“Tần Lam tạ ơn công tử đã cứu mạng, không biết đại danh của công tử là gì?”
Nàng cố gắng đứng dậy, hành lễ với bạch y công tử kia.
Thấy đôi môi hắn khẽ cử động, thanh âm thanh thúy vang lên.
“Tiêu Phong Hàn.”
“A…”
Tần Lam bật thốt lên một tiếng, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, nàng từ trên giường ngồi dậy.
Trời sáng rồi.
Nàng thở hổn hển, trên trán thấm một tầng mồ hôi mỏng. Tần Lam đưa tay lên lau, chậm rãi hít sâu một hơi, thật sự là.. ác mộng, nhưng cũng không thể giải thích được.
Nhìn sắc trời bên ngoài, mặt trời đã lên cao rồi, nàng có thể ngủ đến giờ này mà không có ai vào quấy rầy đánh thức nàng, điều này trước đây ở Quân gia chưa từng xảy ra, mọi ngày trời còn chưa sáng đã phải thức dậy đọc sách, tập đàn, học vẽ,…
Đã hai ngày trôi qua, vết thương trên cổ nàng đã đóng vảy rồi, nhưng vẫn có chút khó coi, dùng một chiếc khăn tơ mỏng quấn quanh cổ, Tần Lam rửa mặt chải đầu một lát liền đi ra ngoài viện. Phòng bếp đang hâm nóng bữa sáng, nàng cũng không cảm thấy đói nên đi đến nhị phòng. Nghe Diêm Như Mai nói Quân Linh Nhi đã tỉnh lại rồi, dùng một chén cháo sau đó vẫn cảm thấy có chút mệt mỏi liền đi ngủ, nàng cũng không nhớ được tối qua đã phát sinh chuyện gì.
Tần Lam biết đây là di chứng sau khi trúng độc, vào phòng bắt mạch cho Quân Linh Nhi một lúc, thấy mọi thứ đều bình thường cũng yên tâm hơn một chút.
Ra khỏi nhị phòng, Tần Lam vốn tưởng rằng hôm nay sẽ nhàn rỗi không có việc gì, ở trong phủ không đi đâu, ngước mắt lên liền nhìn thấy Lục Trúc trong tay đang cầm điểm tâm ngọt vừa ăn vừa đi về phía trước, mắt vừa nhìn thấy nàng liền sáng lên, bỏ hết bánh ngọt vào miệng sau đó chạy đến chỗ nàng.
“Tiểu thư, người tỉnh dậy rồi, người hầu đã vào xem tiểu thư ba lần rồi mà tiểu thư vẫn chưa thức giấc, có người tới phủ tìm tiểu thư!”