“Da của anh thật mềm quá, khiến em cứ muốn nhéo.” Ninh Thư cười nói.
Cảnh Thiếu Trạch có chút bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Em muốn nhéo thì cứ nhéo, nhưng sao phải nặng tay như vậy, em muốn làm hại chồng em ư?”
Đúng vậy, muốn mưu hại chồng.
Cảnh Thiếu Trạch soi gương, nhìn thấy mặt mình bị bầm tím, tức giận nói: “Em làm thế này thì sao anh gặp người khác được.”
Ninh Thư nhếch mép, không nói gì.
Hai người đi xuống tầng, Diệp Tích nhìn thấy mặt của Cảnh Thiếu Trạch bị bầm tím, biểu cảm có chút đơ cứng, sắc mặt ảm đạm, cứ như vừa bị đả kích rất lớn.
Cảnh Thiếu Trạch thấy Diệp Tích tỏ vẻ thương xót, hơi cau mày, xoa xoa lên má mình, muốn giải thích cho Diệp Tích hiểu, nhưng nhiều người đang nhìn mình như vậy, thôi thì đợi đến công ty rồi nói.
Diệp Tích cúi đầu ăn sáng, Cảnh Thiếu Trạch chốc chốc lại nhìn sang Diệp Tích, Diệp Tích lại không thèm nhìn Cảnh Thiếu Trạch, có vẻ rất giận.
Ninh Thư thấy Diệp Tích như vậy, chắc cô ta nghĩ giữa Cảnh Thiếu Trạch và Ninh Thư xảy ra gì đó, chà chà, sao lại có cảm giác Diệp Tích coi Cảnh Thiếu Trạch là người đàn ông của mình vậy nhỉ.
Chồng và vợ hợp tình hợp pháp, Diệp Tích có biểu cảm như người bị phản bội.
Ninh Thư khẽ cười, nhìn thấy hai người không vui, mình lại thấy rất vui.
Diệp Tích nhìn thấy gương mặt cười vui của Ninh Thư trước mặt, biểu cảm càng khó chịu, đến đôi mắt cũng đầy sự tức giận.
Ninh Thư càng cười vui hơn.
Cảnh Thiếu Trạch tìm lý do nói chuyện với Diệp Tích: “Thư ký Diệp, tôi muốn tìm một file tài liệu, lát nữa đến công ty cùng tìm giúp tôi.” Cảnh Thiếu Trạch còn nhấn mạnh: “Đây là một file tài liệu rất quan trọng.”
Diệp Tích mím chặt môi không nói gì, chắc đang tức giận lắm.
Mẹ Cảnh Thiếu Trạch vừa cười vừa nói: “Diệp Tích, vậy con đi cùng Thiếu Trạch nhé, giúp nó tìm tài liệu.”
“Vâng, phu nhân.” Mẹ Cảnh Thiếu Trạch đã nói thì Diệp Tích chỉ biết vâng lời.
Ninh Thư vẫn giữ nụ cười như lúc nãy, chắc lát nữa sẽ có kịch hay để xem.
“Anh có thể giải thích…”
“Em không nghe không nghe…”
“Em hãy nghe anh giải thích…”
“Vậy anh giải thích đi, em nghe…”
“Chuyện không phải như em nghĩ đâu…”
“Em không nghe không nghe không nghe…”
Nếu như không muốn nghe, vậy thì làm, một lần vẫn chưa giải quyết được thì hai lần.
Ninh Thư trong đầu miên man bất định, hơi nhếch miệng, Cảnh Thiếu Trạch có tiêu hóa nổi không?
Ăn sáng xong, Cảnh Thiếu Trạch nói với Diệp Tích: “Đi cùng tôi tìm tài liệu.”
Diệp Tích chỉ có thể đi theo Cảnh Thiếu Trạch.
Diệp Tích và Cảnh Thiếu Trạch đi rồi, cha Cảnh Thiếu Trạch cũng đến công ty, mẹ Cảnh Thiếu Trạch tìm các phu nhân khác đến spa làm đẹp.
Trong nhà cũng chỉ còn lại một mình Ninh Thư.
Ninh Thư cầm theo thuốc trợ tim, cũng xách túi rồi đi ra ngoài.
Ninh Thư đến văn phòng luật sư để tìm luật sư, Ninh Thư muốn tự mình làm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên tìm một luật sư thì tốt hơn.
Ninh Thư không có ý định ly hôn với Cảnh Thiếu Trạch, trực tiếp tố cáo Cảnh Thiếu Trạch, không chỉ một mình Cảnh Thiếu Trạch mà còn có cả mẹ Cảnh Thiếu Trạch.
Dù sao thì Cảnh gia cũng đừng mong sẽ sống yên ổn, đừng nghĩ có thể giữ được danh tiếng.
Làm mấy chuyện bẩn thỉu được thì cũng đừng sợ người khác sẽ đem chuyện bẩn thỉu của mình ra ánh sáng.
Bàn bạc với luật sư, trong tay Ninh Thư có mấy video chứng cứ, vụ án này rất dễ thắng.
Sau khi rời khỏi văn phòng luật sư, Ninh Thư lại về Nghê gia, Ninh Thư không kể chuyện mình muốn ly hôn với Cảnh Thiếu Trạch cho Nghê gia biết.
Đến khi có tráp hầu tòa thì cô sẽ nói với họ, Ninh Thư sợ họ không chịu được đi tìm Cảnh gia lý luận.
Hơn nữa, cũng không lâu sau đó, Cảnh gia sẽ có một cảnh hay để xem, đến lúc đó Cảnh gia sẽ rất sững sờ.
Cũng không biết cha mẹ chồng cô sẽ xử lý việc này như thế nào.
Ăn cơm trưa tại Nghê gia, trước khi đi, ông Nghê còn đưa thêm tiền cho Ninh Thư, dặn dò con gái không cần tiết kiệm, cứ tiêu thoải mái.