Vân Huyên khẽ mỉm cười, cùng Dương Khai và Nguyễn Tâm Ngữ phi thân tới chỗ đám người Kỷ Viêm.
– Vân cô nương, thương thế của cô nương chưa lành, đừng tới đây thì hơn. Kỷ Viêm có phần lo lắng.
– Đã đỡ hơn nhiều rồi, làm phiền Kỷ thúc thúc quan tâm. Vân Huyên hé miệng cười.
– Ừ, xem khí sắc, quả thật đã tốt hơn mấy ngày trước nhiều, cũng hồng hào hơn thấy rõ. Kỷ Viêm mỉm cười gật đầu.
– Ha ha… Vân Huyên không khỏi xấu hổ, bèn giải thích: – Nhờ Tâm Ngữ chăm sóc tốt đấy.
Nguyễn Tâm Ngữ bĩu môi, lén lút trừng Dương Khai một cái.
– Người này là đội viên của cô nương à?
Kỷ Viêm nhìn Dương Khai, gật đầu nói: – Tiểu tử cố làm cho tốt vào, đi theo Vân cô nương, ngày sau chắc chắn làm nên việc lớn, đừng phụ lòng kỳ vọng của Vân cô nương với ngươi đấy.
Dương Khai chẳng ừ hử gì.
Vân Huyên sợ Dương Khai nói ra chuyện không nên nói, vội vàng chuyển chủ đề: – Kỷ thúc, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?
Kỷ Viêm nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: – Tình hình cụ thể ta không rõ lắm, nhưng xem ra hiện tượng này đúng là có nguy hiểm nhất định, có điều ta cảm giác được có không ít cao thủ đang bay tới nơi này, theo sát phía sau luồng khí tà ác kia.
Chính vì cảm thấy được khí tức của những người này, Kỷ Viêm mới thong dong bình tĩnh như vậy.
Nếu chỉ có luồng khí tà ác kia, chắc chắn Kỷ Viêm đã cho sơ tán người trong Liệt Hỏa thành rồi, vì luồng khí này mạnh đến độ khiến lão kiêng kị vạn phần.
– Theo sát phía sau? Vân Huyên kinh ngạc.
Kỷ Viêm gật đầu: – Tuy nhiên có chút kỳ quái là, song phương không khai chiến, những người theo sau đấy hình như đang trông ngóng, chờ đợi cái gì đó, còn chủ nhân của luồng khí tà ác đi phía trước cũng không có ý ra thủ, thành thử ta cũng không rõ lắm.
Nói xong, lão lắc đầu bất đắc dĩ.
Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ nhìn nhau, cũng cảm thấy có chút gì đó quái lạ.
Dương Khai vẫn thong dong, vẫn cái bộ dạng bình tĩnh, điểm này khiến cho Kỷ Viêm nhìn hắn với cặp mắt khác hẳn, lão âm thầm cảm thấy đội viên này của Vân Huyên, tâm lý không tồi, là một hạt giống tốt đây.
Thời gian dần trôi qua, sắc đỏ như máu nhuộm đó xâm lấn bầu trời Liệt Hỏa Thành từng chút một, luồng khí gây bất an cũng ngày càng đến gần.
Rất nhanh, một điểm đen nhỏ xíu lọt vào tầm mắt mọi người.
– Đó là cái gì?
Có người kinh hô.
– Hình như là một người?. Truyện Nữ Phụ
Tất cả mọi người đều nhìn về phía điểm đen đó, nhưng sắc trời còn chưa tỏ, ánh sáng không rõ ràng, lại cách quá xa, không ai thấy rõ rốt cuộc đó là người như thế nào.
Chỉ thấy ở phía sau điểm đen này, loáng thoáng mấy cường nhân, mà trong đám cường nhân này, toát ra rất nhiều khí tức Siêu Phàm Cảnh.
Sắc mặt Kỷ Viêm mỗi lúc một nặng nề hơn.
Lại một lúc sau nữa, điểm đen trên bầu trời đó cuối cùng đã rõ ràng hơn. Đợi sau khi thấy rõ hình rõ dạng y, đồng tử Kỷ Viêm bất giác co rút lại, lão kêu lên thất thanh:
– Bối Quan Nhân?
Ba chữ đó thốt ra từ miệng Kỷ Viêm, lão lập tức ý thức được điều bất ổn.
Nhìn về đó, quả nhiên đám võ giả xung quanh đây đều lộ vẻ mặt cực kỳ phấn khích, ai ai cũng rục rịch manh động, chăm chú nhìn cái người được gọi là Bối Quan Nhân trên bầu trời với ánh mắt thèm thuồng.
Vân Huyên cũng kinh ngạc ra mặt, vội hỏi: – Kỷ thúc, đó là Bối Quan Nhân trong truyền thuyết?
Nguyễn Tâm Ngữ há hốc miệng, như thể không ngờ có ngày mình lại được gặp nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
– Chắc là vậy. Kỷ Viêm tối sầm mặt, đối lập hoàn toàn với đám võ giả xung quanh. – Luồng khí này, sức mạnh này, chỉ y mới có được, không ngờ Bối Quan Nhân lại xuất thế…
Dương Khai vừa lắng nghe họ nói chuyện, vừa giương mắt lên quan sát gã Bối Quan Nhân trên bầu trời, chợt hiểu được tại sao y lại có danh xưng quái dị như vậy.
Bởi vì y có vác một cái quan tài ngay sau lưng. Quan tài màu đỏ cực lớn, vừa quái đản vừa khiến người ta phải sởn tóc gáy, từng luồng khí như của tử thi phát tán ra từ người gã vác quan tài đó.
Mà bản thân Bối Quan Nhân, cũng vai u thịt bắp, cao lớn thô kệch, tầm vóc của y to lớn hơn gấp mấy lần so với những người Dương Khai đã từng gặp. Y dường như không thuộc về loài người, thân cao hơn hai trượng, cơ bắp nổi cuồn cuộn, nhưng trên người y lại có không ít mụn mủ và bướu thịt, hình thái đáng sợ, mặt mũi dữ tợn, trong cái miệng đang há rộng, mấy cái răng nanh y hệt răng cưa mọc lung tung, y thở hồng hộc từng hơi nặng nề.
Động tác của y rất chậm chạm, mỗi bước đi như đều phải chuẩn bị sẵn thật lâu, nhưng mỗi bước của y đều tích chứa ý cảnh cao thâm, nên dù động tác chậm chạp, tốc độ vẫn cực nhanh.
Dương Khai âm thầm quan sát bước chân của y, chỉ nhìn có mấy giây liền bắt đầu váng đầu hoa mắt.
Kỷ Viêm quát lạnh: – Đừng tham ngộ võ đạo của y, đó không phải là thứ ngươi có thể hiểu được đâu.
Dương Khai rùng mình, khẽ gật đầu.
Xoay người, hắn lén hỏi Vân Huyên: – Bối Quan Nhân nổi tiếng lắm hả?
Vân Huyên ngạc nhiên nhìn hắn, chợt nhớ ra, tên này hầu như không hiểu gì về mọi chuyện bên ngoài, nàng vội vàng giải thích cặn kẽ: – Y là một truyền thuyết,
về cơ bản, ở Thông Huyền đại lục, đâu đâu cũng có lưu truyền tên của y. Chẳng ai biết được y xuất thân từ đâu, cũng không biết tại sao y phải vác quan tài màu máu đỏ sau lưng, bởi kiểu cách đó mà thế nhân gọi y là Bối Quan Nhân. Đây cũng là lần đầu ta nhìn thấy y, có điều nghe nói, cứ cách mười năm, Bối Quan Nhân sẽ xuất thế một lần, mà mỗi lần y đều xuất thế ở những nơi khác nhau, Đông, Nam, Tây, Bắc đều có in dấu chân y. Có điều, nếu đúng là y, thì cũng không cần lo lắng cho lắm.
– Tại sao? Dương Khai hồ nghi.
– Vì Bối Quan Nhân tuy vô cùng mạnh, tướng mạo đáng sợ, nhưng y chưa bao giờ ra tay với ai cả.
– Không ra tay với ai cả ư? Dương Khai kinh ngạc.
– Ừ, rất kỳ quái, không biết là y bị quy tắc gì trói buộc, dù sao thì cũng chưa thấy y hạ thủ bao giờ cả. Không chỉ vậy, Bối Quan Nhân xuất thế, còn mang đến những lợi ích mà người ta không thể nào ngờ tới được.
– Lợi ích gì?
Dương Khai hứng trí hỏi.
– Bối Quan Nhân sẽ tùy ý lựa chọn một nơi nghỉ chân, mỗi lúc như vậy, nếu quấy rối y, y sẽ tung ra rất nhiều bí bảo, công pháp võ kỹ hoặc linh đan diệu dược…, những thứ này đều là hảo phẩm mà các võ giả đổ xô nhau tranh giành.