“Được, vui đấy”, Diệp Thành nói rồi liếc nhìn Thiền Uyên Chân Nhân trên chiến đài, nói: “Tiền bối, người chuẩn bị trước đi, con nói rồi, hoặc là con sống sót hoặc là bọn họ sống sót, nếu như khi giao chiến có kẻ lén trốn đi thì tiền bối phải giúp con diệt hắn”.
“Cái này…”, Thiền Uyên Chân Nhân á khẩu, không ngờ Diệp Thành lại nói câu này.
“Cá cược mà, muốn cược thì phải phục tùng theo”, Diệp Thành cười nói nhưng trong mắt người khác, câu nói của hắn lại hết sức ghê rợn.
“Hôm nay ngươi sẽ chết rất thảm”, giọng nói lạnh lùng vang lên, Lý Tu Minh đã bước ra, cứ thế sát phạt tới, tốc độ vô cùng nhanh, trong tay áo còn có điện mang bay qua, nếu nhìn kĩ thì đây chính là một thanh kiếm bạc rất dài, một kiếm bay về phía Diệp Thành.
Diệp Thành di chuyển, hắn khẽ né người, một kiếm của Lý Tu Minh bay vọt đi ngay bên cạnh hắn.
“Né qua được à?”, Lý Tu Minh mặt mày lạnh lùng.
“Thưởng cho ngươi một cái bạt tai”, Diệp Thành vung tay về phía Lý Tu Minh.
Bốp!
Sau tiếng vang vọng khắp hội trường, Lý Tu Minh giây phút trước còn đang hùng hổ thì lúc này đơ người, hắn lùi về sau ba bốn bước không hề dừng lại.
Diệp Thành tiến lên trước, không đợi Lý Tu Minh đứng vững, hắn đã đánh ra một chưởng.
Ngay sau đó, Lý Tu Minh đã bay ra ngoài.
“Đây…”, cảnh này khiến cho phía Hạo Thiên Huyền Chấn tròn mắt nhìn.
“Sao lại mạnh vậy chứ?”, Doãn Trọng và Viên Sinh Thái ở phía đối diện bất giác nheo mắt nhìn chiến đài.