Hiên Viên Tử Quang khống chế đao trận không phát, chỉ lạnh lùng nhìn Lăng Hàn.
– Bị bệnh thật rồi!
Lăng Hàn xem thường nói, lấy trường kiếm ra, phát động Bát Hoang A Tị Kiếm, đối kháng đao ý đáng sợ.
– Hừ, ngươi đây là muốn tự mình chuốc lấy cực khổ!
Hiên Viên Tử Quang lạnh lùng nói, thôi thúc đao trận giết tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn vung kiếm nghênh chiến, nhưng Hiên Viên Tử Quang rất mạnh, Đao Mang đánh chém, trong đao trận đều là ánh sáng ác liệt, mỗi một đạo đều đủ tạo thành uy hiếp trí mạng với Sinh Hoa Cảnh.
Không, ngay cả Linh Anh Cảnh cũng run rẩy, kia là Đao Mang a, lực phá hoại quá kinh người.
Khí và Mang là chênh lệch một cấp độ lớn, thật giống như Sinh Hoa Cảnh và Linh Anh Cảnh, đây là bản chất khác nhau.
Lăng Hàn thủ rất khó khăn, may là thân pháp của hắn linh động, phòng ngự cũng hết sức kinh người.
Đầu tiên, hắn có nguyên lực có thể hình thành phòng ngự, đón lấy, hắn còn có thể phách trân kim cấp sáu, coi như đánh vỡ hai cái này, hắn còn có Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, trong nháy mắt có thể khép lại đại bộ phận thương thế.
Lui thêm bước nữa, hắn còn có sáu giọt Bất Diệt Chân Dịch, đủ để hắn cải tử hồi sinh sáu lần.
Đao Mang đánh chém, Lăng Hàn rất chật vật.
Ba mươi sáu thanh đao kia hẳn là một bộ, thuộc về đại năng nào đó ở thời kỳ thượng cổ, nhưng không biết làm sao rơi xuống trong tay Hiên Viên Tử Quang. Chính như tên này từng nói, ra ngoài cũng có thể nhặt được bảo vật, trời sinh mệnh cách tốt.
Con mụ nó, chỉ mình ngươi mới có bảo vật sao?
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Đồng nát sắt vụn, đợi ta thu sạch a!
– Ngươi liền thổi đi!
Hiên Viên Tử Quang cười gằn.
– Mau nói tăm tích của Hách Liên Tầm Tuyết cho ta!
Hắn cũng coi như là tình chủng, rõ ràng Hách Liên Tầm Tuyết không phản ứng hắn, nhưng vẫn cứ si tình.
Lăng Hàn xoay tay phải lại, lấy Hóa Thiên Oản ra.
– Thu cho ta!
Hắn kích hoạt bảo vật, nhất thời, từng đạo mạch văn giao thoa, vù, thạch bát bay lên không, tỏa ra ánh sáng vô tận.
Xèo xèo xèo… lập tức có ba thanh bảo đao bị thu vào.
Cái gì!
Tất cả mọi người nhìn mà líu lưỡi, uy lực của đao trận rõ như ban ngày, nhưng cái thạch bát Lăng Hàn lấy ra kia lại có thể phá hoại đao trận, thu bảo đao, thật khiến người ta không thể nào tiếp thu được.
Hiên Viên Tử Quang trố mắt, hắn rất rõ ràng uy năng của ba mươi sáu chuôi bảo đao, mà sau khi bị thạch bát thu lấy, hắn hoàn toàn mất đi liên hệ với ba chuôi bảo đao kia, thật giống như biến mất khỏi thế giới này rồi.
Xèo xèo xèo, thạch bát cũng không có tâm tình gì, tiếp tục hấp thu bảo đao, chỉ mấy hơi thở lại có bảy chuôi bị nó thu vào.
– Cái này, đây là…
Đôi mắt đẹp của Nông Mạn Mạn phát quang, nàng nhận ra được, đây chính là đáy bình của Luyện Tiên Bình, cũng chính là đồ vật nàng vừa ý, không nghĩ tới lại là một thạch bát, hơn nữa uy lực lớn như vậy!
Nàng càng nghĩ càng khẳng định.
Vương Y Vân cũng híp mắt, thầm nghĩ nếu Lang sư huynh có thể được món bảo vật này, sẽ như hổ thêm cánh, ngay cả Tiểu Đao Vương, Yêu Hồi Nguyệt, Đông Linh Nhi thì lại làm sao, chỉ có thể bị Lang sư huynh quét ngang.
Có điều, phải làm sao chiếm được món bảo vật này đây, Lăng Hàn mềm không được cứng không xong, rất khó đối phó a.
Hiên Viên Tử Quang hung ác quát lên:
– Bạo cho ta!
Vù, hai mươi sáu chuôi bảo đao còn lại cùng nhau tỏa ra hào quang chói mắt, mạch văn trên thân đao khuếch tán, trong nháy mắt tiêu diệt.
Linh khí tự bạo!
Lăng Hàn ngơ ngác, Linh khí ra sao mới có thể tự bạo? Chỉ có súc tích ra khí linh. Nhưng nếu súc tích ra khí linh, như vậy sẽ như sinh linh phổ thông, đặt sinh tồn ở vị trí thứ nhất, nếu không phải vạn bất đắc dĩ là tuyệt đối không thể tự bạo.
Tỷ như Hắc Tháp, Lăng Hàn muốn Tiểu Tháp tự bạo, ngươi xem Tiểu Tháp có thể phản ứng hắn không.
Nhưng Hiên Viên Tử Quang ra lệnh một tiếng, những linh khí này đều lựa chọn tự bạo cùng một lúc, thật giống như hắn là Linh khí vương, lệnh ra, liền không thể từ chối.
Sát, những Linh khí này đều là đồ vật cấp bảy a, ở trong tay Hiên Viên Tử Quang không cách nào phát huy ra trình độ nên có, chỉ khi nào tự bạo… hai mươi sáu tên Linh Anh Cảnh cấp cao đồng thời bạo phát toàn lực, nổ ra đại chiêu đồng quy vu tận, uy lực này khủng bố đến mức nào?
Lăng Hàn không nói hai lời, điều khiển ánh chớp liều mạng phá vòng vây.
—————