“Không có, tôi và anh không có quan hệ gì cả”
“Vậy… vậy tại sao tôi lại về đây tìm cô, nơi này… nơi này nói cho tôi biết, hẳn là tôi nên tìm… tôi tìm khắp nơi rồi, thì tìm được cô.”
Anh ta đau đớn tuyệt vọng chỉ vào trái tim mình, đau đến mức run rẩy cả người. Đây là lễ cưới của anh ta, anh ta biết rõ Christie chính là người vợ mà mình sẽ nắm tay suốt cuộc đời.
Nhưng trong lễ cưới, tinh thần anh ta cứ bồn chồn, cứ phải nhìn xung quanh, chờ mong một gương mặt xã la xuất hiện. Anh ta không thể hình dung dáng vẻ người kia như thế nào, quá mơ hồ, anh ta chỉ biết đó là một cô gái.
“Rất buồn cười phải không? Hôm nay là ngày tôi kết hôn mà tôi lại chạy đến chỗ cô, biến thành như thế này. Cô… chắc là cô biết cái gì phải không?”
Hứa Trúc Linh buồn bã lắc đầu, chuyện đã đến nước này, cô không thể nói được nữa, vì bọn họ đã đăng kí giấy kết hôn, là vợ chồng trên mặt pháp luật. Chuyện của anh ta và Bạch Minh Châu đã đi đến bước này, cô ngăn cản một cách cứng rắn thì lại không công bằng với Christie. Huống hồ, Ôn Mạc Ngôn đã quên hết những gì về cô ấy rồi mà.
“Ngay cả cô còn không biết thì tôi phải đi tìm ai?”
Anh ta cúi đầu, ngồi phịch xuống sofa, đau khổ ôm đầu bằng đôi tay của chính mình.
Hứa Trúc Linh im lặng không đáp.
Không bao lâu sau, mọi người tìm đến đây. Christie chạy vào trước tiên, dìu Ôn Mạc Ngôn lên.
“Ông xã, sao anh ở đây? Cha xử còn đang chờ chúng ta kia, chúng ta đi xuống trước đi
Cô ta nói xong, bèn kéo Ôn Mạc Ngôn đang suy sup di roi.
“Em không sao chứ?”
Cổ Thành Trung bước lên, xoa đầu cô.
“Em… em không nói gì cả.
“Em là một cô bé tốt, có lẽ không nói gì cả mới là cách tốt nhất cho bọn họ. Ván đã đóng thuyền, không ai có cách nào để thay đổi. Có đôi khi… số phận trêu đùa người ta như thế đấy.
Đề anh phải đợi hai năm mới có được Hứa Trúc Linh, bây giờ lại nói với anh rằng hai người bọn họ không phải là một đội trời sinh. Nếu cương quyết yêu đương với nhau, anh sẽ không được chiết từ tế.
Thật đúng là buồn cười.
Rốt cuộc là anh cầu xin số phận hay là bị số phận đùa giỡn trong lòng bàn tay,
Lòng Hứa Trúc Linh cảng thấy không vui, cô bước xuống tiếp tục tham gia bữa tiệc, trông thấy Ôn Mạc Ngôn đi đến trước những chiếc bàn tiệc, ai rót rượu cũng không từ chối. Anh ta có thể uống rượu ngàn chén không say, nhưng bây giờ đã lào đào chuếnh choáng
Christie cẩn thận đứng bên cạnh dìu anh ta, nhìn anh ta như thế, lòng cô ta như dao cắt, liên tục khuyên anh ta uống ít một chút, anh ta đã uống quá nhiều rồi. Nhưng Ôn Mạc Ngôn không nghe, văn uống hết ly này dên lý khác.
Cuối cùng, đến bàn của Hứa Trúc Linh.
Anh ta bưng ly rượu lên, nhìn Hứa Trúc Linh thật kĩ, không kịp nói chữ “kính rượu” đã ngửa đầu uống can cả ly.
“Tôi… tôi tự phạt ba ly…”
Anh ta dứt lời, lại uống thêm ba lỵ.
“Không đủ…
Anh ta còn định uống tiếp, nhưng lại bị Hứa Trúc
Linh ngăn cản.
“Chú rể uống nhiều quá rồi, cô dâu xinh đẹp lắm, chúc mừng anh cưới được người đẹp. Tôi cũng chúc anh sớm ngày sinh quý tử, bạc đầu trăm năm.
Cô mim cười, sau đó uống cạn ly rượu trước mặt mình, coi như cô uống ly này thay Bạch Minh Châu đi.
Giọng anh ta run run, cánh môi mấp máy, cuối cũng thốt ra được một chữ này rồi ngừa đầu uống can sau đó, anh ta thất thểu bỏ đi.
Tối hôm đó, Hứa Trúc Linh ở lại nhà họ Ôn, sáng hôm sau khi đang ăn cơm, có trông thấy dấu hôn trên cổ Christie thì biết được tối hôm qua hai người họ đã làm cái gì.
Bọn họ quay về khách sạn, không ngờ là gặp Chú Strzyga.
“Cô chủ nhà tôi mời cô đến nhà Kettering chơi”
“Nhưng mà hôm nay tôi định về, đã chuẩn bị xong máy bay tư nhân cả rồi.”
“Đừng gấp, em đi chơi cũng tốt, không phải đó là người bạn duy nhất của em ở London à? Đúng rồi, có Josh không?”
“Có, Josh cũng đang chỗ cô chủ. Thành Trung có chuyện muốn tìm Josh ư? Vậy chúng ta cùng di.”
“Cũng được, đúng là tôi có chuyện muốn tìm Josh.”
Sau đó, đoàn người bọn họ đến nhà Kettering. Josh rất kinh ngạc, vậy mà có ngày Cổ Thành Trung chủ động tìm mình.