Ninh Thư dự định đến bệnh viện một chuyến, ngày trước có ý định tìm người mang thai hộ, Nghê Tịnh và Cảnh Thiếu Trạch đã đến bệnh viện để đông lạnh trứng và t*ng trùng.
Ninh Thư đến bệnh viện nói chuyện với bác sĩ muốn lấy lại t*ng trùng của Cảnh Thiếu Trạch, đưa bác sĩ một khoản tiền.
Bác sỹ cầm t*ng trùng trong phòng đông lạnh rồi đưa Ninh Thư và nói: “Cô xem, được bảo quản rất tốt, đến lúc đó nhất định sẽ có thai.”
“Cho tôi xem.” Ninh Thư cầm lấy ống nghiệm, được bảo quản dưới nhiệt độ -190 độ, t*ng trùng đã đóng thành khối băng, vẫn còn bốc lên làn khói trắng.
Ninh Thư mở nắp ống nghiệm, lúc bác sĩ không chú ý đến, lấy một cái lọ khác từ trong túi ra, bỏ vào trong ống nghiệm một chút thủy ngân kim loại nặng, sau đó đậy nắp lại và nói: “Đặt lại ở chỗ nào, để tôi đặt lại cho.”
“Đây là tên chồng của cô, cô bỏ vào đó đi.” Bác sĩ nói.
Ninh Thư bỏ ống nghiệm vào lại chỗ cũ, khẽ mỉm cười.
“Nếu như hai người muốn có con, thì phải nhanh lên, thời gian của t*ng trùng không được lâu đâu.”
“Được.” Ninh Thư gật đầu.
Giải quyết xong chuyện này, trong lòng Ninh Thư nhẹ đi rất nhiều, về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Vợ chồng Nghê gia rất cưng chiều Nghê Tịnh, Nghê Tịnh đã là vợ người ta mấy năm rồi, nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm trái tim phù hợp cho con gái.
Khó khăn lắm mới tìm thấy trái tim phù hợp, nhưng cuối cùng vẫn bị thất bại.
Ninh Thư về nhà làm cho vợ chồng Nghê gia rất vui mừng, kêu Nghê Tịnh ở lại ăn cơm trưa, còn gọi anh trai của Nghê Tịnh từ cơ quan về ăn cùng.
Niinh Thư dạo này có tu luyện Tuyệt Thế Võ Công nên sắc mặt tốt hơn nhiều, khẩu vị cũng khá hơn, ăn được nhiều hơn trước, khiến cho vợ chồng Nghê gia rất vui, gắp thức ăn cho Nghê Tịnh liên tục.
“Cảnh Thiếu Trạch có bắt nạt con không?” Ông Nghê nói với Ninh Thư: “Nếu như nó dám bắt nạt con, cha sẽ đến tìm nó tính sổ.”
Ninh Thư cười một cái rồi nói: “Không có đâu ạ.”
“Thật không có ư, mẹ nghe nói mẹ nó đang tìm người khác mang thai hộ.” Bà Nghê không tin, nhìn Ninh Thư: “Con nói thật với mẹ đi.”
Bà Nghê là người thường xuyên lui tới những bữa tiệc xa hoa, xã hội thượng lưu có động tĩnh gì bà đều nghe ngóng được, trong lòng thương xót con gái: “Tịnh Tịnh, con nói thật với mẹ đi.”
“Đúng là có ý định tìm người mang thai hộ, con cũng đã là con dâu ở Cảnh gia năm năm rồi, không mang thai được con cũng thấy áy náy.” Ninh Thư vừa nói vừa ăn: “Cảnh Thiếu Trạch là con một của Cảnh gia, không có người thừa kế thì không được.”
“Cảnh Thiếu Trạch?” Anh trai Nghê Tinh là Nghê Ngôn nhìn sang Ninh Thư: “Có phải giữa em và Cảnh Thiếu Trạch xảy ra chuyện gì rồi không, trước đây em đều gọi Cảnh Thiếu Trạch là anh Thiếu Trạch, bây giờ lại gọi thẳng tên ra.”
Ninh Thư: …
“Tình cảm của bọn em vẫn thế.” Chỉ là gọi khác tên thôi mà cũng có vấn đề gì ư?
Nghê Ngôn liếc mắt nhìn Ninh Thư dò xét: “Có chuyện gì thì quay về nhà, Nghê gia không sợ Cảnh gia, không cần phải kìm nén bản thân.”
“Em cảm ơn anh.” Ninh Thư quay sang nói, rồi chuyển sang chủ đề khác: “Khi nào thì anh mới định cưới vợ đây?”
“Nha đầu, đừng có gắp lửa bỏ vào tay anh.” Nghê Ngôn tức giận nhìn sang Ninh thư.
Sau khi ăn xong cơm trưa, Ninh Thư định trở về nhà chồng, ông Nghê cầm thẻ ngân hàng đưa cho Ninh Thư, nói: “Tiền này con cứ cầm lấy, chúng ta dùng tiền của mình, không cần phải khép nép với gia đình họ.”
Nghê gia lo chuyện tìm người mang thai hộ sẽ làm cho Ninh Thư buồn.
“Con cảm ơn cha.” Ninh Thư cầm lấy thẻ ngân hàng, không cần phải khách khí với gia đình ruột của mình, không nhận lại càng khiến hai người họ lo lắng hơn.
“Có chuyện gì thì gọi điện cho cha mẹ, cha mẹ không xử lý được sẽ gọi điện cho anh con.” Bà Nghê dặn dò Ninh Thư.
Ninh Thư gật đầu lia lịa, cha mẹ nói thêm một lúc lâu, không muốn rời xa con gái.
Ninh Thư trở lại căn biệt thư, vào đến phòng khách thấy Cảnh Thiếu Trạch ngồi trên ghế, đang cầm tay của Diệp Tích, trong tay Diệp Tích đang cầm một cái thìa.
Cảnh Thiếu Trạch đang ăn thứ trong thìa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Tích.
Hình như Cảnh Thiếu Trạch đang cầm tay Diệp Tích, để cô ta đút đồ ăn cho hắn.
Cái tư thế mập mờ, gương mặt Diệp Tích đỏ bừng, rõ là ngại vì hành động vừa rồi của Cảnh Thiếu Trạch.
Ninh Thư chỉ yên lặng nhìn hai người, không nói câu nào.
“Ngon lắm, thêm một miếng nữa.” Cảnh Thiếu Trạch nhướn mày, ánh mắt có vẻ dâm đãng, cầm tay Diệp Tích múc thức ăn trong bát.
“Buông tay ra đi.” Diệp Tích đỏ mặt nói: “Để người khác nhìn thấy không hay đâu.”