Cô làm ra vẻ muốn lên lầu dọn đồ chuẩn bị bỏ nhà ra đi, nhưng mà lại chẳng có ai cản cô lại cả.
Lâm Vũ Chân hơi muốn khóc.
Cô kéo cánh cửa hé ra một khe nhỏ, lén lút nhìn xuống dưới lầu, Tô Mai đang hỏi Giang Ninh ngày mai muốn ăn gì, ngày kia muốn ăn món nào, ngày kìa lại muốn ăn gì nữa!
“Khinh Vũ, tôi cảm thấy mình như bị Lâm Vũ Chân nói với đầu bên kia điện thoại.
Đó chác chán là một ngày đông lạnh lẽo, tuyết rơi lả tả, lúc Tô Mai ra ngoài vứt rác, nhìn thấy mình cuộn mình đang khóc oe oe trong thùng rác, nhất thời lòng tốt trào dâng nên mới nhặt cô về.
Giang Ninh mới là con trai ruột của Tô Mai.
Lâm Vũ Chân càng nghĩ càng thấy khả năng này có lý, nào có người nào có con rể rồi thì làm lơ con gái thế kia chứ.
Nói chuyện với Lâm Vũ Chân nửa tiếng, Diệp Khinh Vũ cũng cười đến đau cả bụng.
Nghe được giọng Giang Ninh dưới lầu, Lâm Vũ Chân vội nói nhỏ lại: “Tôi sắp ngủ rồi, hôm nào rảnh thì mình nói xấu anh ấy tiếp!”
Vứt điện thoại qua một bên, Lâm Vũ Chân lập tức tắt đèn, kéo chăn đắp qua đầu giả vờ ngủ.
Giang Ninh bước nhẹ nhàng như một con mèo, thấy Lâm Vũ Chân cuộn người trong chăn liền khẽ khàng không nói gì tránh làm phiền đến cô.
Yên tĩnh một hồi, hình như hán lại đi ra ngoài.
“Còn chưa qua đây?”
Lâm Vũ Chân nhướn mày, không cảm nhận được Giang Ninh đến gần, hơi mím môi, lòng mắng: “Hừ, không cho.
anh một bài học, thì anh sẽ không biết ai mới là cục cưng ở nhà này!”
Nhưng đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy Giang Ninh lên giường.
Tên đểu này đi đâu mất rồi, đừng bảo là chạy đến phòng khách rồi nhé?
Lâm Vũ Chân rón rén kéo chăn xuống, mở mắt ra thì thấy Giang Ninh đang mỉm cười nhìn mình.
Cô không nhịn được mà hét lên: “Sao anh không có tiếng động gì thết”
“Anh muốn xem xem em định giả vờ đến lúc nào”
Giang Ninh cười nói: “Mới có ba phút, vợ ơi, em thật thiếu kiên nhãn”
“Anh..”
Lâm Vũ Chân tức: “Em vừa tỉnh ngủ!”
Giang Ninh chỉ cười không nói gì.
“Đêm nay phạt anh ngủ sofa!”
Vừa nãy cô mới nghĩ cách cùng với Diệp Khinh Vũ, nhất định phải đàn áp lại Giang Ninh.
sa, Giang Ninh gật đầu, xoay người định đi: “Vậy anh xuống sofa dưới lầu ngủ”
Nói xong liền quay đầu, không lưu luyến chút nào, Lâm Vũ Chân tức giận trợn trừng mát, tên khốn này, tức chết mình mà!
“Quay lại!”
Cô lập tức hét lên: “Em bảo anh đi thì anh đi à!”
“Đương nhiên, anh phải nghe lời vợ mà”
Giang Ninh đáp như lẽ đương nhiên.
Lâm Vũ Chân không biết nên nói gì nữa rồi, cô không tìm được lỗ hổng nào trong lời nói của Giang Ninh cả, ngay cả cơ hội cãi lại cũng chẳng có.
Xem ra địa vị của cô trong nhà này đã được xác định rồi.
Cô đành phải chấp nhận số phận thôi.
“Lên đây, làm ấm giường cho eml”
Lâm Vũ Chân nũng nịu nói.
“Dạ”
Giang Ninh buồn cười, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, cung kính cong người rồi lập tức tiến lên, ôm chặt lấy Lâm Vũ Chân.
“Tát đèn! Đi ngủ!”