021 không biết Du Hoặc có kế hoạch gì, nàng nghi ngờ đến cả bản thân vị tổng giám thị đây hiện tại cũng không biết.
Nhưng nàng muốn, đưa những người quen Du Hoặc đi mau, vì nó có thể chả có lợi gì với chuyện tổng giám thị.
Thế nên nàng chỉ có thể cố dùng mọi cách, để giữ khoảng cách giữa Du Hoặc và tám giám thị kia, cách càng xa càng tốt.
Sau khi năng lực tổng hợp đổi thành dãy số, danh xưng của một nhóm giám thị cũng bị đổi sang số, xếp hạng tổng thể vẫn như trước.
Theo tiểu thư 021 quan sát, bốn giám thị 016, 025, 033, 058 đang hoạt động mạnh tại bến tàu này suốt năm.
Phía trước là nhánh rộng nhất của đường cây Bạch Dương và cực kì nhộn nhịp vào ban ngày, 016 với 025 đang ở đấy.
025 đặc biệt thích ngồi trên bệ cửa sổ hút thuốc, chỉ có ban đêm thì xác suất thấp hơn.
Nơi đó còn có một quán bar, gần như mỗi ngày 058 đều nán lại ở đó cho đến nửa đêm.
Đôi khi thì 9 giờ về, có lúc lại tới tận 11 giờ.
021 đi qua con phố này mười lần, thì đụng phải người này hết tám lần, khó lòng phòng bị.
Với tần suất này, nói thế nào đêm nay nàng cũng phải bôi đen cả con đường này.
***
“Hai người không cần bị phạt, nhưng yêu cầu hãy ở lại khu vực chờ.” 078 dặn dò Trần Phi và Hoàng Thuỵ: “Chỗ đó dạng như chung cư vậy, chốc nữa đưa các cậu đến đó làm thủ tục đơn giản là được.”
“Khu vực chờ ở đâu?”
“Bên kia.” 078 giơ ngón tay lên chỉ.
Trần Phi và Hoàng Thuỵ rướn cổ qua xem.
Đằng sau con phố gần bến tàu, có thể mơ hồ nhìn thấy hai toà cao ốc tựa như chòm sao Song Tử(*).
(*)Chòm sao Song Tử có ký hiệu “II” giống hai la mã ấy, và câu nói đang chỉ toà nhà có hình dáng song song như trên.
Chúng đối xứng với nhau đâm thẳng lên không trung, còn có rất nhiều cửa sổ sáng đèn.
“Nhìn xem, toà Song Tử là khu xử phạt đó. Các cậu thì ở bên cạnh mấy toà nhà nhỏ kia.” 078 chỉ vào Du Hoặc Tần Cứu để giải thích cho bọn Trần Phi nói: “Hình phạt dành cho hai quý ngài này sẽ diễn ra liên tục trong 3 ngày, trong lúc đó các cậu phải ở lại khu vực chờ. Đợi hình phạt của bọn họ kết thúc, chúng tôi sẽ sắp xếp thật tốt một phòng thi mới cho mọi người.”
Hắn ta vừa nói vừa dẫn đầu: “Đi qua đường cây Bạch Dương.”
Đang nói chuyện, trong quán bar trên đường cây Bạch Dương bay ra một người.
Hắn ta liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được người quen, đúng vậy, người đó chính là giám thị đời đầu, 058.
Tần Cứu vừa thấy gã, bước chân lập tức dừng lại quay sang nói: “Không đi nữa.”
078: “?”
Đúng lúc đó, từ “không” vừa đến đầu lưỡi 021, lại nuốt cái ọt xuống.
Bộ tối nay 001 mới ăn cơm thiu à? Lại có thể đứng cùng phía với tôi luôn cơ?
078 mờ mịt thật sự: “Đường cây Bạch Dương bị sao vậy?”
Tần Cứu liếc Du Hoặc một cái, bắt đầu tiết mục nói dối: “Quán bar này chướng khí mù mịt, ngứa mắt nó quá lâu rồi.”
078: “?”
Chướng khí, khói mù mịt gì cơ chứ? Anh có biết quán bar này cấm hút thuốc không vậy?
Anh đâu thể bôi nhọ nó chỉ vì người ta vừa mở cửa đã có người bay ra được…..
078 tức mà không biết nói gì, mãi đến khi vừa bứt rứt lại khuất phục mới hỏi: “Vậy giờ đi đâu?”
Tần Cứu tiện tay chỉ một con đường nhỏ cách đường cây Bạch Dương xa nhất: “Bên kia đi.”
078: “……. anh chắc chứ?”
Tần Cứu ừ một tiếng, đã nhấc chân đi.
154 với 922 vốn là cấp dưới của anh, nên lập tức chạy theo sau.
Đến cả 021 đều không có ý kiến khác, đôi giày cao gót cũng bước sang.
078 buồn bực nhìn họ, lòng nói: đúng là sống mà còn thấy quỷ.
Đường cái đèn đuốc sáng chưng không đi, một hai phải đi đường vòng xa như vậy, đi trong con hẻm nhỏ mà không có nỗi cái đèn soi……
Nghĩ cái gì vậy chứ? Bộ đường cây Bạch Dương có quỷ cắn mấy người hả?
Mặc kệ là có quỷ cắn hay không, bọn họ vẫn sẽ rẽ vào con đường nhỏ yên ắng này.
Vị giám thị 058 đang say rượu kia không biết gặp phải ai, mà ở kia cười ha hả.
Bởi vì nguyên do là an tĩnh quá, nên tiếng cười truyền thẳng đến nơi này, sau đó thì ngày một xa dần.
021 lặng lẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Du Hoặc dường như hoàn toàn không chú ý đến 058, hắn đang chăm chú bấm điện thoại.
Bọn họ mau chóng đi qua con đường nhỏ, đúng như hai vị nào đó mong muốn, không bị đụng phải người quen trước kia.
***
Toà Song Tử đứng sừng sững trên một mảnh đất phồn hoa, nhưng nó lại bị ngăn cách với sự phồn hoa đó bởi một bức tường trong sân.
“Tôi đưa hai người này đến chỗ chờ, các cậu có muốn đi lên trước không?”
078 dừng lại dưới lầu Song Tử, chỉ chỉ căn nhà nhỏ bên cạnh.
021 hiếm khi mới ôn hoà được một chút nói: “Thôi cứ ở đây chờ cậu đi, có mấy phút à, không gấp.”
078 cười khúc khích, mang theo thí sinh chạy đi.
Du Hoặc nhìn ba người biến mất giữa màn đêm, lại ngẩng đầu nhìn về phía toà Song Tử.
Ánh xanh u ám loé lên bên ngoài toà nhà cao tầng, toát lên một hơi lạnh đến không thể chấp nhận được. Giữa tảng pha lê lớn, những ngôi sao thắp sáng chiếc đèn trong suốt.
Chỉ trong tích tắc, Du Hoặc cảm thấy cảnh tượng này dường như đã từng thấy qua, có một cảm giác quen thuộc không thể lý giải được.
Giống như hắn đã từng vừa ngẩng đầu lên thì thấy tất cả đều y như thế.
Du Hoặc thu lại ánh mắt, theo bản năng nhìn xung quanh.
Hắn đột nhiên đứng lại, chỉ vào khu biệt thự phía đông hỏi: “Bên kia là gì vậy?”
Tần Cứu nhìn thoáng qua theo hướng ngón tay hắn: “Tôi ở đó đấy.”
Sắc mặt Du Hoặc quái lạ trong phút chốc: “Anh ở đó?”
“Đúng vậy.” Anh quay đầu lại, nhướng mày nhìn Du Hoặc: “Dù sao cũng đã nói rồi, vậy cậu có muốn dành tí thời gian qua đó xem không?”
Ai thèm.
Ai rảnh.
Gì cũng không có hết.
Môi 021 mấp ma mấp máy.
Kết quả Du Hoặc thế mà lại gật đầu.
021 yên lặng xoay người, hướng mặt về bóng tối thầm trở mặt khinh bỉ vô cùng.
Có một số người….. một khi đầu óc có vấn đề, thì đầu gì cũng đều giảm sút!