*
Hắc Tuyển Dực: “……”
*
Ô Nhược gian nan chống thân thể, nhích lại gần Hắc Tuyển Dực, sau đó cúi đầu hôn lên môi Hắc Tuyển Dực.
Hắc Tuyển Dực đụng tới đôi môi mềm mại, đôi mắt đen lạnh nhạt hiện lên một tia giật mình.
*
“Ngủ ngon.” Ô Nhược nói xong liền nhắm mắt lại, trực tiếp ngã vào trên ngực Hắc Tuyển Dực ngủ.
*
Hắc Tuyển Dực hồi lâu không lấy lại tinh thần, thẳng đến đối phương ép tới y thở không nổi mới đem người chuyển qua một bên, nhìn người đang ngủ vừa bực mình vừa buồn cười, nếu từ ngày mai làm theo lời cậu nói, không biết cậu sẽ có phản ứng gì.
Nhưng mà Ô Nhược sau khi tỉnh rượu lại không nhớ tối hôm qua nói gì hoặc là đã làm gì.
*
Từ mùng một đến mùng 3 tháng giêng, tuyết lớn bay tán loạn, gió lạnh cuồng thổi, các nhà các hộ đều trốn trong phòng sưởi ấm, thẳng đến sáng sớm mùng 4 tuyết mới dần dần ngừng rơi.
Ô Nhược ăn sáng xong liền cùng mấy người Hắc Tuyển Dực đi Ô gia chúc tết.
Sau khi đến Ô gia, trước tiên cậu mang theo lễ vật đến Bặc Cẩm Viện thỉnh an Ô Bặc Phương và phu nhân Diêu Xu Uyển, lại đến Huyền Uyển Viện chúc tết tổ phụ Ô Huyền Nhiên và tổ mẫu Mục Tú Uyển, tiếp theo, đem các lễ vật khác nhau đưa đến Thư Cạnh Viện, Thư Ly Viện, Thư Bân Viện và Thư Đồng Viện.
*
Ô Tiền Cạnh bọn họ vừa nghe Ô Nhược phái người tặng lễ lại đây, nháy mắt, gương mặt tươi cười trầm xuống, bọn họ vĩnh viễn sẽ không quên ngày ấy trả lại sính lễ bị sỉ nhục, còn chịu một trận gia phạt, hơn nữa, Ô Bặc Phương làm trò trước mặt bọn tiểu bối hung hăng xử trí bọn họ một phen, quả thực là mặt già toàn bộ mất hết, người ngoài càng đem bốn người bọn họ truyền đến không thể chấp nhận được, rất nhiều người không dám tốn bạc tìm người của Nam Viện làm việc, nguyên nhân là bọn họ bên ngoài thanh danh hỗn độn, lo lắng bọn họ thu bạc nhưng không làm việc, làm cho Nam Đại Viện gần đây không có nguồn thu, đại viện khác lại kiếm được rất nhiều.
*
Khi bọn họ mở lễ vật ra thì càng tức giận, bên trong chẳng qua chỉ là nhân sâm không có linh tính, bên ngoài bán giá cả đại khái là một ngàn đến năm ngàn lượng bạc, đương nhiên không quý báu bằng sính lễ Hắc Tuyển Dực đưa cho Ô Nhược, nhưng là một nhánh nhân sâm giá cả đã đủ cho bá tánh bình thường sống một đời an ổn không lo.
*
“Ô Nhược thật sự là quá keo kiệt, thế mà chỉ đưa một nhánh nhân sâm lại đây.” Ô Tiền Cạnh tức giận đem hộp quà ném xuống đất.
Đại nữ nhi của hắn Ô Mẫn nhìn trên mặt đất, sắc mặt hơi hơi đổi đổi, lễ vật nàng cùng phu quân đưa tới không tốt bằng của Ô Nhược, nhưng cha lại nói keo kiệt, chẳng phải ám chỉ nàng cũng rất hẹp hòi.
*
Trượng phu của Ô Mẫn Lục Tử Đỉnh trầm mặt không nói lời nào. Tang Đông Di lén lút lôi kéo ống tay áo của trượng phu, dùng ánh mắt ý bảo hắn nhìn sắc mặt nữ nhi nhà mình và con rể.
*
Ô Tiền Cạnh liếc bọn họ một cái, nhưng lời đã nói ra, nói cái gì nữa đền bù cũng không được, hắn thở dài nói: “Ta đi tìm Nhị đệ.”
Hắn vừa đi, Tang Đông Di lập tức an ủi nữ nhi: “Phụ thân các ngươi chỉ là tức giận Ô Nhược mà thôi.”
Ô Mẫn rũ xuống đôi mắt: “Nữ nhi biết.”
Có điều không khí đã không còn hòa thuận như trước.
Ô Nhược đưa xong lễ vật cho các đại viện, liền mang theo người của cậu đi vào Thư Thanh Viện.
Cậu vừa vào viện liền hô: “Cha, nương, đại ca, tiểu muội, chúng ta đã trở lại.”
*
“Tiểu Nhược cùng Tuyển Dực đã trở lại.” Ô Tiền Thanh và Quản Đồng bọn họ cùng nhau ra đón, trên mặt tràn đầy vui vẻ tươi cười.
Hắc Tuyển Dực luôn luôn lạnh nhạt cũng bị ảnh hưởng, khóe miệng cong lên độ cung nhợt nhạt, bỗng nhiên hiểu ra lời khi Ô Nhược uống say nói, có thân nhân ra tới nghênh đón cảm giác xác thật thực tốt, có thể thấy được bọn họ coi trọng mình.
*
Ô Nhược hướng mấy người Ô Tiền Thanh nhất nhất vấn an.
Ô Tiền Thanh cười nói: “Thời tiết lạnh, mau vào trong phòng ngồi.”
Ô Nhược cho một ánh mắt với Đản Đản đang được Hắc Tuyển Dực nắm tay, ý bảo nó nhanh chào hỏi mọi người.
Đản Đản lập tức nhào về phía Ô Tiền Thanh: “Tổ phụ hảo.”
Ô Tiền Thanh và Quản Đồng sửng sốt: “Tiểu Nhược, đứa nhỏ này là……”
Ô Nhược cười tủm tỉm nói: “Nhi tử của ta.”
*
“Nhi tử của ngươi?” Ô Tiền Thanh sẽ không cho rằng đứa nhỏ này thật là của Ô Nhược, nhưng lại không thể hỏi cậu trước mặt Hắc Tuyển Dực.
Hắn khom người bế Đản Đản lên, nhìn khuôn mặt của nhóc, không khỏi kinh ngạc cảm thán: “Đứa nhỏ này lớn lên thật xinh đẹp.”
Quản Đồng và Ô Hi thấy Đản Đản đáng yêu như vậy đều cướp muốn ôm. Trước khi tới đây, Ô Nhược đã dặn dò Đản Đản nhận người như thế nào, cho nên, khi Quản Đồng ôm nó, lập tức liền ngọt ngào kêu lên: “Tổ mẫu hảo, tiểu cô cô hảo, đại bá bá hảo.”
Âm thanh mềm mại non nớt đều làm tâm mấy người Quản Đồng mềm theo.
Ô Trúc một bên đùa với nhóc một bên hỏi: “Tiểu Nhược, đứa nhỏ này tên gọi là gì?”
“Tên là Hắc Ngô Khung, nhũ danh gọi Đản Đản.”
*
Ô Hi lập tức liền thích cái tên Đản Đản này: “Nhũ danh Đản Đản này thật đáng yêu.”
*
“Bên ngoài trời lạnh, đừng để hài tử bị lạnh, có gì muốn nói, chúng ta vào trong phòng nói.” Ô Tiền Thanh cho bọn họ đi vào làm ấm người.
*
Vào đại sảnh, Ô Nhược liền đem pháp khí Hắc Tuyển Dực đã luyện chế tốt lấy ra để trên mặt bàn: “Cha, bốn cái pháp khí này là ta dùng nguyên liệu của các đại bá luyện chế, các ngươi về sau mang nó ở trên người.”
*
Cậu cầm lấy một cái vòng tay màu tím: “Cái vòng ngọc tử kim này là pháp khí phòng ngự, cho nương mang thích hợp nhất, ngọc bội đeo lưng màu vàng Phật ly là pháp khí bắn ngược chú thuật của người khác là cho tiểu muội dùng, cuối cùng hai cái pháp khí ngọc bội đeo lưng là pháp khí công kích, cha và đại ca có thể tùy ý chọn một cái.”
Mấy pháp khí này là cậu cố ý kêu Hắc Tuyển Dực làm thành dạng có thể mang trên người, mục đích chính là muốn chọc giận Ô Tiền Cạnh bọn họ.
*
Ô Tiền Thanh hỏi: “Còn pháp khí của ngươi?”
Ô Nhược chỉ chỉ pháp khí ngọc bội màu trắng treo ở bên hông: “Ta ở chỗ này, giống với của nương là pháp khí phòng ngự.”
*
Ô Tiền Thanh thấy tiểu nhi tử cũng có pháp khí mới an tâm.
Ô Nhược nói: “Một mình Tuyển Dực lo liệu không hết quá nhiều việc, trước mắt cũng chỉ làm này mấy cái pháp khí, chờ khi cái khác làm tốt lại đưa lại đây.”
*
Ô Tiền Thanh vội nói: “Không nóng vội, đừng khiến Tuyển Dực mệt chết.”
*
“Di!” Ô Hi nhìn Ô Nhược, lộ ra biểu tình kinh ngạc: “Nhị ca, ta phát hiện ngươi gầy đi.”
*
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ô Nhược.
Quản Đồng cẩn thận đánh giá Ô Nhược, cao hứng nói: “Thật sự gầy đi.”
Bọn họ đã có nửa tháng không gặp qua Ô Nhược, mới có thể liếc mắt một cái là có thể nhìn ra Ô Nhược gầy.
*
“Thật sự?” Ô Nhược nghe bọn họ nói cậu gầy, đặc biệt cao hứng.
Ô Trúc cười gật gật đầu: “Xác thật là gầy, cả khuôn mặt không còn mượt mà như trước, ngươi nhìn xem áo bông trên người của ngươi đều rộng ra không ít.”
*
Ô Nhược cũng cảm giác được quần áo trên người rộng thùng thình không ít, không giống khoảng thời gian trước, quần áo đều sắp bị cậu làm nứt.
*
Ô Tiền Thanh vẻ mặt lo lắng: “Tiểu Nhược, ngươi không phải là vì giảm béo nên kiêng ăn kiêng uống chứ?”
Trước kia cũng từng có tình huống như vậy, chính là, càng ăn kêng càng phì, cuối cùng bị bệnh nằm ở trên giường.
“Không có ăn kiêng, là Tuyển Dực mời đến y sư thay ta trị liệu.”
Ô Trúc vỗ vỗ Hắc Tuyển Dực bả vai, cảm kích nói: “Tuyển Dực, cảm ơn ngươi tìm y sư trị liệu cho đệ đệ ta.”
*
Hắc Tuyển Dực đơn giản đáp một câu: “Hắn là phu nhân của ta.”
Lời này ý là ‘Ô Nhược là phu nhân của ta, tìm người trị liệu cho phu nhân nhà mình là chuyện tất nhiên.’
Tất cả mọi người đều hiểu lời hắn nói, không khỏi nhìn nhau cười.