Khả Lạc xua tay:
– Không sao mà, ban nãy cảm ơn ngài nhiều.
Nói rồi, Khả Lạc nhìn phía dòng sông đã có nhiều chiếc hoa đăng trôi nổi, cô nắm lấy tay Ngạo Nhất Luân, kéo anh đi về phía dòng sông. Hai người mua hai chiếc hoa đăng, rồi ngồi cạnh bờ sông hì hục viết lên lời cầu nguyện, sau đó cùng nhau thả hai chiếc hoa đăng xuống sông, hai chiếc hoa đăng trôi dạt, càng lúc càng xa hai người. Khả Lạc quay sang nhìn Ngạo Nhất Luân, hỏi:
– Ngài cầu nguyện điều gì?
Ngạo Nhất Luân chấp hai tay ra phía sau, cười đáp:
– Ta cầu cho quốc thái dân an, giặc không xâm lược, đất nước hùng mạnh, bền vững.
Khả Lạc cười, ánh mắt cô dịu dàng nhìn:
– Ngài quả thực là một tướng quân tốt.
– Còn cô, cô cầu nguyện điều gì?
Khả Lạc nhìn về hướng chiếc hoa đăng của mình, nhàn nhạt đáp:
– Bí mật.
Ngạo Nhất Luân thấy Khả Lạc nói vậy thì cũng không hỏi gì thêm, nhìn sắc trời càng tối, anh nói:
– Để ta đưa cô về.
– Không cần phiền ngài đâu, ta tự về được mà.
Khả Lạc nói xong liền rời đi, tay cô vẫn luôn cầm chiếc lồng đèn ban nãy của Giang Kỳ, trên đường trở về tòa viện, Tiểu Cửu ra khỏi không gian, vừa bay lơ lửng vừa trò chuyện cùng Khả Lạc:
– Ngươi viết lời cầu nguyện gì lên hoa đăng vậy?
Khả Lạc ngước nhìn ánh trăng, mỉm cười mềm mại, ôn nhu nói:
– Ta mong những nữ phụ từng rời khỏi chỗ chúng ta sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn, có được tình yêu mà họ luôn mong ước.
Tiểu Cửu ngắm nhìn Khả Lạc, ngọt ngào đáp lời cô:
– Ay do, Lạc Lạc à, ngươi làm bổn hồ ly động tâm mất rồi.
Khả Lạc sờ sờ cánh tay đã sởn cả da gà, bĩu môi chê bai:
– Ngươi bình thường lại đi, da gà ta nổi cả lên rồi đây này.
Tiểu Cửu giận dỗi, bay thẳng vào không gian, chính thức giận Khả Lạc ba giây cuộc đời. Cuối cùng Khả Lạc cũng về tới tòa viện của mình, đưa mắt nhìn rừng trúc bên cạnh, Khả Lạc không vào nhà mà đi vào rừng trúc. Khi cô đến khu thảm cỏ cũ, vẫn thấy bóng lưng nam nhân ngồi trên cỏ, trông có chút cô độc, lẻ loi. Khả Lạc tiến đến, ngồi xuống cạnh Giang Kỳ:
– Sao ngài không về phủ vương gia?
Giang Kỳ đưa mắt nhìn Khả Lạc, cười nhẹ:
– Tại ta thích được ở nơi này, vừa yên tĩnh, vắng lặng lại trốn được những xô bồ bên ngoài.
Khả Lạc đưa chiếc lồng đèn cho Giang Kỳ, anh thấy vậy, liền nói:
– Cô cứ giữ lấy đi, coi như là ta tặng cô.
– Vậy thì cảm ơn ngài nhiều.
…****************…
*****Éccc éccc éccc
Giải Viên: Ơi là chời, không có bìa truyện mới rồi mọi người ơi:((
## Bữa trước mị có nói là mị đang đặt bìa truyện mới á, người ta nhận làm cho mị đàng hoàng. Mị đặt trong thời hạn 2 tuần, mà ngày hôm qua là ngày cuối cùng để lấy bìa á. Lúc mị vô mess tính nhắn hỏi bạn đó có bìa cho mị chưa, thì phát hiện ra bạn đó block mị luôn rồi?
## Ủa alo:33
## Vậy là hai tuần đợi nhưng vẫn không có bìa mới, buồn thiệt chứ:((
## Sốc tâm lí giai đoạn cuối, thôi đành kiếm chỗ khác vậy:((