Quyền đầu mang theo nguyên khí nóng bỏng kia càng đánh càng nhanh, càng đánh càng mạnh. Hạ Ngưng Thường có vẻ như sắp không chịu được, định dùng thêm sức lực của mình nhưng lại có chút không cam lòng, đành tiếp tục cắn răng chống đỡ lại.
– Ai sai ngươi đến giết ta?
Trong lúc giao chiến đang kịch liệt thì Dương Khai đột nhiên sắc mặt âm trầm hỏi, giọng trầm xuống.
Hạ Ngưng Thường không đáp, dùng hết sức lực để hóa giải chiêu thức của Dương Khai.
Đánh đến lúc này, sức lực Dương Khai có vẻ ngang bằng với mình rồi. Mình lại không chiếm một chút ưu thế nào, một khi bị quyền phong của hắn lướt qua thì mình chỉ có thể dùng chút tâm trí để hóa giải cỗ Dương khí thuần khiết xâm nhập vào người.
Hạ Ngưng Thường không hết kinh hãi, nàng phát hiện mình đã đánh giá quá thấp mức độ tinh thuần của Chân Dương kính khí này. Loại tinh thuần này nếu là võ công bình thường thì không thể tu luyện được.
Lại một lần chính diện giao phong nữa. Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cùng xuất chưởng, cả hai đều không ai chịu lui bước.
Nheo mắt nhìn nữ tử trước mặt, Dương Khai nhìn lên trên trán nàng, ở đó có một ấn ký mờ nhạt, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, Dương Khai nói:
– Ta phát hiện ngươi…rất giống một vị sư tỷ của ta!
Hạ Ngưng Thường đang mải ngăn cản Dương khí của Dương Khai xâm nhập vào người, khi nghe hắn nói vậy có chút bất thần, nghĩ bụng mình bị bại lộ lúc nào vậy? Nàng đâu biết được chính do cái ấn ký mờ nhạt trên trán mình mới khiến Dương Khai nghi ngờ.
Dương Khai nhớ rõ trên trán Hạ sư tỷ có đeo một sợi dây chuyền ngọc bích, và ở ngay chính chỗ ấn ký kia.
Đôi mắt căng thẳng của Hạ Ngưng Thường nhấp nháy liên tục, hàng lông mi dài không ngừng run lên. Dương Khai cười lớn tiếng, rồi đột nhiên một tay nắm lấy cổ tay nàng, sau đó kéo mạnh nàng vào lòng, đưa tay lên xé chiếc khăn che mặt của nàng.
Đến tận lúc này Hạ Ngưng Thường mới hồi phục tinh thần, nàng không muốn gặp Dương Khai với bộ mặt thật. Một là nàng muốn tạo thêm áp lực cho Dương Khai, hai là nàng cũng có chút ngượng ngùng. Dù sao thì sự việc lần trước cũng khiến mình quá lúng túng rồi, bây giờ sao dám để hắn kéo khăn che mặt của mình ra nữa?
Trong tình thế cấp bách, không còn để ý phải áp chế sức lực của mình, một cỗ nguyên khí hung mãnh bạo phát ra, Dương Khai kêu lên một tiếng quái dị, hắn bị đẩy thẳng ra xa rồi lăn mấy vòng trên đất.
Đến khi bò dậy thì nào thấy bóng dáng nàng ấy đâu nữa? Đối phương sớm đã chạy đâu mất rồi?
– Lẽ nào là thật?
Dương Khai trầm tư, vừa rồi hắn chỉ là thuận miệng nói, nhưng không nghĩ đối phương lại phản ứng mạnh như vậy. Hơn nữa sự bạo phát của cỗ nguyên khí cuối cùng kia cũng khiến Dương Khai nhận thấy thực lực đối phương so với mình chênh lệch rất lớn. Nếu nàng ấy thực sự muốn giết mình thì chẳng qua cũng chỉ là chuyện vung tay lên thôi, đâu cần giao chiến kịch liệt với mình lâu như vậy?
Liệu có phải không còn quan trọng nữa. Dương Khai cảm thấy cùng với trận đấu vừa rồi, gông cùm xiềng xích trên người mình đã bị phá vỡ, hắn vội khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm thụ năng lượng đất trời.
Ngay sau đó, năng lượng đất trời rung chuyển, hung mãnh rót về phía Dương Khai.
Dương Khai hít sâu một hơi, lỗ chân lông toàn thân mở ra, giống như cá voi hút nước. Hắn thu nhận hết năng lượng đất trời vào trong người, dẫn dắt cỗ uy năng đất trời khổng lồ này lưu chuyển trong nội thể, tẩy kinh phiệt thủy.
Đây là cơ duyên mà mỗi người luyện võ đều có trong khi đột phá một đại cảnh giới, còn về việc có thể đạt được bao nhiêu lợi ích thì phải tùy vào sự cố gắng của mỗi người.
Cách nơi này trăm trượng, Hạ Ngưng Thường vẻ mặt vẫn đầy sợ hãi, ôm lấy ngực. Nàng không nghĩ Dương Khai sẽ nhận ra thân phận của mình, nhưng vẫn may, cuối cùng vẫn giúp hắn đột phá được, cũng coi như không phí công.
Đang lúc hoảng loạn thì một nhân ảnh vụt qua bên cạnh. Một lão giả ăn mặc giản dị đột nhiên hiện thân, lão giả râu tóc bạc trắng, mặt mày nhã nhặn ôn hòa.
Sau khi nhìn rõ dung mạo đối phương, Hạ Ngưng Thường vội cung kính nói:
– Bái kiến Chưởng môn sư thúc.
Lão giả đó hòa nhã cười:
– Ngươi không phải đệ tử Lăng Tiêu các nên không cần đa lễ.
Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng đáp:
– Nhưng Chưởng môn là hảo hữu của sư phụ, nên tất nhiên cũng là sư thúc của tại hạ.