Hạ Trì đứng đó nhìn mà cay cú cả buổi trời, rõ ràng lúc nãy có ai đó bảo là “không sao” và nằng nặc đòi tự đi cho bằng được, vậy mà bây giờ khi thấy Trục Kha, con người này liền tỏ ra đáng thương và dựa dẫm nũng nịu.
Đúng là không tầm thường. Con người này cuối cùng cũng biết chọc tức người khác rồi. Hạ Trì nói thầm.
Về đến nhà, Trục Kha tiếp tục ôm Bách Thời xuống xe và đi thẳng vào phòng khách, đặt cậu ngồi lên ghế sô pha. Bách Thời hỏi: “Sao cậu không đưa tôi đi bệnh viện?”
Trục Kha đứng trên cao nhìn xuống: “Tại sao phải đi bệnh viện? Cậu đâu có bị đau.”
Bách Thời dở khóc dở cười: “Cậu nói gì vậy? Tôi thật sự bị té cầu thang, chân đang có vấn đề thật mà. Sao lại nghĩ tôi nói dối?”
Trục Kha ngờ ngợ: “Đau thật à?”
“Đau thật!”
“Chứ không phải cậu chỉ giả vờ bị đau để cho Hạ Trì cõng cậu đến gặp tôi, sau đó nhờ tôi chọc tức cậu ấy à?”
Bách Thời lần nữa cười khổ: “Không phải, tôi bị đau thật, Hạ Trì cũng chứng kiến mà, làm sao mà tôi gạt cho cậu ta được.”
Nghe vậy, nét mặt lo lắng của Trục Kha cuối cùng cũng quay lại, y lập tức tức ngồi xuống kiểm tra chân của Bách Thời, quả nhiên là chân trái bị sưng lên, thế là Trục Kha cấp tốc đưa Bách Thời đến bệnh viện để băng lại cái chân.
Lúc ra khỏi bệnh viện, Trục Kha vẫn dìu lấy Bách Thời, nói: “Tôi xin lỗi nhé, ban đầu là tôi sai, tôi không suy nghĩ thấu đáo, tôi cứ nghĩ cậu là giả vờ.”
“Ừm, không sao. Nhưng mà, sao cậu lại nghĩ tôi muốn chọc tức Hạ Trì?” Đúng là Bách Thời có làm vậy, nhưng sao Trục Kha lại biết được, chẳng lẽ cậu diễn lộ liễu lắm sao?
Trục Kha trả lời: “Thì… linh cảm của tôi nói vậy.”
Bách Thời mỉm cười nhẹ: “Cậu đừng nghĩ như vậy nữa, linh cảm của cậu không đúng. Tôi với Hạ Trì không còn gì với nhau nữa, bây giờ, tôi chỉ tập trung vào cậu thôi.”
Kỳ thực, Bách Thời đang rất cố gắng để có tình cảm với Trục Kha, cậu tin là một ngày không xa, cậu sẽ yêu Trục Kha thôi.
Trục Kha, cậu tốt hơn Hạ Trì gấp trăm lần. Bách Thời nhủ thầm.
Trục Kha thấy được sự chân thành và kiên cường trong mắt của Bách Thời, điều này khiến y cành trở nên tin tưởng: “Về nhà thôi, tôi sẽ nấu món gì đó ngon cho cậu.”
Bách Thời gật đầu cười vui vẻ.
Trục Kha nhìn Bách Thời. Bách Thời hỏi: “Cậu bảo là đi về, vậy sao không nhúc nhích mà cứ nhìn tôi mãi thế?”
Trục Kha có ý đồ, y xoay qua xoay lại xem xung quanh đâu có ai không, sau khi xác nhận là không có, y liền đem môi mình hôn lên gò má mịn màng của Bách Thời.
Bách Thời không kháng cự, ngược lại hai tai còn hồng lên, mỉm cười e thẹn.
Sau khi Bách Thời và Trục Kha rời khỏi cổng bệnh viện, Hạ Trì từ trong khuất đi ra, hai bàn tay nắm chặt nến nghe răng rắc, hắn phẫn nộ khi thấy Trục Kha và Bách Thời hạnh phúc bên nhau.1
Hạ Trì đã đợi ở đây từ rất lâu, vì hắn muốn thấy Bách Thời và Trục Kha những ngày vừa qua đã đối xử với nhau như thế nào. Thì ra, lại ngọt ngào như vậy.
Khi nhìn thấy sự ngọt ngào của bọn họ, trong lòng Hạ Trì lại chỉ toàn là lửa nóng.
“Vĩnh Kiệt, cậu phản tôi khiến tôi đau đớn, cậu nghĩ cậu có sẽ được hạnh phúc viên mãn sao? Cậu sai lầm rồi, khi đã chọc vào tôi.”
Bách Thời lúc này đang ngồi trong phòng Trục Kha đọc sách, còn Trục Kha thì đang ở dưới lầu nấu một bữa ăn. Mùi hương ngào ngạt bốc lên từ những gia vị hòa quyện, mãnh liệt khiến cho miệng Bách Thời nước miếng ứa ra ào ạt.
Mười lăm phút sau, Trục Kha mở cửa ra: “Nấu xong rồi, xuống dưới xử chúng thôi.” Đem Bách Thời đứng dậy, cõng đi xuống dưới.
Ngồi trên bàn ăn, Bách Thời bị hoa mắt vì sự đẹp mắt của các món ăn, nhìn vào đã biết công phu rồi. Bách Thời hỏi: “Cậu có khiếu nấu ăn đỉnh cao quá rồi.”
Trục Kha tự đắc: “Cũng bình thường thôi.”
“À nhưng mà, hôm nay ba mẹ cậu không về ăn sao?”
“Hôm nay ba mẹ tôi vướng công việc ở công ty, chắc là tối khuya mới về, hai đứa mình cứa ăn trước đi vậy.”
Bữa ăn chỉ dành cho hai người, vừa yên bình vừa ấm cúng, dường như giữa họ đã có một thứ gì đó thay đổi, mặc dù không quá rõ ràng, nhưng Bách Thời và Trục Kha đều cảm nhận được sự thay đổi đó.
Tối hôm đó, Trục Kha đòi làm tình.